Uẩn Huyết tử đang ở trước mặt, người mặc áo đen cũng không có tiến lên hái mà là như ngừng lại tại chỗ, sau đó thì chẳng hiểu ra sao cả ngửa mặt lên trời cười to rồi lại nói, sau đó thì họ bắt đầu đánh với nhau.
Tám tên tu sĩ ở sau lưng bọn họ cũng giống như vậy, đang tự giết lẫn nhau với sự điên cuồng, hơn nữa xuất thủ cực kỳ đáng sợ.
"Bọn họ chắc chắn đã rơi vào trong một loại huyễn cảnh nào đó!"
"Quả nhiên, Thần quả há lại có thể lấy được một cách dễ dàng như vậy? Hai người mặc áo giáp đen kia cũng không chống nổi!"
"Nguyên Trì thánh cảnh cao thâm khó lường, rõ ràng không phải có thể chinh phục được một cách dễ dàng như vậy!"
"Ha ha, ta đã hiểu, cây Ngưng Huyết quả có Chiến hồn bảo vệ vậy thì Uẩn Huyết tử kia đương nhiên cũng có được Chiến hồn của mình, mà làn sương mù kia chắc hẳn là Chiến hồn của Uẩn Huyết tử, có thể dẫn người chìm vào huyễn cảnh!"
Mỗi người nói một kiểu, hưng phấn nhất tự nhiên không ai qua được đám người Tôn gia.
Thần sắc Tôn Mặc Hải được thả lỏng, không thể không vuốt vuốt chòm râu của mình, cười nói với Phạm Thống: "Phạm Thống, xem ra người mà ngươi mang tới cũng không được a."
Thần sắc Phạm Thống trở nên u ám, không nói gì.
Mà ở ngay khi đám người mặc áo giáp đen kia đang tự giết lẫn nhau, con Hồng Long kia nhân cơ hội này thoát khỏi tấm lưới đỏ, thân thể chấn động mang theo sự tức giận điên cuồng quét về phía bọn họ!
Hai người mặc áo giáp đen cùng lúc nhận lấy trọng thương, như đạn pháo bị quất bay ngược ra ngoài, tám người còn lại thì bị cỗ lực lượng này lập tức quất thành bột mịn, không còn sót lại một chút cặn bã nào.
"Phốc!"
Hai người áo giáp đen trước đó không lâu còn ngưu bức hống hống, lúc này đã là ngã trên mặt đất, đồng loạt phun ra một ngụm máu, vết thương trên người nhìn thấy mà giật mình, chật vật không thôi.
Lúc này bọn họ mới đi ra khỏi huyễn cảnh.
"A, không, huyết mạch Chúa Tể của ta đi đâu rồi?"
"Ta làm sao có thể bị thương? Tu vi của ta không phải đã bước lên đỉnh cao rồi sao?"
"Ta rõ ràng cảm thấy lực lượng thuần túy trong huyết mạch, làm sao lại là huyễn cảnh? Không!"
Mặc dù bọn họ tỉnh ngộ lại nhưng trong lòng vẫn tràn đầy vẻ không cam lòng, điều này lại càng làm cho bọn họ thêm quyết tâm phải có được Uẩn Huyết tử.
Tuy nhiên sau đó, bọn họ lại thử mấy lần, xem như duy trì cảnh giác, thậm chí dốc cả át chủ bài ra dùng thế nhưng vẫn không cách nào đi xuyên qua được lớp sương mù, nhiều lần bị thương mà trở lại!
"Đáng ghét a, Uẩn Huyết tử thu hoạch khó tới như vậy sao?"
"Xem ra chỉ có thể liên hệ Lôi Chủ đại nhân, bảo hắn tự thân xuất mã."
Hai người mặc áo giáp đen trao đổi ánh mắt một chút, nhỏ giọng giao lưu.
Nhưng mà đúng vào lúc này, cây Ngưng Huyết quả vốn một mực yên tĩnh đột nhiên lại rung động, ngay sau đó bốn trái Ngưng Huyết quả kia rơi từ trên cây xuống, biến thành bốn chùm sáng màu đỏ nhanh chóng bay về một cái phương hướng.
"Chuyện gì xảy ra? Ngưng Huyết quả rõ ràng còn chưa tới thời điểm thành thục a!"
"Tình huống như thế nào, quả thế mà tự mình động? Bọn chúng đây là muốn bay đi tới chỗ nào?"
Ánh mắt của mọi người đều đi theo Ngưng Huyết quả, trơ mắt nhìn bọn chúng như những con yến nhỏ đang giang rộng đôi cánh của mình, bay về phía bên cạnh ba người một bò vừa mới tới kia ...
"Ô hô, không tệ a, thế mà thật có hoa quả."
"Tranh thủ thời gian nếm thử mùi vị như thế nào một chút?"
