Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1165: CHƯƠNG 1165: LƯỢC THIÊN MINH NÀY CÓ DÃ TÂM VÔ CÙNG LỚN

Tô Trường Hà mở miệng nói: "Tiền bối, người của Lược Thiên minh năm đó chính là đám người đầu tiên tiến vào cấm khu thượng cổ."

Bia đá lập tức nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, tức giận nói: "Nói như vậy, mục tiêu bọn họ chạy tới rất có thể chính là chúng ta? Đáng ghét a!"

Lược Thiên minh, danh xưng cướp đoạt mọi cơ duyên trong thiên địa.

Bên trong cấm khu thượng cổ, gánh chịu kiếp diệt thế năm đó, đồng thời cũng mang theo di hài của cường giả đỉnh cao phong ấn Thiên năm đó, đương nhiên sẽ trở thành mục tiêu của Lược Thiên minh.

Sau khi Lược Thiên minh đánh vào cấm khu thượng cổ, Thất đại Chiến hồn là sự huyễn hóa của cường giả đỉnh cao, Lược Thiên minh chắc chắn sẽ không buông tha.

"Như thế nói tới, năm vị huynh đệ khác của ta khả năng tất cả đều nằm trong tay của Lược Thiên minh!"

Giọng nói của bia đá trở nên khàn khàn, lộ ra vẻ vô cùng tức giận.

Vừa nghĩ tới chuyện năm người huynh đệ bị người của Lược Thiên minh luyện hóa thành chí bảo, trong lòng hắn đã như bị đao cắt.

Khuôn mặt nhỏ Niếp Niếp đỏ bừng lên, tức giận nói: "Các ngươi là anh hùng trấn áp đại kiếp, lẽ ra phải đạt được sự tôn trọng của người đời, Lược Thiên minh làm như thế quả thực ngay cả súc sinh cũng không bằng, chúng ta chắc chắn không thể bỏ qua!"

Long Nhi nói lời bảo đảm: "Bia đá thúc thúc yên tâm đi, chúng ta chắc chắn sẽ nghĩ biện pháp cứu huynh đệ của ngươi ra."

Sau khi trấn an được bia đá, Niếp Niếp, Long Nhi và Đại Hắc lại tiếp tục khiêng cây ăn quả đi thẳng về phía Tứ Hợp viện mà đi.

Chẳng mấy chốc đã về tới Tứ Hợp viện.

Lúc này ở bên trong Tứ Hợp viện.

Tư Đồ Thấm đang di chuyển một cái ghế dài nhỏ, ngồi ở góc tường nuôi gà, ngắm nhìn một con gà để vẽ một cách nghiêm túc.

Khuôn mặt nàng ta ngưng trọng, một nét rồi một nét phác họa lấy ngoại hình của con gà, ở dưới nét bút của nàng, đại đạo và bản nguyên vô tận đan xen, muốn biểu đạt ra mọi thần vận quanh người con gà kia, đây cũng không phải là đang vẽ tranh, mà là đang sáng tạo một sinh linh cường đại ở trong bức tranh!

Độ khó là có thể tưởng tượng được.

Chỉ vẽ vài cái lông vũ, Tư Đồ Thấm cũng đã cảm nhận được ngón tay của mình khó nhọc như mang một gánh nặng ngàn cân.

"Cái này còn chỉ là gà vậy mà đã khó khăn như vậy thì lúc nào ta mới có thể vẽ ra được Cẩu đại gia, lúc nào ta mới xem như là đăng đường nhập thất, nếu như có thể vẽ ra được công tử ... không dám nghĩ, đó căn bản là không thể nào!"

Tư Đồ Thấm vội vàng ném cái ý nghĩ không thực tế ở trong đầu này ra ngoài, có mục tiêu là chuyện tốt nhưng cũng không thể mù quáng.

Loại cảnh giới như cao nhân, sớm đã không thể nói, chỉ riêng ý tưởng này đã là một loại phạm thượng.

Tần Mạn Vân thì đang đánh đàn.

Tiếng đàn của nàng lúc này hoàn toàn khác biệt, không có âm tiết cố định, rất rõ ràng, nàng ta cũng không phải là đang đàn tấu bất kỳ khúc phổ nào.

Nếu lắng nghe kỹ, bạn sẽ thấy tiếng suối chảy róc rách bên cạnh là âm vang của tiếng đàn, đồng thời còn có tiếng tiếng gió và tiếng lá cây ào ào.

Tiếng đàn này đang hòa quyện với thiên nhiên, lấy thiên nhiên như một bản nhạc và chơi nhạc cùng nhau.

Lực lượng vô tận lưu chuyển ở xung quanh, đan xen thành từng nốt nhạc đẹp nhất, nhưng đồng thời có thể bộc phát sức mạnh hủy diệt thế giới trong tích tắc!

Bên trong cái đình, Tiểu hồ ly thì đang nhàm chán nhìn vào bàn cờ, hai mắt vô thần, hiển nhiên là đang ngây người.

