Thời gian hắn trúng độc không ngắn, lại thêm bây giờ còn phải chiến đấu kịch liệt với cây liễu, cuối cùng không trấn áp được khiến độc tố bộc phát hoàn toàn.
Sự bộc phát này khiến hắn ta phát hiện ra loại độc dược này còn kinh khủng hơn những gì hắn tưởng tượng, độc tính bá đạo vô song, không còn chỗ để giải trừ.
Ở bên chân của hắn, một đám sương mù màu xám âm thầm hiển hiện lên, quấn quanh thân thể hắn.
Theo đó giọng nói của 'Thiên' xuất hiện trong não của Cổ Huy, "Cổ Huy, xem ra cục diện bây giờ không được tốt cho lắm, để cho ta khống chế thân thể của ngươi, ta giúp ngươi giết sạch bọn hắn!"
Trên mặt Cổ Huy lộ ra vẻ giằng co, ánh mắt biến hóa không ngừng, uất ức tới cực điểm.
Hắn làm giao dịch với 'Thiên', nội tâm vẫn luôn hiểu rõ đây là đánh một ván cờ.
Có điều hắn tự phụ là có thể ứng phó được mọi biến số, đồng thời luôn một mực có sự phòng bị đối với 'Thiên'.
Lại không nghĩ tới, cuối cùng chính mình vẫn thua tới thất bại thảm hại như vậy.
Thực sự là người tính không bằng trời tính.
Đúng vào lúc này, bóng người trên bia đá kia giãy dụa mà ra, lo lắng nói: "Thất muội, nhanh ra tay, 'Thiên' chuẩn bị mượn nhờ thân thể của Cổ Huy để xuất thế!"
Gần như ngay trong nháy mắt khi lời thoại của hắn vừa rơi xuống, cây liễu đã động, cành liễu vượt ngang không gian, như từng cái cầu nối thiên địa, chớp mắt đã xuyên thủng thân thể Cổ Huy!
Lần này, máu tươi nhuộm đỏ cành, nhỏ xuống mặt đất.
Động tác của cây liễu cũng không chậm, tuy nhiên, ngay vào lúc sắp xóa đi sinh mệnh bản nguyên của Cổ Huy, một chút sương mù màu xám không rõ đột nhiên nổi lên trên người Cổ Huy.
Sương mù màu xám như là một lớp áo ngoài, bao phủ lấy Cổ Huy, để thân thể của hắn bất tử, bản nguyên bất diệt!
Hắn ngẩng đầu, con ngươi tất cả đều đã biến thành màu xám, trên mặt nở ra nụ cười quỷ dị, rõ ràng là há miệng nhưng lại phát ra hai thanh âm khác nhau, nói ra lời nói khác nhau.
"Được một cái Đệ Thất giới, bố cục của Cổ tộc ta trong vô số năm qua đều đã bị hủy hoại ở trong tay của các ngươi chỉ trong trong chốc lát, đã các ngươi ép ta tới mức này rồi vậy thì không trách ta được! Các ngươi hãy chôn vùi cùng với dã tâm của ta đi!"
"Kiệt kiệt kiệt, ta vẫn là thực sự phải cám ơn các ngươi đã để cho ta cuối cùng tìm được nhục thân thoát khốn, tuy nhiên chỉ dựa vào Cổ Huy này thì còn có chút không đủ."
Một là giọng nói của Cổ Huy, một là giọng nói lãnh đạm mà vô tình khác, chính là sương mù màu xám không rõ đang nói chuyện.
Nó từ khi Thất giới bị tách ra bị phong cấm vĩnh cửu, cuối cùng ở vạn cổ trước đó tìm được cơ hội, không chỉ có thể trấn áp Chiến hồn Thất giới, càng là dụ dỗ được Cổ tộc từ đó tạo ra những đại kiếp sau đó đối với Thất giới, tất cả điều này là trong bố cục!
Mục đích tự nhiên là vì để cho chính mình thoát khốn, càng là vì nhanh nghênh đón bản tôn của 'Thiên' hàng lâm!
Bây giờ, thực lực của Cổ Huy cường hãn, trên người càng là có thế giới bản nguyên, dùng để làm vật dẫn thì không thể thích hợp hơn, không chỉ có thể để cho nó khôi phục đỉnh phong mà còn có thể nhờ vào đó mà thoát khỏi dây dưa với bia đá kia!
Cổ Huy đưa tay hóa thành chưởng đao, chém vào cành liễu xuyên qua người hắn!
