Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1181: CHƯƠNG 1181: HỎA CHỦ: KHÔNG NGHĨ TỚI A

Người đồ chơi: "Người có vận khí tốt phát hiện một cái bảo rương, mở ra xem thì phát hiện có một đạo Mệnh Lệnh phù, ngươi có thể chỉ định một người chơi lui về phía sau ba bước."

Đồ tốt, thần kỹ a!

Ở bên trong loại trò chơi này, Mệnh Lệnh phù này đủ để lấy mệnh một người!

Lập tức, đám người bọn họ trao đổi vẻ mặt với nhau, bắt đầu suy nghĩ tính toán đám người Niếp Niếp như thế nào.

Bởi vì bọn họ đã nhìn ra được tính chất tiểu tiện của trò chơi này, cho nên bọn họ không dám mong đợi vào những nhân tố không chắc chắn kia, nhất định phải chọn một loại nào đó xác định có thể đưa đối phương vào chỗ chết!

Hỏa chủ nói: "Lựa chọn cái tên lúc nãy đạt được hai kiện Chí bảo kia kìa, hắn ta lui về sau ba bước chính là nơi có chướng khí độc hại, nếu không có gì ngoài ý muốn thì hắn ta chắc chắn phải chết!"

Cuối cùng, người kia chỉ vào Dương Tiễn, "Ta lựa chọn để hắn ta lui lại ba bước."

Lời nói rơi xuống, thân thể Dương Tiễn bay lên không trung rồi bay về sau ba ô.

Người đồ chơi: "Ngươi đã tiến vào đầm lầy chướng khí, bị khí độc ăn mòn duy trì liên tục, thân thể vô cùng suy yếu."

"Ha ha ha, ngươi xong!"

Phong chủ và Hỏa chủ đồng thời cười rộ lên, đột nhiên cảm thấy chính mình cuối cùng cũng đã kéo về được một chút, nội tâm vô cùng thoải mái.

Những người khác cũng đều nở ra nụ cười tươi.

Chỉ cần bọn hắn phá vỡ loại chuyện hoang đường này một lần, vậy sau đó đối phó sẽ đơn giản hơn nhiều!

Tuy nhiên ngay sau đó, bọn họ lại nhìn thấy Long Nhi lập tức ném tỏi cho Dương Tiễn, Dương Tiễn vội vàng đưa tay bắt lấy củ tỏi.

Dương Tiễn đạt được tỏi, ánh mắt vốn đang trở nên tuyệt vọng thì bây giờ lập tức sáng ngời.

Củ tỏi này thế nhưng là do cao nhân trồng, tự nhiên không tầm thường, hơn nữa cao nhân nói củ tỏi này có thể trừ độc, vậy công hiệu chắc chắn sẽ kinh người!

Ta không phải chết!

"Đa tạ Long Nhi tiên tử ban cho củ tỏi!"

Dương Tiễn mở miệng nói lời cảm kích, sau đó thì ngay cả vỏ cũng không bọc, lập tức nhét vào bên trong miệng.

Trong chốc lát, mùi vị vô cùng nức mũi bay thẳng lên đỉnh đầu, để trong mắt của hắn đã bắt đầu chảy ra nước mắt.

Mùi vị quả thực không so sánh được với những thứ ngon khác mà cao nhân trồng.

Đám người Lược Thiên minh kia thì lạnh lùng nhìn vào sinh cơ của Dương Tiễn đang nhanh chóng trôi qua, trong lòng âm thầm cười lạnh.

Loại độc chướng khí này, xem như nửa bước Chúa Tể ở trong đó thì cũng chẳng tốt hơn được chứ đừng nói Dương Tiễn chẳng qua chỉ là một tên Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ, không cần phải chơi vòng sau, đoán chừng sẽ ngay cả cặn bã cũng không còn.

Về phần củ tỏi kia, bọn họ cảm thấy cũng chẳng có thể có tác dụng gì.

Dương Tiễn nhau nuốt tỏi, tuy rằng mùi vị không được tốt cho lắm thế nhưng công hiệu quả thực kinh người.

Hắn chỉ cảm thấy toàn thân nóng như lửa, vừa rồi bởi vì trúng độc mà thân thể không còn bao nhiêu sức lực thì bây giờ bắt đầu khôi phục lại một cách nhanh chóng.

Hơn nữa, độc tố toàn thân bắt đầu được tỏi xua đuổi đi, dọc theo kinh mạch một đường trấn áp cuối cùng đi tới phần bụng.

Sau đó từ phần bụng bắt đầu lao nhanh về phía cái mông!

"Không tốt, ta không nhịn được!"

"Giải độc, ta muốn xả độc ra ngoài!"

Khuôn mặt Dương Tiễn kìm nén tới đỏ cả lên, sau đó cái mông bỗng nhiên vểnh lên một cái giải tỏa hết tất cả ra ngoài.

"Phốc --- phốc ----- phốc phốc phốc ---"

Theo tiếng rắm vang lên, vẻ mặt Dương Tiên cũng theo đó mà biến hóa, đó là một loại vẻ mặt không cách nào miêu tả rõ cho được.

