"Ta làm Chúa Tể, ta sẽ trảm đại đạo!"
Tô Minh gào thét một tiếng, dùng hết lực lượng toàn thân, chém một đao kia về phía Tô Thần!
"Xuy xuy xuy!"
Trong hư không, không gian như là giấy, rõ ràng bị cắt đứt thành hai bộ phận, cho dù là đại đạo thì cũng bị một chia thành hai.
Tất cả mọi người ở Tô gia đều ngửa đầu nhìn vào một đao này, trong miệng không tự chủ được đều há cả ra, cảm nhận được một trận run rẩy.
Này đã vượt xa khỏi cực hạn của cảnh giới Thiên Đạo, xem như Đại Đạo chí tôn ở dưới một đao này thì cũng phải nuốt hận, điều này quá kinh khủng, quá kinh diễm!
Hai mắt Tô Thần rủ xuống, trong ánh mắt bắn ra hai luồng ánh sáng, hai tay nắm thật chặt cây gậy, bay lên không trung mà đón lấy lưỡi đao!
Hắn vung vẩy gậy khuấy phân trong tay của hắn, khiến cho hư không xung quanh đều bị bóp méo, đại đạo xung quanh cũng đều chuyển động theo gậy khuấy phân.
"Đây tột cùng là côn pháp gì?"
Tô Minh gắt gao nhìn chằm chằm vào Tô Thần, Đạo đồng vận chuyển tới cực hạn, Đạo đồng tuy rằng có danh xưng có thể nhìn thấu mọi đạo pháp trên thế gian nhưng giờ lại mất hiệu lực.
Hắn chỉ có thể nhìn thấy, ở dưới cây gậy kia, tất cả mọi thứ đều muốn bị khuấy lên, xem như ánh mắt của hắn cũng tương tự bị khuấy lên, nhìn không rõ ràng, loáng thoáng giống như nhìn thấy được một cái hố phân, cây gậy này vẫn còn đang khuấy ở trong đó.
"Thần thông thật cổ quái, thế mà còn mang theo một cái huyễn cảnh buồn nôn như vậy."
Tô Minh cười lạnh trong lòng, "Không cần biết ngươi làm như thế nào, một đao này ngươi tuyệt đối ngăn không nổi!"
Trong càn khôn.
Trường côn của Tô Thần và cái bóng mờ khổng lồ kia va chạm vào nhau.
Tuy nhiên, trong tưởng tượng của mọi người là hình ảnh Tô Thần bị chém chết lại không thấy xảy ra, ngược lại là trường côn ở trong đó xuyên qua đại đao kia sau đó thì đột nhiên nện vào trên bóng mờ, từ trên xuống dưới, ở trên người bóng mờ hình thành một vết thương rất lớn, sau đó bay thẳng về phía Tô Minh ở bên dưới!
"Ầm!"
Thân thể Tô Minh như đạn pháo, theo tiếng mà bắn ra ngoài, thân thể quay cuồng ở bên trong hư không, truyền tới từng đợt tiếng cờ róp vang lên, xương cốt toàn thân ở dưới một côn này, tất cả đều vỡ nát!
Toàn trường yên lặng.
Nhìn Tô Minh giống như con chó chết ngã ở trên mặt đất, tất cả mọi người chỉ cảm thấy đầu óc của mình trở nên trống rỗng, đã mất đi năng lực suy xét.
"Tô ... Tô Minh thế mà thua!"
"Điều này sao có thể? Đây chính là Đạo đồng cộng thêm huyết mạch Chúa Tể a, Tô Thần hắn có cái gì?"
"Tô Minh có thiên phú mạnh như thế, thế mà cũng có thể thua?"
"Không thể nói Tô Minh yếu, chỉ có thể nói Tô Thần quá quá mạnh, quả thực là phá vỡ tam quan!"
Ở dưới ánh mắt kính sợ của mọi người, Tô Thần cất bước đi về phía trước, với trường côn ở phía sau, từng bước một đi về phía Tô Minh.
Trầm giọng nói: "Tô Minh, ngươi đoạt huyết mạch của ta, đẩy ta vào cấm khu thượng cổ, hôm nay chính là lúc kết thúc ân oán!"
Thương tế trên người Tô Minh nhìn như rất nặng, nhưng trên người có huyết mạch Chúa Tể, sinh mệnh bản nguyên mạnh mẽ, còn chưa đủ tới trí mạng.
Mà ở lúc này, Đại trưởng lão lại đứng dậy, trầm giọng nói: "Đủ rồi!"
"Tô Thần, thắng bại đã phân, ngươi cần gì phải đuổi tận giết tuyệt? Đến đây thì dừng tay đi."