Vừa nãy ngay cả Thần hỏa của một giới cũng khó có thể làm tổn thương cành liễu được chút nào, thế mà giờ lại bị chặt đứt!
Sau đó, thân thể Cổ Huy chậm rãi bay lên không, áp đảo trên hư không, xung quanh có khí tức cường đại lưu động, lấy thực lực vốn có của Cổ Huy làm cơ sở còn đang kéo lên một cách nhanh chóng, như là chúa tể!
Ở giữa hắn và tấm bia đá, một chút sương mù màu xám đang thoát khỏi từ trong tấm bia đá, hướng về thân thể Cổ Huy mà đi, để quanh thân Cổ Huy, càng ngày có càng nhiều sương mù màu xám không rõ nổi lên, thậm chí ngưng tụ thành một cái gương mặt màu xám rất lớn ở trên bầu trời.
Màn sương xám vô tận bao trùm bầu trời này với một làn khói mù mịt.
"Đừng hòng chạy, trấn áp cho ta!!!"
Bia đá kia run rẩy, chữ trấn trên đó tỏa ra ánh sáng màu máu cực hạn, bắn về phía sương mù màu xám!
Cổ Huy cúi đầu nhìn thoáng qua bia đá, nói lời giễu cợt: "Năm đó ngươi có thể trấn áp ta ở một khắc cuối cùng, hôm nay sớm đã là nỏ mạnh hết đà, đừng có si tâm vọng tưởng nữa!"
Dứt lời, hắn đột nhiên đưa tay cách không vỗ một cưởng về phía tấm bia đá kia!
"Ầm!"
Một cái hố khổng lồ sâu như in bằng lòng bàn tay đã bị đục thủng nơi tấm bia đá, toàn bộ bia đá bị ép xuống mặt đất, quanh thân như là mạng nhện, đã nứt ra vô số khe hở.
"Ngũ ca!"
Cành liễu múa, bảo phủ lại mảnh thiên địa này, vung vẩy về phía Cổ Huy mà đi!
Cổ Huy lại giơ tay lên lần nữa vỗ ra một chưởng, lực lượng cường đại ngăn cản tất cả cành liễu ra ở bên ngoài.
Hắn giống như còn chưa có dốc hết toàn lực, lạnh nhạt cười nói: "Mưu đồ trong vô số năm qua, một khi có thể thực hiện, vạn nguyên quy nhất, tế luyện thân ta!"
Xung quanh thân thể của hắn bắt đầu bao phủ lên một lớp lực lượng kỳ dị, sau đó, theo thông đạo giới vực vặn vẹo một trận, ba người Vương Đằng và Ti Đức Khoái thế mà cũng từ Đệ Tứ giới đi tới nơi này.
Trước đó bọn họ dùng phương pháp hiến tế, mở thông đạo giới vực Đệ Nhất giới, sau khi gọi cổ tộc thì chẳng biết đi đâu, lại xuất hiện vào thời khắc này!
Có điều, ánh mắt ba người bọn họ không dao động một chút nào, giống như đã mất đi thần trí, quanh thân cũng có sương mù màu xám vờn quanh, như là người gỗ, bị khống chế đi về phía Cổ Huy.
Bất kể là ai, cũng nhìn ra được không thể để cho Cổ Huy đạt được ý định này.
Cây liễu và đám người Đại Hắc cùng nhau xuất thủ, đều thi triển ra thần thông của riêng mình, hoặc là ngăn cản ba người Vương Đằng, hoặc là dứt khoát lập tức loại bỏ ba người này.
Tuy nhiên, Cổ Huy cười lạnh vung tay lên, ngăn cản hết thần thông của mọi người!
Ngay sau đó, hắn đưa tay đặt lên trên trán của ba người Vương Đằng!
"Ông!"
Một cỗ lực lượng bản nguyên được rút ra từ trên người ba người Vương Đằng, sau đó tràn vào trong thân thể của Cổ Huy!
Sắc mặt Tần Mạn Vân hơi đổi, ngưng trọng nói: "Hắn đây là đang tập hợp đủ bản nguyên Thất giới!"
Vương Tôn trầm ngâm một lát, đã xem thấu chuyện từ đầu đến cuối, trầm giọng nói: "Cái gọi là 'Thiên' bị tấm bia đá kia trấn áp, cả hai dây dưa với nhau, 'Thiên' muốn mượn nhờ một cái nhục thân để thoát khỏi phong ấn của tấm bia đá kia, bởi vậy lúc này mới bồi dưỡng ra Cổ Huy, đồng thời âm thầm thu thập bản nguyên ở các giới khác!"