Đồng thời, sắc mặt tái nhợt cũng đang chuyển biến trở nên tốt đẹp hơn.

Mà hắn không nhìn thấy, theo tiếng rắm phát ra, ở đằng sau cái mông của hắn, một cỗ không khí màu xanh biếc nồng đậm dâng trào ra ngoài, như là cơn gió lớn khuấy toàn bộ chướng khí.

Nụ cười đang nở trên mặt của Phong chủ lập tức cứng đờ, khó có thể tin nói: "Thế mà, thật ... thật giải độc ra rồi!"

"Tỏi kia đến tột cùng là thần dược bực nào, ngay cả độc tố khủng bố như vậy mà cũng giải được."

"Lai lịch của đám người này thật đáng sợ, không chỉ có Chí bảo, trên người thế mà còn mang theo Thần dược như thế!"

"Đáng ghét a, thế này rồi mà cũng không chết."

Tất cả mọi người chấn kinh.

Tuy nhiên, phần càng khiếp sợ hơn còn ở đằng sau.

Bởi vì bọn hắn trơ mắt mà nhìn, theo quả rắm mà Dương Tiễn thả ra, đám thể khí màu xanh biếc kia như một làn gió, phiêu tán về phía sau.

Mà Thiếu Các chủ của Thần Đạo các đứng ở ngay sau lưng Dương Tiễn hai cái ô, nhìn thấy cảnh tượng này thì thiếu chút nữa trừng cho tròng mắt lòi ra ngoài, khiếp sợ kinh hãi.

Hắn muốn rách cả mí mắt, giọng nói cũng đang run rẩy, "Không, đừng tới đây!"

Hắn muốn chạy trốn, nhưng căn bản là không thoát ra khỏi được phạm vi một ô, ở trong sự tuyệt vọng, đám khí thể kia tràn vào địa bàn của hắn.

"Ô, thối quá, quả rắm này quá thối rồi!"

"Hơn nữa ... quả rắm này có độc!"

"Ta sắp bị thối mà chết, ta sắp bị độc chết!"

"Ta không cam lòng a!"

Bản thân Thiếu Các chủ ở bên trong khí thể màu xanh biếc, toàn thân run rẩy không ngừng, trợn trắng mắt, gào thét liên tục.

"Thiếu Các chủ!"

Phó Các chủ Thần Đạo các hét lên đầy lo lắng, trơ mắt nhìn sinh cơ của Thiếu Các chủ tiêu tán.

"Không, Thiếu Các chủ bị cái rắm của tên kia giết chết!"

"Quá tà môn, đám người kia quá tà môn!"

"Tàn nhẫn, quá tàn nhẫn!"

Tất cả mọi người vừa sợ vừa kinh.

Cảm thấy sợ hãi đối với cái rắm của Dương Tiễn.

Còn may khoảng cách của mình với Dương Tiễn đủ xa, bằng không ở bên trong cái rắm đó thì xem như không chết thì tuyệt đối cũng chẳng dễ chịu chút nào a!

Hỏa chủ ngưng trọng nói: "Chúng ta lại tính sai, phẩm cấp của củ tỏi kia căn bản là không có cách nào đi xác định đẳng cấp của nó, nó chẳng những có thể hóa giải kịch độc trên người càng có thể hóa thành cái rắm độc đi công kích, bao hàm cả công lẫn thủ, quá bất thường!"

Người đồ chơi nói với Dương Tiễn: "Chúc mừng ngươi hoàn thành nhiệm vụ ẩn, dùng cái rắm của chính mình để thay đổi bản đồ trò chơi, khiến chướng khí ban đầu lùi lại về sau hai ô vuông, ngươi có thể chọn lựa một cái pháp bảo."

Sau đó, lại có mười cái pháp bảo trôi nổi trên đầu của Dương Tiễn.

Dương Tiễn chọn lựa một thanh kiếm nhỏ, đắc ý mà nhận lấy.

Những người còn lại thì sớm đã không còn cảm thấy ngạc nhiên gì, quả nhiên lại thay đổi một cách khác để tặng pháp bảo cho bọn họ.

Công bằng ở đâu?

Phong chủ nói lời an ủi: "Bất kể nói như thế nào, lần này chúng ta chỉ thiếu một chút là có thể thành công, nói rõ kế sách của chúng ta là có thể áp dụng được, mọi người không ngừng cố gắng, cố lên!"

Trò chơi tiếp tục.

Phó Các chủ Thần Đạo các: Rơi vào bên trong Hóa Cốt trì, cần phải bơi trong đó ba vòng mới có thể ra ngoài.

Đại trưởng lão Đăng Tiên tông: "Tiến vào Vạn Thú sâm lâm (rừng rậm Vạn Thú), đối mặt với hai con hung thú tuyệt thế truy sát."

Phong chủ: Tiến vào bên trong Diệt Thế Cương phong, chịu sự vỗ về tới từ cương phong vô tận, mình đầy thương tích.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!