Bước chân Tô Thần dừng lại, nhìn vào Đại trưởng lão nói ra lời nói châm chọc: "Vừa rồi Đại trưởng lão thế nhưng là chính miệng nói ra sinh tử chớ bàn, nhanh như vậy đã quên lời nói này của mình đi rồi sao? Còn muốn chút thể diện nữa không?!"
Nhị trưởng lão mỉm cười nói lời hòa giải: "Tô Thần, ngươi và Tô Minh đều là thiên tài tuyệt thế của Tô gia chúng ta, không cần biết thiếu đi một ai đều sẽ là tổn thất thật lớn, nếu như hai người các ngươi có thể vứt bỏ hiềm khích trước đó mà cùng nhau hợp lại thì như vậy Tô gia ta tuyệt đối có thể trở thành thế gia đệ nhất toàn bộ Nguyên giới!"
"Vứt bỏ hiềm khích trước đó? Lời này các ngươi có tin không?"
Hai mắt Tô Thần càng ngày càng lạnh, lạnh thấu xương khiến tay chân trở nên lạnh lẽo, lạnh lùng nói: "Hôm nay Tô Minh cần phải chết, người nào cản trở đều vô dụng, ta nói rồi đấy!"
"Ai, Tô Thần, Tô gia dưỡng dục ngươi trăm năm, bản thân ngươi là Thiếu chủ tiền nhiệm vì Tô gia mà hy sinh một chút cũng nên, chớ trách chúng ta lòng dạ độc ác, tất cả cũng chỉ vì gia tộc!"
Tứ trưởng lão than nhẹ một tiếng rồi đứng dậy, dường như không đành lòng, khàn giọng nói: "Giao trường côn và thùng gỗ trong tay ngươi ra, rồi lại nói kỳ ngộ mà ngươi lấy được nói cho chúng ta biết, sau đó tự phế tu vi, chúng ta có thể tha cho ngươi một mạng."
Trong mắt bọn hắn, Tô Thần tuy rằng thắng, nhưng chiếm cứ là đoạt được cơ duyên, nói tiền đồ, Tô Thần đã biến thành thân thể phàm nhân, mà Tô Minh thì là Đạo đồng cộng thêm huyết mạch Chúa Tể, cái gì nhẹ cái gì nặng liếc cái là thấy ngay.
Chỉ cần đạt được tạo hóa của Tô Thần thì như vậy còn muốn có tác dụng hơn so với đạt được Tô Thần!
Cuộc chiến đột nhiên xoay chuyển.
Trên bầu trời của Tô gia, bầu không khí càng ngày càng trở nên ngưng trệ hơn.
Ở giữa Tô Thần và Tô Minh, có mối nhục cắm sừng, mối hận đoạt huyết mạch, còn có sự lạnh lùng của sự phản bội, đó là mâu thuẫn hoàn toàn không thể hòa giải.
Hai người đã định sẵn không chết không thôi.
Mà xem như hai người đều ở Tô gia, tự nhiên chỉ có thể lựa chọn ra một người ở trong đó!
Cuối cùng, Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão và Tứ trưởng lão kiên định lựa chọn Tô Minh, chỉ là vì, thiên phú của Tô Minh có thể nói là nghịch thiên, chỉ cần sống sót, cơ bản sẽ trở thành đỉnh phong, đây là thứ mà Tô gia cần phải có!
Mà Tô Thần ... có cái gì?
Xem như hắn bây giờ có thể chiến thắng được Tô Minh, nhưng hạn mức cao nhất của hắn đã định sẵn là khác rất xa với Tô Minh!
Tuy rằng chuyện này Tô Minh làm ra là không có đạo đức, nhưng đây lại là thế giới tu tiên, mạnh được yếu thua, ích lợi ở trên hết!
Khí thế của ba tên trưởng lão khóa chặt vào Tô Thần, bức bách hắn giao kỳ ngộ mà chính mình đoạt được ra!
"Ha ha ha, oa ha ha ha..."
Tô Minh ngã ở trên mặt đất, khóe miệng có máu tươi chảy xuôi, tuy nhiên lại cất tiếng cười to mà không kiêng kỵ một chút nào.
Hắn nhìn vào Tô Thần, vẻ mặt tràn đầy sự chế giễu.
Nói lời trào phúng: "Tô Thần, xem như ngươi thu được kỳ ngộ thì lại như thế nào? Kết quả là, những thứ này của ngươi vẫn là của ta! Trên người của ta có huyết mạch Chúa Tể lại chiếm được kỳ ngộ của ngươi, thành tựu trong tương lai quả thực là không dám tưởng tượng, thật phải cám ơn ngươi đã thành toàn mới phải!"
Vừa nói, hắn không thể không đưa mắt nhìn vào thùng phân và gậy khuấy phân trong tay của Tô Thần, ánh mắt đầy vẻ tham lam.