Theo một tiếng cười lạnh vang lên, thân ảnh Lôi chủ hiển hiện ở trên đỉnh đầu của mọi người, lập tức giẫm ở trên người Tô Thần, sau đó thì cầm lấy Ngưng Huyết quả và Uẩn Huyết tử vào trong tay.
Trên người hắn tỏa ra khí tức ôn hòa, tuy nhiên, khi ánh mắt đám người Tô gia rơi vào trên người của hắn lại là không tự chủ được mà lông tơ dựng đứng hết lên, đầu như muốn nổ tung ra, phảng phất như thấy được lực lượng mà bản thân căn bản không cách nào tiếp nhận, tâm thần run rẩy dữ dội.
Đây chính là cái uy của Chúa Tể, không thể nhìn thẳng vào!
Tô Trường Hà đau lòng nhìn thoáng qua Tô Thần, đè xuống cảm xúc vào trong đáy lòng mở miệng nói: "Không biết tiền bối tới đây là muốn làm chuyện gì?"
Hàn mang bên trong đôi mắt Lôi chủ như kiếm, chất vấn: "Hai người một bò vừa rồi có quan hệ như thế nào với các ngươi?"
Tứ đại gia tộc tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh, hiện trường chỉ còn lại người của Tô gia, hơn nữa, còn chiếp được nhiều bảo vật bản nguyên cùng với cây Ngưng Huyết quả và Uẩn Huyết tử như vậy thì không cần nghĩ cũng biết bọn họ chắc chắn có quan hệ với hai người một bò vừa rồi kia.
Mà khi đám người Tô gia nghe được vấn đề của hắn thì lại âm thầm thở dài một hơi.
Điều này nói rõ đám người Niếp Niếp thế mà có thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của Đại Đạo Chúa Tể.
"Thưa tiền bối, thật ra thì Tô gia chúng ta chỉ có quan hệ hợp tác bình thường với bọn họ mà thôi, bọn họ nói giúp chúng ta đạt được bảo vật bên trong Thánh cảnh, mà chỉ cần cây Ngưng Huyết quả và Uẩn Huyết tử."
Thái độ của Tô Trường Hà rất cung kính, nói lời nửa thật nửa giả.
Hắn đương nhiên sẽ không tiết lộ lai lịch của đám người Niếp Niếp ra ngoài, nhưng hắn cũng biết mình hoàn toàn không thể dựa vào, cho nên mới cố ý nói như vậy.
Tam trưởng lão cũng nói: "Đúng vậy a, vị tiền bối này ngươi cũng biết, dựa vào thực lực của chúng ta là tuyệt đối không có khả năng lấy cây Ngưng Huyết quả và Uẩn Huyết tử ra ngoài."
"Ngươi cảm thấy câu trả lời này của ngươi có thể để cho chúng ta tin tưởng hay không?"
Một tên tu sĩ bên Lược Thiên minh lạnh lùng mở miệng, rồi nói: "Lôi chủ đại nhân, bọn họ rõ ràng là đang nói sạo, hay là để cho thuộc hạ sử dụng thủ đoạn tới ép hỏi bọn họ!"
Lôi chủ lại là lắc đầu, sắc mặt bình tĩnh.
Cười nhạt nói: "Việc này không vội, bọn họ chẳng qua chỉ là một đàn cá nằm trong chậu, không có tư cách để chúng ta phải làm to chuyện, chúng ta có thể từ từ chơi với bọn họ!"
"Ý tứ của Lôi chủ đại nhân là?"
"Đã hai người một bò kia muốn cây Ngưng Huyết quả và Uẩn Huyết tử này mà tới, vậy thì chúng ta cho bọn họ cơ hội."
Hai mắt Lôi chủ hơi híp lại, nhếch miệng nở ra nụ cười khát máu, mở miệng nói: "Chúng ta cho bọn họ thời gian, đợi ở Tô gia ba ngày, chờ bọn họ tới! Ba ngày sau san toàn bộ Tô gia trở thành bình địa!"
Hắn muốn lấy Tô gia cộng thêm cây Ngưng Huyết quả và Uẩn Huyết tử ra làm mồi nhử, thu hút đám người Niếp Niếp chạy tới, nếu như không tới vậy thì toàn bộ Tô gia sẽ bị hủy diệt!
Tô gia chẳng qua chỉ là một con cá nhỏ, có cũng được mà không có cũng chẳng sao, nếu thực sự có thể câu được đám người Niếp Niếp vậy thì chắc chắn kiếm được lợi lớn.
Lần này cứ phải gọi là thả dây dài câu cá lớn!
"Mang đi, giam tất cả lại!"
...
Lúc này, Lạc Tiên sơn mạch.
