Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1120: CHƯƠNG 1120: ĐỆ NHỊ GIỚI

Xem như cho dù chiến đấu quá kịch liệt, để bảo vệ những nơi khác thì bọn họ cũng sẽ cố ý mở ra một cái không gian riêng biệt, chính là để phòng ngừa tạo ra quá nhiều thương tổn.

Chỉ là sau khi tìm hiểu được chuyện này thì bọn họ có hơi khó mà tiếp nhận.

Thất giới nơi mình ở thế mà chỉ là một góc của một cái thế giới lớn, chỉ là một cái lồng giam mà thôi, vậy mình đây được tính là cái gì?

Niếp Niếp bĩu môi khinh thường, mở miệng nói: "Thôi đi, Nguyên giới rất ngưu bức sao? Sau lưng của chúng ta thế nhưng là có cao nhân, bọn họ có không?"

Tất cả mọi người là cười.

Đúng vậy, Thất giới có sự tồn tại của cao nhân, Nguyên giới không bằng Thất giới!

Vương Tôn truy vấn: "Vậy Đệ Nhị giới kia đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?"

"Hừ, bởi vì có một đám ngu đàn ở Nguyên giới tới!"

Bia đá hừ lạnh một tiếng, cưỡng chế sự tức giận trong lòng, tiếp tục nói: "Nguyên giới cũng được gọi là Bản Nguyên Thần giới, có khả năng sinh ra bản nguyên! Giới hạn trên mặt tu luyện thế nhưng là cao hơn so với Thất giới, ở sau khi hưởng thụ vô số năm hòa bình, tự nhiên sinh ra đông đảo cường giả."

"Có một số cường giả tự xưng là cường đại, dã tâm bừng bừng, làm việc bất chấp hậu quả, thế mà đánh chủ ý tới trên đầu Thất giới, bọn họ muốn thu hoạch được lực lượng mà đám cường giả nghịch thiên năm đó để lại, thậm chí muốn thu hoạch lực lượng của 'Thiên'!"

Tư Đồ Thấm tiếp lời nói: "Cho nên bọn họ đi tới Đệ Nhị giới với ý đồ cố gắng tìm kiếm mọi thứ còn sót lại trên chiến trường năm đó, bởi vậy mà kích hoạt một loạt các chuyện tiếp theo?"

Bia đá khẽ thở dài: "Đúng vậy a, 'Thiên' chính là bị đám ngu đần này thả ra ngoài, hơn nữa bọn họ còn không biết hối cải, ý đố muốn làm gì thì làm ở Thất giới, các ca ca và đệ đệ của ta vì ngăn cản người của Nguyên giới tiếp tục bước vào Thất giới, cho nên dứt khoát chặt đứt hoàn toàn Đệ Nhị giới! Thất giới sau này không còn sự tồn tại của Đệ Nhị giới!"

Tần Mạn Vân cười lạnh nói: "Các tiền bối dùng mệnh trấn áp sương mù màu xám không rõ, thế mà hậu nhân ở sau khi hưởng thụ cuộc sống an nhàn thì lại vì lực lượng mà bước vào cấm khu, thả sương mù màu xám không rõ ra, quả nhiên là một loại châm chọc!"

Giang Lưu khẽ quát: "Sao mà ngu xuẩn như vậy! Chính bởi vì bọn họ xâm nhập mà khiến cho Thất giới chúng ta gặp phải đại kiếp vô số năm, đám súc sinh này chết muôn lần cũng không hết tội!"

Lúc này, Lý Niệm Phàm và Đất Kỷ đi từ trên núi đi xuống, trên mặt hắn nở nụ cười tươi, trong tay ôm một cái rương, trong đó đặt vào một bình Khoái Nhạc thủy ướp lạnh.

Mở miệng nói: "Tới, mọi người làm việc đều đã mệt mỏi rồi, uống chút Khoái Nhạc thủy giải khát đi."

Vương Tôn và Giang Lưu lập tức nói ngay: "Tạ ơn Thánh Quân đại nhân, chút vất vả này không tính là gì."

"Xùy -- "

"Xùy -- "

Sau đó, mở bình ra, tiếng rót vang lên không ngừng, mọi người cùng nhau thưởng thức Khoái Nhạc thủy lạnh một cách rất sảng khoái, híp mắt, trong miệng thi thoảng phát ra tiếng rên rỉ hưởng thụ, thoải mái tới cực điểm.

Ở giữa đám người, bia đá kia chỉ có thể trơ mắt ra mà nhìn, lòng đang rỉ máu.

