Nếu như một cái Nguyên Trì thánh cảnh rỗng, vậy con mồi này cũng quá sịn rồi.
Có điều trong lòng bọn họ sinh ra một mối nghĩ hoặc, nếu như Nguyên Trì thánh cảnh thật bị vét sạch rồi thì chắc là phải biến mất mới đúng.
Nhìn thấy nghi ngờ của bọn họ, sắc mặt Chấp Pháp giả hơi trầm xuống, mở miệng nói: "Dùng vét sạch mà nói thì cũng không chính xác cho lắm, trong đó quả thực còn có một thứ mà chúng ta không cách nào đạt được!"
"Thứ gì?!"
Phong chủ và Hỏa chủ đều cực kỳ kinh hãi.
Nguyên Trì thánh cảnh tuy rằng thần dị, nhưng là có bảo bối có thể làm cho Chấp Pháp giả phải bó tay toàn tập thì không nhiều, huống chi Chấp Pháp giả không phải một người, sau lưng hắn còn có Lược Thiên minh a!
Người ngay cả Thiên cũng giám cướp đoạt lại không thể làm gì được cùng một chí bảo.
Đến tột cùng là bảo bối gì, thế mà có thể buông thả như vậy?
Hỏa chủ sợ hãi nói: "Đại nhân, chẳng lẽ chí bảo kia có thực lực rất mạnh?"
Chấp Pháp giả khẽ gật đầu, sau đó lại lắc đầu.
Mở miệng nói: "Thứ đó rất quỷ dị, không cách nào dựa vào thực lực để trấn áp, hơn nữa ..."
Hai mắt hắn hơi híp lại, tỏa ra sự lạnh lùng, cười lạnh nói: "Nếu như đám người kia thật dám động vào bảo vật đó thì chắc chắn sẽ chết!"
Thật ra thì đây mới là nguyên nhân lớn nhất hắn để lộ Nguyên Trì thánh cảnh ra.
Nếu đám người cấm khu thượng cổ kia thật dám vào trong đó, căn bản không cần Lược Thiên minh động thủ, chí bảo kia cũng đủ để loại bỏ tất cả đám người này!
Hoang Cổ tinh.
Lầm nhân vật chính lần này, viên tinh thần này nghênh đón một người náo nhiệt nhất.
Thế giới vốn là ngay cả Đại Đạo chí tôn cơ hồ không có, bây giờ lại là đại năng trải khắp nơi trên đất.
Tu sĩ dưới chí tôn thậm chí còn không dám phi hành một cách tùy ý, sợ chọc giận một số chí tôn.
Một bầu không khí ngưng trọng nhấc lên cao dần đều trên cả viên tinh thần này, có loại cảm giác như mưa bão sắp tới.
Nguyên Trì thánh cảnh trân quý tới mức độ nào thì không cần nói cũng biết, người có thực lực cao cường muốn kiếm một chén canh, mà người thực lực không đủ thì cũng có ý nghĩ chờ đợi hỗn loạn ra húp một ngụm canh.
Còn có người âm thầm kêu gọi bằng hữu của mình, kéo bè kết phái.
Tất cả các bên đều có những suy nghĩ khác nhau, có thể nói là quần ma loạn vũ, mỗi bên đều thể hiện thần thông của mình.
Hoang Cổ tinh bây giờ như là một thùng thuốc nổ, chỉ cần động một chút là bùng lên, tuy nhiên ở trước khi Nguyên Trì thánh cảnh chính thức mở ra, tất cả mọi người đều đang nhẫn nhịn, không có ai có hành động thiếu suy nghĩ.
Lúc này, trên đường cái náo nhiệt lại có ba đạo thân ảnh đi tới.
Đây là hai bé gái và một nữ tử rất xinh đẹp.
Các nàng tới, trong nháy mắt bầu không khí ngưng trọng, nhộn nhạo lên từng đợt gợn sóng.
Không phân biệt già trẻ nam nữ, đều không hẹn mà cùng đổ dồn ánh mắt về phía nữ tử kia tới không nỡ rời đi, lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ.
Ba đạo thân ảnh đó như thể đã quen với việc này, trực tiếp phớt lờ những ánh nhìn xung quanh, nhí nha nhí nhố, nhìn xung quanh, vui vẻ như là đi du lịch.
Không sai, đối với các nàng mà nói, mỗi lần đi ra ngoài làm nhiệm vụ quả thực xem như một lần đi du lịch vậy.
Các nàng không phải là ai khác, chính là Niếp Niếp, Long Nhi và Tiểu hồ ly.
Đây là lần đầu tiên Tiểu hồ ly đi tới Nguyên giới, nhìn vào khung cảnh mới lạ xung quanh, sợ hãi than nói: "Oa, Nguyên giới thật là náo nhiệt a, hơn nữa tu sĩ lợi hại cũng quá là nhiều đi."