Trải qua thời gian đánh cờ dài như vậy, hứng thú cao nhất của nàng ta đã trôi qua từ lâu, nàng ta đã không còn nhiệt tình với cờ nữa, hay nói cách khác, không còn hài lòng với việc chơi cờ một mình nữa.

Nàng ta nghĩ đến cảm giác thích thú khi hành hạ đối thủ sau khi chơi cờ lần trước, và muốn tiếp tục ngược đãi người khác.

"Ai, thật hâm mộ Niếp Niếp và Long Nhi a, Tiểu hồ ly cũng muốn ra ngoài đi chơi ..."

"Kẹt kẹt."

Cửa Tứ Hợp viện được đẩy ra, đám người Niếp Niếp đẩy cửa vào, vui vẻ nói: "Ca ca, chúng ta trở về."

Lý Niệm Phàm đang uống lấy một chút Cẩu Kỷ trà cuối cùng thì hơi sững sờ, sau đó vui mừng nói: "Nhanh như vậy đã trở về rồi?"

"Ôi, thật đúng là mang cây ăn quả về, lợi hại."

"Đây là ... cây dây leo Cẩu Kỷ, còn có cây táo đỏ, đều là đồ tốt a!"

"Táo đỏ có thể kết hợp với bánh ngọt, làm thành bánh ngọt táo đỏ, hơn nữa cùng với Cẩu Kỷ cũng là một sự phối hợp tuyệt vời, có thể pha thành Táo Đỏ Cẩu Kỷ trà, đây chính là thứ đại bổ a."

Khóe miệng Lý Niệm Phàm lập tức nở ra nụ cười tươi, sau đó nói: "Đáng tiếc không có Nấm Tuyết (Mộc nhĩ trắng), bằng không làm thành canh táo đỏ nấm tuyết thì đó cũng là một món ăn rất ngon."

Long Nhi lập tức tò mò nói: "Ca ca, nấm tuyết là như thế nào a, chúng ta có thể đi tìm, nói không chừng có thể tìm ra được."

"Ha ha ha, các ngươi có phần tâm ý này là được rồi."

Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, mở miệng nói: "Nấm tuyết giống như nấm, mọc trên cây, nhưng nó rất khác với hình dạng của nấm, nó có dạng sền sệt màu trắng, rất dễ nhận biết."

Đám người Niếp Niếp đều khẽ gật đầu, yên lặng ghi tạc vào trong lòng.

Trong lòng lại thêm một cái mục tiêu nhỏ.

Sau đó, Lý Niệm Phàm đi về phía hậu viện, chuẩn bị trồng cây táo đỏ và cây dây leo cẩu kỷ, chỉ còn chờ thành thục sẽ pha một chén trà đại bổ.

Mà ở bên trong Tứ Hợp viện, Niếp Niếp và Long Nhi lập tức báo cáo tình huống của Nguyên giới ra.

Tư Đồ Thấm cắn răng, tức giận nói: "Hóa ra là nguồn gốc tạo ra đại kiếp cho Thất giới lại là do Lược Thiên minh tạo thành."

Nàng ta xem như là người bị hại bên trong đại kiếp, nếu không phải đại kiếp cũng sẽ không sinh ra Giới minh, Tiểu Bạch của nàng cũng sẽ không chết mà khiến nàng ta và Tiểu Bạch phải kết hợp thành nửa người nửa yêu.

Tần Mạn Vân ngưng trọng nói: "Đủ loại dấu hiệu cho thấy, Lược Thiên minh này có dã tâm vô cùng lớn, lại dám đánh chủ ý với cấm khu thượng cổ, thậm chí Ngũ đại Chiến hồn có khả năng đều rơi vào trong tay Lược Thiên minh."

Cấm khu thượng cổ được gọi là cấm khu chính là ẩn chứa nguy hiểm cực lớn, mối nguy hại cực lớn.

Là nơi mà cường giả đỉnh cao trước đây phong ấn 'Thiên', trong đó tràn đầy tính không xác định.

Lược Thiên minh làm như thế thì dã tâm đã rất rõ ràng.

Hỏa Phượng thì mở miệng nói: "Bây giờ các ngươi bại lộ, Lược Thiên minh chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, chỉ sợ sẽ một lần nữa đưa tầm mắt nhìn vào trên cấm khu thượng cổ."

"Thôi đi, bọn chúng xem như không để ý tới cấm khu thượng cổ, chúng ta cũng sẽ không bỏ qua cho bọn chúng!"

Ý chí chiến đấu của Niếp Niếp trở nên sục sôi, mở miệng nói: "Không cần biết là vì bia đá thúc thúc hay là vì Liễu tỷ tỷ, ta đều phải cứu Ngũ đại Chiến hồn còn lại ra, hơn nữa, Lược Thiên minh có danh xưng cướp đoạt mọi tạo hóa trong thiên địa thì chắc chắn có được vô số bảo vật, nói không chừng có Nấm Tuyết mà ca ca vừa mới nói tới kia, chúng ta chắc chắn phải tới đoạt lại!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!