Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1118: CHƯƠNG 1118: ĐỆ THẤT GIỚI? LẠI LÀ ĐỆ THẤT GIỚI?!

Hạng người còn có chút thực lực cường đại thì để ý tới phương hướng của Cổ Huy, từng tên vãi cả linh hồn, thiếu chút nữa thì trợn tròn mắt tới tròng mắt muốn lồi ra ngoài.

"Kia, kia ... kia là bản nguyên Đệ Lục giới, thế mà hiển hóa!"

"Không đúng, có người đang rút bản nguyên của Đệ Lục giới, đây cũng quá đáng sợ đi!"

"Không thể địch lại, không còn hy vọng, xong, tận thế tới."

Đệ Lục giới rơi vào cảnh hỗn loạn, bầu không khí tuyệt vọng bao phủ lên đầu tất cả mọi người.

Bọn họ chỉ có thể trơ mắt mà nhìn Cổ Huy đang thôn tính, rót bản nguyên Đệ Lục giới vào trong miệng của mình!

Đúng lúc này, một vầng sáng đột nhiên phá vỡ không gian, chớp mắt đã tới, như là một thanh kiếm sắc, mang theo một cỗ lực lượng cuộn trào lao thẳng về phía Cổ Huy!

Động tác Cổ Huy vì đó mà ngừng lại, đưa tay đánh ra một chưởng về phía vầng sáng.

"Ầm!"

Vầng sáng bị đánh bay, bay ngược ở bên trong không trung, đón gió mà lớn, lại là một cây cờ lớn, sau đó thì được một bàn tay trắng nõn nắm lấy!

Linh chủ cầm Hỗn Độn kỳ trong tay, ngưng mắt nhìn vào Cổ Huy, không có một chút sợ hãi nào nói: "Linh chủ Đệ Thất giới ở đây ... mời chiến!"

"Đệ Thất giới? Lại là Đệ Thất giới?!"

Hai mắt Cổ Huy nhíu lại, một cỗ khí tức bạo ngược theo đó mà bộc phát ra ầm ầm, sóng khí vô tận tàn phá xung quanh, chấn động không gian xung quanh rung động giống như sóng nước, càng là có uy áp vô tận đề về phía Linh chủ!

Từ khi nó còn ở Đệ Nhất giới dây dưa với bia đá kia thì đã thường xuyên nghe được cái tên Đệ Thất giới này.

Khi đó, Đệ Thất giới phá hỏng nhiều chuyện của Cổ tộc, khiến Cổ tộc sứt đầu mẻ trán, hắn làm người đứng xem, luôn luôn lạnh lùng nhìn vào trò cười của Cổ tộc.

Tuy nhiên, nó tuyệt đối không nghĩ tới, kế sau Cổ tộc, cơn ác mộng Đệ Thất giới này thế mà lại rơi vào trên đầu của mình, bố cục của chính mình cũng bị Đệ Thất giới phá hủy nhiều lần, bây giờ tới Đệ Lục giới rồi thế mà còn có người của Đệ Thất giới đuổi theo, hắn làm sao có thể không nổi điên cho được.

Sắc mặt Linh chủ ngưng trọng, nàng ta nắm chắc Hỗn Độn kỳ trong tay, dùng sức vung lên, lập tức dẫn động đại đạo hóa thành uy thế nổ tung ra ngoài, chống đỡ khí thế Cổ Huy.

Tuy nhiên, mặc dù Cổ Huy bị trọng thương thế nhưng thực lực chênh lệch quá lớn, cũng không phải Linh chủ là có khả năng đối kháng, chỉ lửa giận thôi đã nghiền nát công kích của Linh chủ, chấn động tới khiến Linh chủ bay rớt ra ngoài.

Sát ý trong đôi mắt Cổ Huy tăng vọt lên, cười lạnh nói: "Có điều, các ngươi không khỏi quá coi thường ta, chỉ dựa vào một mình ngươi mà cũng dám tới đòi làm hỏng chuyện tốt của ta, xem thường ai a!"

"Chết đi cho ta!"

Hắn đưa tay ngưng tụ bản nguyên vô tận, hóa thành một bàn tay to lớn từ trên trời giáng xuống, chộp về phía Linh chủ!

Thiên địa đổi màu, đại đạo chôn vùi!

Một trảo này, không ai có thể ngăn cản!

Công kích còn chưa rơi xuống, dư uy vô tận đã buông xuống trên người Linh chủ, vờn quanh thân, hóa thành lực lượng kinh khủng, trấn áp đến sắc mặt Linh chủ tái nhợt.

Nàng ta phun ra một ngụm máu tươi.

"Mượn tinh thần một giới, âm dương nghịch loạn!"

Trong ánh mắt Linh chủ bắn ra hào quang, lực lượng toàn thân trùng trùng điệp điệp phun trào về phía Hỗn Độn kỳ, vào lúc này, Hỗn Độn kỳ rách nát thật giống như được chắp vá đầy đủ lại, đứng ở bên trong Hỗn Độn, lực lượng của một giới!