Niếp Niếp và Long Nhi đưa tay nhận lấy chùm sáng đỏ, hai mắt hơi sáng lên, tràn đầy mong đợi đưa Ngưng Huyết quả vào trong miệng của mình.
Bò sữa bên cạnh cũng là há to miệng ra, lập tức ngoạm lấy chùm sáng đỏ vào bên trong miệng, bắt đầu thưởng thức một cách tinh tế.
Tô Thần thi ngơ ngác nhìn vào Ngưng Huyết quả trong tay mình, ánh mắt phức tạp.
Hắn không thể không sinh ra nghi hoặc như vậy.
Ngay cả Ngưng Huyết quả cũng chủ động bay tới? Ta còn cần phải cố gắng nữa sao? Cuộc sống thật khô khan.
Niếp Niếp thì bắt đầu nói ra lời bình: "Mùi vị cũng được, hơi ngọt, cái chính là lượng nước hơi ít một chút."
Long Nhi khẽ gật đầu, một bộ dáng vẻ của kẻ ăn hàng, tiếp lời nói: "Loại hoa quả này vừa đúng chỗ ca ca không có, nếu như đưa đến hậu viện, trồng ra tới chắc chắn khi ăn sẽ càng ngon hơn."
Bò sữa không hứng thú lắm nói: "Bò ... ò ..., mùi vị chỉ có thể nói là bình thường, tuy nhiên ở hậu viện lại có một loại hoa quả mới, chủ nhân chắc chắn sẽ rất thích."
Những người khác trơ mắt nhìn bọn họ vừa ăn Ngưng Huyết quả vừa bình phẩm mùi vị, một bộ dáng vẻ không hài lòng lắm, không hẹn mà cùng há hốc miệng ra, choáng váng.
Hoa quả?
Mùi vị cũng được?
Đây đường đường chính là Ngưng Huyết quả a!
Nó từ bỏ tôn nghiêm của mình, chủ động bay vào trong ngực của các ngươi, đổi lấy lại chỉ là cái đánh giá như vậy?
Tay cũng cảm không thấy đáng thay cho Ngưng Huyết quả a!
Tôn Mặc Hải thì giật mình một cái, đột nhiên tỉnh ngộ lại, mắt đỏ lên quát ầm lên: "Không, bốn trái Ngưng Huyết quả cứ như vậy bị bọn họ ăn sạch rồi?!"
Những người khác vào lúc này mới như tỉnh lại từ trong mộng, một mảnh xôn xao.
"Bọn họ đến cùng là ai? Vì sao có thể lôi kéo được Ngưng Huyết quả."
"Không chỉ có như thế, bọn họ thế mà còn chê Ngưng Huyết quả ăn không được ngon lắm, ta sống mười vạn ba ngàn năm còn chưa được thưởng thức mùi vị của Ngưng Huyết quả như thế nào nha!"
"Ngưng Huyết quả để cho một con bò ăn?"
"Chà đạp,
Ngưng Huyết quả thật lãng phí a!
"Đi giết bọn họ, xé bụng ra nói không chừng còn có thể lấy được Ngưng Huyết quả ra!"
Vô số khí thế khóa chặt vào trên người đám người Niếp Niếp, tuy nhiên đám người Niếp Niếp lại ngoảnh mặt làm ngơ, một mặt thể hiện thái độ thờ ơ, lực chú ý lập tức rơi vào trên cây Ngưng Huyết quả trong lớp sương mù.
Trong đầu chỉ có một cái suy nghĩ: "Đó là đào cây này đi rồi mang trở về Tứ Hợp viện!"
Thấy đám người Niếp Niếp căn bản không có để đám người mình vào mắt, sắc mặt Phạm Kiếm trầm xuống, ngưng giọng nói: "Tô Thần, mau nói các ngươi làm cái gì? Tại sao Ngưng Huyết quả lại có thể như vậy?"
Bên cạnh hắn, mọi người Phạm gia cùng nhau cất bước mà ra, hình thành khí thế tụm lại, khí diễm cuồn trào, hung thần ác sát tiến tới.
Tô Thần nhún vai, thuận miệng nói: "Hay là ngươi đi hỏi những Chiến hồn đằng sau chúng ta một chút?"
"Rống -- "
Chỉ một thoáng, mười mấy Chiến hồn đã lao vọt tới, bao che lại đám người Niếp Niếp, gào thét với đám người Phạm gia.
Ánh sáng bảo vật vô tận đung đưa trước ánh mắt của mọi người, choáng ngợp bầu trời, ép tới toàn trường không thở nổi.
Bước chân tiến tới của Phạm Kiếm đột nhiên dừng lại, con ngươi co rút lại thành kim khâu, sau đó "Bạch bạch bạch" lùi lại đằng sau mấy bước, đặt mông ngồi trên mặt đất.
Đầu óc hắn trống rỗng, còn tưởng rằng chính mình xuất hiện ảo giác.
"Điều này ... điều này sao có thể?!"