Trong lòng hắn đang liên tục chất vấn chính mình, "Chính mình làm sao lại đi huyễn hóa thành bia đá a? Chính mình đúng là một tên ngu xuẩn, làm cái bia đá làm gì a, tốt xấu gì cũng phải để lại cái mồm để há a!"

Thi thoảng có mấy giọt nước nhỏ xuống trên mặt đất thì lập tức biến mất một cách nhanh chúng, bị hút tới chỗ bia đá ...

Mọi người uống Khoái Nhạc thủy xong thì lập tức cảm thấy tinh lực dồi dào, hưng phấn nói: "Thánh Quân đại nhân, chúng ta nghỉ ngơi xong rồi, lại có thể làm việc được rồi!"

Lý Niệm Phàm vui mừng gật đầu nói: "Mọi người vất vả một chút, con đường này chỉ còn lại một đoạn ngắn cuối cùng, tranh thủ kết thúc công việc trong ngày hôm nay a."

"Đinh đinh đang đang -- "

Tiếng đào đường lại vang lên một lần nữa.

Khơi dậy sự cộng hưởng của Thất giới!

Lần này, ngay cả trong Hỗn Độn Hải vực phủ đầy bụi, đại đạo loạn lưu hỗn loạn cũng bắt đầu sôi trài lên, giống như đẩy ra từng lớp sương mù, lộ ra một cái thế giới mới tinh.

Ẩn giấu nơi này, chính là Đệ Nhị giới bị Chiến hồn cắt đứt!

Tại thời điểm này, một con đường được hiển thị và nó tương tự cũng kết nối với Đệ Nhị giới!

Bên trong Đệ Nhị giới.

Một mảnh hỗn độn.

Nơi này còn muốn yên ắng hơn so với Đệ Tam giới trước đó, đã bị hủy diệt tới cực điểm.

Nếu như nói các giới trước kia là nước suố thì như vậy Đệ Nhị giới vào lúc này chẳng khác gì một cái rãnh nước bẩn, không có bất kỳ con cá nào có thể sinh tồn ở trong rãnh nước bẩn!

Nơi này không có sinh khí, không có linh khí, mà ngay cả tinh thần cũng không có, xem như tu vi Đại Đạo chí tôn mà ở vào trong loại hoàn cảnh này thì cũng không thể sinh tồn!

Bởi vì ở nơi này, linh lực của hắn sẽ tràn ra, sinh mệnh bản nguyên sẽ ảm đạm, không cách nào đạt được một chút tẩm bổ nào.

Năm đó, người của Nguyên giới tiến vào Đệ Nhị giới, thả sương mù màu xám không rõ ra tử chiến với Chiến hồn của Thất giới.

Đó là một trận đại chiến xem như không có nhìn thấy tận mắt thì cũng đủ để hình dung ra tình cảnh bi thảm lúc bấy giờ, kết quả toàn bộ Đệ Nhị giới bởi vậy mà sụp đổ, tất cả mọi thứ đều bị chôn vùi, thế giới bị hủy diệt không thể hồi phục!

Và cuối cùng, Chiến hồn của Thất giới phải trực tiếp cắt đứt với Đệ Nhị giới, tương đương với việc cắt đứt ngọn nguồn với Đệ Nhị giới, khiến nó hoàn toàn trở thành một thế giới chết chóc.

Trong vô số năm sau đó, đám người Nguyên giới kia còn tới lấy đi tất cả những thứ có giá trị bên trong Đệ Nhị giới, sau đó thì từ bỏ nơi này.

Lúc này, ở trên bầu trời của thế giới này hiển hiện lên cái bóng của một con đường, trở thành nguồn sáng duy nhất của thế giới này, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Đồng thời, có một tiếng vang thanh thúy vang vọng.

Dưới ánh sáng mờ ảo lấp lánh này, lúc này mới phát hiện ra rằng có một thân ảnh đang lơ lửng trong khoảng không tối tăm.

Thân ảnh này có bộ dáng thiếu niên, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, như là một ngọn cỏ nhỏ sắp khô héo, sinh cơ đã yếu tới cực hạn.

Trên người hắn mặc áo gấm có khảm ngọc, trên đó còn khắc lấy đường vân trận pháp, nhìn một cái cũng đủ biết đây không phải thứ bình thường, chỉ có điều, bởi vì ở đây trong khoảng thời gian dài mà linh khí tràn lan đi nên đã biến thành thứ bình thường, không có một chút linh vận nào.

"Tô Thần, huyết mạch Chúa tể của ngươi ta không khách khí nữa, ta nhận, ha ha ha ----"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!