Cái gọi là Lược Thiên, chính là cướp đoạt tất cả tạo hóa, danh xưng muốn lấy được mọi cơ duyên trên thế gian, qua lại các loại bí cảnh khác nhau, tóm lại nơi nào có cơ duyên thì tổ chức này sẽ xuất hiện ở nơi đó, sau đó đạt được phần cơ duyên kia.
Bọn họ muốn ở sau khi chiếm hữu tất cả tạo hóa, trở thành tồn tại vô thượng!
Trước đó, cấm khu thượng cổ cũng là Lược Thiên minh lấy thủ pháp đặc biệt để mở ra, làm đầu tầu cho việc xâm nhập vào trong đó.
Người mặc áo giáp đen nở nụ cười ngạo nghễ, lãnh khốc nói: "Đối nghịch với Lược Thiên minh chúng ta có kết quả như thế nào thì các ngươi hiểu rõ rồi chứ?"
Tôn Mặc Hải và gia chủ Thiết gia sầm mặt lại, tràn đầy kiêng kị.
Ở trước mặt Lược Thiên minh, bọn họ chẳng khác nào con kiến hôi, Lược Thiên minh phái mấy tên cao thủ tới cũng đủ để tiêu diệt toàn bộ gia tộc của bọn họ.
Khó trách Phạm gia lại lớn lối như vậy, thế mà có thể làm quen được với người của Lược Thiên minh.
Người mặc áo giáp đen rất hài lòng với phản ứng của bọn họ, lời nói thay đổi: "Tình huống của ba người một bò kia quá mức đặc thù, Lược Thiên minh ta nhất định phải bắt được, đây là một chuyện rất quan trọng, chỉ cần các ngươi đáp ứng liên thủ cùng với chúng ta, vậy ta có thể làm chủ, kể từ hôm nay các ngươi chính là thành viên vòng ngoài của Lược Thiên minh chúng ta!"
Thành viên vòng ngoài!
Hai mắt Tôn Mặc Hải và gia chủ Thiết gia lập tức sáng lên, trong lòng tràn đầy vui sướng.
Tôn Mặc Hải lập tức nói ngay: "Hai vị đại nhân chuyện này là thật?"
Mặc dù chỉ là thành viên vòng ngoài, nhưng đây chính là Lược Thiên minh a, có được đủ loại tạo hóa, cơ duyên vô số!
Trong lời đồn, chỉ cần có thể làm ra cống hiến cho tổ chức thì có thể đổi được mọi thứ mình muốn.
Rất nhiều cơ duyên khó tìm được ở thế giới bên ngoài, Lược Thiên minh đều có, đây chính là phúc lợi khi gia nhập vào Lược Thiên minh!
Người mặc áo giáp đen mỉm cười, mở miệng nói: "Ta đã mở miệng thì đương nhiên sẽ không lừa các ngươi."
Một người mặc áo giáp đen khác cũng là khẽ gật đầu, ngưng giọng nói: "Các ngươi nên cảm ơn vận khí của mình, lần này là việc đặc thù, mới có thể giải quyết đặc biệt, tóm lại, ba người một bò kia chúng ta nhất định phải có được!"
Phạm Thống cười bảo đảm nói: "Hai vị đại nhân yên tâm, chúng ta liên thủ với nhau, xem như bọn họ có Chiến hồn tương trợ thì cũng là mọc cánh khó thoát!"
Lập tức, bốn cái thế lực đạt thành chung một nhận thức, thi nhau không có ý tốt đưa ánh mắt rơi vào trên người đám người Niếp Niếp.
Lúc này, đám người Niếp Niếp chạy vào sâu trong sương mù, những sương mù kia vẫn như cũ không có chút ngăn cản nào, chủ động tránh ra một con đường, lập tức thông tới trước mặt cây Ngưng Huyết quả.
Long Nhi đánh giá cây trước mặt, sợ hãi than nói: "Oa, một gốc cây thật là lớn a."
"Được rồi, chúng ta bắt đầu đào đi!"
Niếp Niếp thì không nói hai lời, lấy xẻng ra một cách rất thành thục, sau đó thì bắt đầu đào.
Tô Thần sửng sốt một chút, cả kinh nói: "Các ngươi đây là, đào ... đào cây?"
Hắn vốn cho rằng mục tiêu của Niếp Niếp chỉ là hoa quả, hóa ra ngay cả cây cũng không định buông tha, cách cục của chính mình nhỏ a.
Niếp Niếp ở một bên ra sức đào, vừa nói: "Nói nhảm, chuẩn bị sẵn sàng khiêng toàn bộ cây này đi!"