Chỉ là số lượng Chí Tôn nhìn thấy ở chỗ này còn nhiều hơn so với cả cấm khu thượng cổ.
Niếp Niếp cười nói: "Ta nói cho ngươi, bên trong Nguyên Trì thánh cảnh mới là nơi chơi vui nhất, bên trong có rất nhiều bảo bối, hơn nữa bọn chúng lại có thể dùng đầu óc, có thể hóa hình đánh nhau với người."
Long Nhi gật đầu liên tục không ngừng nói: "Không nghĩ tới nhanh như vậy lại có một cái Nguyên Trì thánh cảnh mở ra, chúng ta đi tìm giúp ca ca, tìm kiếm bảo vật!"
Tìm kiếm bảo vật?
Hai mắt Tiểu hồ ly lập tức sáng lên, một bộ dáng vẻ nóng lòng muốn thử.
Nàng ta không thể không hỏi: "Tìm kiếm bảo vật khó không?"
Niếp Niếp vỗ vào ngực, một bộ dáng vẻ lão tài xế, cười nói: "Không khó một chút nào, chúng ta đưa ngươi đi."
Mà ở vào lúc các nàng nói chuyện phiếm vui vẻ, hai tên tráng hán đứng ở đằng trước con đường các nàng đi, chặn đường lại đường đi.
Một người trong đó nói thẳng ra: "Ba vị cô nương, công tử nhà ta cho mời!"
Bước chân ba người Niếp Niếp dừng lại, lông mày không thể không nhíu lại.
Đột nhiên bị người cản đường mà không hiểu ra sao cả, hứng thú lập tức giảm đi hơn phân nửa.
Hơn nữa, các nàng có thể cảm nhận được khí tức của hai người này rất hung hăng đang khóa chặt vào trên người mình, nói là mời nhưng rõ ràng đây là không cho chỗ thương lượng.
Niếp Niếp nói mà không khách khí chút nào: "Cút sang một bên, không rảnh!"
Đôi mắt người kia hơi trầm xuống, ngưng giọng nói: "Ba vị, công tử nhà ta chính là Thiếu chủ của Vô Thiên Ma cung, hắn đang ăn cơm ở trên Minh Nguyệt lâu, thành tâm muốn kết giao bằng hữu với ba vị."
Vừa nói, hắn đưa tay chỉ về phía một gian tửu lâu.
Tửu lâu này có tổng cộng năm tầng, ngoại hình là hình một cái bảo tháp, trên tầng cao nhất có một bàn được sắp xếp một đống đồ ăn ngon.
Cả một cái bàn lớn cũng chỉ có một tên thanh niên trên người mặc trường sam màu đen, đầu đội quan vũ.
Hắn đón ánh mắt ba người Niếp Niếp, lộ ra nụ cười mang theo chút tà mị, thản nhiên nói: "Ba vị cô nương, lên đây đi."
Hắn trực tiếp phát ra lời mời, căn bản không có hỏi thăm.
Bởi vì ở chỗ này, không có người nào có thể cự tuyệt lời mời của hắn!
Đồng thời, ánh mắt của hắn như lửa nóng nhìn chằm chằm vào trên người Tiểu hồ ly, không che giấu lòng ham chiếm hữu trong đó một chút nào, sau đó lại đảo qua trên người Niếp Niếp và Long Nhi, liếm liếm bờ môi của mình.
Trong lòng hắn vừa kích động vừa hưng phấn, không nghĩ tới ở chỗ này thế mà còn có thể gặp được ba nữ tử xinh đẹp tới như vậy!
Nữ tử tuyệt mỹ kia toát ra vẻ vô cùng quyến rũ theo từng cái nhíu mày và nụ cười, mỗi một loại đều cực kỳ gợi cảm, dung nhan thì càng là tuyệt thế vô song, thật sự là câu mạng già của người khác.
Hai người kia tuy là tiểu cô nương, nhưng cũng không khó nhìn ra bọn họ là tập hợp sắc đẹp của thiên hạ, thông minh xinh đẹp, tương lai chắc chắn sẽ khuynh nước khuynh thành.
Tuyệt đối là sự lựa chọn tốt nhất.
Bất kể như thế nào, ba nữ nhân này ... thuộc về ta!
Long Nhi nhìn thoáng qua Thiếu chủ Vô Thiên Ma cung, hồn nhiên trong sáng mà nói: "Niếp Niếp tỷ tỷ, hắn là ai vậy, đầu óc có phải bị bệnh rồi hay không?"
Tiểu hồ ly thì gật đầu liên tục, "Ừm đúng, quả thực có bệnh, hơn nữa bệnh của hắn chắc hẳn không nhẹ."