Niếp Niếp và Long Nhi đã chạy trở về, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của các nàng tràn đầy sự tức giận, một bộ dáng vẻ bị đánh về mách người nhà.
"Long Nhi cô nương, Niếp Niếp cô nương, các ngươi trở về rồi sao?"
Vương Tôn đang dọn phân nhìn thấy bọn họ thì hơi sững sờ, không nhìn thấy thân ảnh của Tô Thần đâu thì không thể không mở miệng hỏi: "Tiểu trợ thủ dọn phân giúp ta kia đâu rồi?"
Long Nhi mở miệng nói: "Chúng ta gặp phải người xấu ở bên Nguyên giới kia, Tô Thần ca tám thành là bị người bắt rồi."
"Cái gì?"
Sắc mặt Vương Tôn lập tức trầm xuống, tức giận nói: "Là ai có gan chó lớn như vậy, thế mà lại bắt đi tiểu trợ thủ của ta, đưa ta đi!"
Tô Thần đi theo hắn dọn phân được một đoạn thời gian, là người biết chịu khổ nhọc, không oán không hối, chia sẻ rất nhiều áp lực trong công việc với hắn, sau khi Tô Thần rời đi hắn còn cảm thấy có chút không thoải mái.
Không nghĩ tới vừa đi ra ngoài thì đã bị người bắt mất, đây cũng quá không nể mặt hắn!
Niếp Niếp nói thẳng: "Vương Tôn thúc, đưa ngươi tới cũng vô dụng, ngươi lại đánh không lại người ta."
Vương Tôn nghe xong thì lập tức tỉnh táo lại.
Niếp Niếp và Long Nhi bao gồm cả con bò sữa kia, thực lực đều không kém hắn, ngay cả bọn họ cũng phải chạy trở về, chính mình dường như thật đúng là không mang tới tác dụng chút nào.
Lửa giận của hắn lập tức không còn, bình tĩnh nói: "A, vậy không sao, một mình ta dọn phân cũng vẫn rất tốt, cần gì tiểu trợ thủ."
Niếp Niếp và Long Nhi đều trợn tròn mắt, trong lòng họ thầm thương cảm cho Tô Thần.
Có một người sư phụ không đáng tin cậy như vậy thì quá thảm rồi.
Sau đó, bọn họ tiếp tục lên núi, chẳng mấy chốc đã về tới Tứ Hợp viện.
"Kẹt kẹt."
"Ca ca, chúng ta trở về nha."
Lúc này, Lý Niệm Phàm đang ngồi ở trên ghế, vừa thưởng thức trà vừa lật xem sách, dáng vẻ rất hài lòng.
Nhìn thấy Niếp Niếp và Long Nhi thì lập tức nở ra nụ cười tươi, "Yêu hô, cuối cùng cũng đã trở về rồi? Đi ra ngoài chơi nhiều ngày như vậy có vui không?"
Long Nhi chép miệng, "Phần lớn đều rất thú vị."
Lý Niệm Phàm để ý tới sắc mặt của hai nàng, không thể không hỏi: "Sao vậy?"
Niếp Niếp căm giận bất bình nói: "Lúc đầu đều rất tốt, chúng ta còn phát hiện hai cây hoa quả mới a, đang chuẩn bị mang về cho ca ca thì lại bị người khác truy sát, cây ăn quả cũng bị mất đi."
Truy sát?
Lý Niệm Phàm không thể không nghĩ tới.
Mặc dù cảm thấy lo lắng nhưng lại cảm thấy buồn cười.
Đã bị người ta truy sát rồi, thế mà còn có tâm trạng nghĩ tới cây ăn quả, gan thật đúng là lớn.
Hắn lập tức nói ngay: "Đừng nghĩ nhiều, người không sao là tốt rồi, chỉ là cây ăn quả mà thôi, không có gì mà phải lo nghĩ cả."
"Ca ca, có điều chúng ta mang về một chút quả."
Long Nhi vừa nói vừa thả quả ra ở trên bàn, chính là Uẩn Huyết tử.
Lý Niệm Phàm nhìn vào từng quả từng quả đỏ rực ở trên bàn, lông mày không thể không nhíu lại, ngạc nhiên nói: "Đây là ...Cẩu Kỷ?"
Thánh phẩm bổ dưỡng a.
Tuyệt không nghĩ tới, thế giới tu tiên thế mà cũng có loại hoa quả như thế này.
Hắn không thể không thả quyển sách trên tay xuống, cẩn thận suy nghĩ tới Cẩu Kỷ.
Long Nhi và Niếp Niếp thì giương mắt lên tò mò nhìn vào quyền sách kia, đã thấy trên đó đột nhiên in vài cái chữ to 'Giáo trình võ thuật Trung Hoa'.