Xẻng trên tay của nàng uy thế hừng hực, tốc độ cực nhanh, một đống lại một đống đất được đào ra, chất đầy xung quanh.
Bò sữa đi theo bên cạnh nàng, móng bò động, cũng đang đào đất theo.
Về phần đám người bên ngoài kia nhìn thấy thì đều choáng váng, từng tên trợn tròn mắt lên, cảm thấy rung động thật sâu.
"Cái này, cái này ... bọn họ đây là đang đào đất? Ta nhìn có nhầm hay không?"
"Thật đúng là hung ác a, đào đi toàn bộ cây Ngưng Huyết quả, bọn họ định chuẩn bị đi trồng ở đâu?"
"Muốn nói hung ác thì vẫn là Chiến hồn của cây Ngưng Huyết quả hung ác a, các ngươi nhìn vào nó xem, ngay ở một bên nhìn bọn họ đào, thậm chí có loại cảm giác như muốn đích thân tham dự vậy."
"Các ngươi không để ý tới cái xẻng kia sao? Xẻng có thể đào được cây Ngưng Huyết quả thì đây là chí bảo cỡ nào?"
"Bọn họ quá thần bí, đến tột cùng là ẩn giấu đi loại bí mật nào?"
Xem như hai người mặc áo giáp đen kia cũng bị cảnh tượng trước mặt làm cho kinh ngạc.
Tuy rằng bọn họ là người của Lược Thiên minh, nhưng cũng có rất ít trường hợp họ sẽ đào linh căn đi, nhất là loại linh căn giống như cây Ngưng Huyết quả này, không nói độ khó trong khi đào, xem như thật đào được thì cũng rất có thể sẽ ảnh hưởng tới công hiệu của linh quả, đối với linh căn thì tạo thành tổn thương không cách nào cứu chữa.
Ba người một bò kia, cầm một cái xẻng, cứ đào như vậy?
Đây là hành vi điên cuồng cỡ nào?
Loại cướp đoạt này của bọn họ, xem như Lược Thiên minh thì cũng mặc cảm không bằng a, quá độc ác, đến tột cùng ai mới là Lược Thiên minh?
"Soạt!"
Ở trong lúc mọi người ở đây đều đang rung động, Niếp Niếp và Long Nhi đã cùng nhau vây quanh cây Ngưng Huyết quả, nhổ tận gốc nó lên rồi vác ở trên vai.
Long Nhi lập tức kinh ngạc nói: "A, Niếp Niếp tỷ tỷ, nơi này còn có dây leo này, ở trên hình như cũng có quả."
Niếp Niếp căn bản không do dự chút nào, nói thẳng: "Niềm vui ngoài ý muốn a, đào đi!"
Sau đó thì xẻng không do dự chút nào xúc về phía cây Uẩn Huyết tử.
Đám người bên ngoài thấy vậy thì kinh hồn bạt vía, sợ sinh mệnh của Uẩn Huyết tử gặp phải thống khổ không thể thừa nhận.
Người mặc áo giáp đen cũng không nhìn được, trầm giọng nói: "Thật súc sinh, ngay cả Uẩn Huyết tử cũng không buông tha."
Tên mặc áo giáp đen còn lại thì cười lạnh nói: "Không sao cả, trước tiên cứ để cho bọn họ đắc ý một lúc, mọi người chuẩn bị sẵn sàng, chờ bọn họ đào xong thì chính là lúc chúng ta xuất thủ!"
"Ha ha ha, không sai, những gì bọn họ đang làm bây giờ chính là đang làm áo cưới cho chúng ta!"
"Cướp sạch bọn họ, cướp sạch bọn họ!"
Theo cây dây leo Uẩn Huyết tử cũng được đào ra, sương mù xung quanh nhanh chóng trở nên nhạt đi, cuối cùng tiêu tán.
Khác với những chí bảo khác, một khi linh căn thoát khỏi bùn đất thì như vậy Chiến hồn sẽ tán đi.
Gần như ngay ở trong nháy mắt khi sương mù tán đi, do hai tên người áo giáp đen dẫn đội lập tức xông tới, vây quanh đám người Niếp Niếp lại.
Tâm trạng của Niếp Niếp và Long Nhi đang rất vui vẻ khi thu thập được linh căn, lông mày không thể không nhíu một cái, không vui nói: "Các ngươi làm cái gì vậy?"
Phạm Thống cười nói ha ha: "Ha ha ha, đứa bé là ngây thơ cỡ nào, các ngươi đạt được nhiều chí bảo như vậy mà còn hỏi chúng ta muốn làm gì?"