Toàn bộ Đệ Lục giới, tinh thần nghịch chuyển, tinh quang hội tụ, hóa thành lực lượng thiên địa nghe theo sự hiệu lệnh của Linh chủ, hóa thành sông biển chôn vùi về phía Cổ Huy!

Tuy nhiên, thân thể Linh chủ run rẩy, tốc độ vung Hỗn Độn kỳ cũng trở nên vô cùng chậm chạp, mỗi một lần vung Hỗn Độn kỳ thì giống như đã dùng hết sức lực toàn thân vậy, khí tức uể oải.

Xem như thiên địa nguyện ý cho nàng mượn lực, nhưng nàng cũng cần phải có được năng lực để sử dụng.

Như vậy giống như một người cầm trong tay một thanh trường côn, ý đồ khuấy loạn biển cả nhưng bị lực cản không cách nào lường được!

Nàng ta đứng ở trong thiên địa, Hỗn Độn kỳ bay phấp phới và dường như nàng ta sẽ không bao giờ gục ngã!

"Mượn lực lượng của một giới, không tầm thường!"

Cổ Huy khẽ gật đầu, sau đó thì cười gằn nói: "Thế nhưng là ... lực lượng của ta sớm đã đạt tới mức cao nhất vượt qua hẳn một giới, ngươi ... không cản được!"

Hắn lại đưa tay lên lần nữa, vỗ ra một chưởng công kích!

Mà vào lúc này, từng luồng sáng hủy diệt đột nhiên công kích từ đằng xa mà tới, hỗ trợ Linh chủ cùng nhau chống lại Cổ Huy!

"Linh chủ, bởi vì chuyên ngươi trợ giúp Đệ Lục giới chống lại đại kiếp, ân oán giữa ngươi và ta xóa bỏ!"

Diêm Ma suất lĩnh lấy Độc Nhãn Cự Nhân nhất tộc, sải bước mà tới, lớn tiếng nói: "Chống lại đại kiếp, có một phần của Độc Nhãn Cự Nhân nhất tộc chúng ta!"

Ngay sau đó, ở khắp nơi xung quanh, đều có được vô số thần thông như là ngàn vạn tinh thần oanh kích về phía Cổ Huy mà tới!

Là một số tu sĩ của Đệ Lục giới, bọn họ vào lúc này đã đứng dậy, muốn cùng nhau chống lại Cổ Huy!

"Thật là phiền phức mà! Con kiến hôi còn vọng tưởng thôn thiên, tất cả chết đi cho ta!"

Sự kiên nhẫn của Cổ Huy đã hết sạch, lửa giận lại tăng vụt lần nữa, đưa tay chỉ lên bầu trời một chỉ, trầm giọng nói: "Càn Khôn Giai Diệt!"

Theo đầu ngón tay của hắn, một cỗ lực lượng diệt thế cực đoan kinh khủng nổ tung ầm ầm, khuếch tán ra ngoài với loại tốc độ nghe rợn cả người, những nơi đi qua, mọi thứ đều bị hủy diệt!

Vào lúc này, thời không cũng ngừng lại, tất cả mọi người phát hiện, thân thể bọn họ dừng lại, thế mà không cách nào động đậy!

Mà ngay cả vô số thần thông đang bay trong hư không kia, tất cả cũng đều dừng lại, như là ánh nến, một cái rồi lại một cái bị dập tắt!

"Xong..."

Trong lòng tất cả mọi người đều khẽ thở dài, thản nhiên chờ đợi cái chết buông xuống.

Bọn họ đã cố gắng hết sức, không có cái gì phải tiếc nuối.

"Đinh đinh đang đang -- "

Đột nhiên, trong hư không truyền tới một tiếng vang thanh thúy, tiếng vang này không to rõ, nhưng lại truyền vào trong tai của mỗi người, khiến thần hồn của bọn họ đều rung động, có một cỗ cảm giác kỳ dị dâng lên từ sâu trong đáy lòng.

"Đinh đinh đang đang -- "

Ngay sau đó, tiếng vang tiếp tục vang lên, không biết là tới từ nơi nào, vang vọng tới mỗi một ngõ ngách trên thế giới.

Dưới tiếng vang này, tất cả đều im lặng, thần thông của Cổ Huy âm thầm tiêu tan.

"Cái này, tiếng vang này là ... có người đang mở đường?!"

Cổ Huy trợn tròn mắt, giống như nghĩ tới chuyện không thể nào tưởng tượng được nào đó, thân thể thế mà không hiểu sao lại run rẩy lên.

Hắn ngắm nhìn xung quanh, cuối cùng thì toàn thân chấn động, con mắt nhìn chòng chọc vào một cái phương hướng trong hư không.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!