Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1190: CHƯƠNG 1190: PHÂN LOẠI CÁC LOẠI NHẠC CỤ VÀ BÚT

"Tra, tra cẩn thận cho ta! Trong vòng ba ngày, tra không ra nội tình của Thiên Cung thì các ngươi đều phải chết!"

Ngay khi Mộ Dung Vân Không phát tiết ra lửa giận, lại có một tên đệ tử tới báo, nói sứ giả của Lạc Thiên minh cầu kiến.

Mộ Dung Vân Không khẽ chau mày, trầm giọng nói: "Để cho nàng vào đi."

Chẳng mấy chốc, Tả sứ đã tới đại sảnh.

Nàng ta hỏi một cách cao thâm khó dò: "Cung chủ thế nhưng là có cảm thấy kỳ quái với nội tình của đám người Thiên Cung kia không?"

Hai mắt Mộ Dung Vân Không hơi nheo lại, "Ngươi biết?"

Tả sứ nói: "Ta đương nhiên biết, hơn nữa, ta còn biết đám người kia ở nơi nào!"

"Nói!"

Tả sứ thản nhiên nói: "Đám người kia tới từ cấm khu thượng cổ, trên người mang pháp bảo vô thượng cùng với bí pháp, trên người của bọn hắn rất có thể giấu đi bí mật rất lớn bên trong cấm khu thượng cổ!"

"Cấm khu thượng cổ?"

Hai mắt của Mộ Dung Vân Không đột nhiên co rụt lại, cảm thấy rất ngoài ý muốn.

Sau đó suy nghĩ của hắn đột nhiên trở nên sinh động.

Cấm khu thượng cổ có hai chữ cấm khu, từ đó có thể nói rõ là rất không tầm thường, bây giờ có một đám người quỷ dị đi ra từ trong đó, vậy bí mật trong đó chỉ sợ thật đúng không đơn giản.

Mộ Dung Vân Không cười lạnh nói: "Ha ha, ngươi nói cho ta chuyện này, đơn giản chính là muốn để cho chúng ta đi vào dò xét cấm khu thượng cổ giúp các ngươi phải không?"

Tả sứ nói: "Cung chủ không nên hiểu nhầm, đám người kia và Lược Thiên minh cũng có thù, sau đó ta sẽ còn liên hệ Thần Đạo các, Đăng Tiên tông và Tụ Yêu tinh cùng nhau đánh vào cấm khu thượng cổ, Vô Thiên Ma cung nếu như không tham dự vậy cơ duyên này cũng không có liên quan gì với các ngươi."

Mộ Dung Vân Không lập tức nói ngay: "Nếu như cùng nhau tra xét, Vô Thiên Ma cung ta tự nhiên không có chuyện gì phải sợ cả, ta chờ tin tức của ngươi."

Tả sứ nói: "Vậy ta trước hết ta xin cáo từ, chỉ chờ mọi người tập trung một chỗ, ta sẽ mang các ngươi cùng nhau đánh vào chỗ đám người kia!"

Sau đó, nàng ta rời khỏi Vô Thiên Ma cung, lại chạy về phía một cái thế lực khác.

Nàng ta muốn bằng vào tốc độ nhanh nhất đưa đám người này đi ... đánh vào cấm khu thượng cổ, sau đó nàng ta lại lấy được thân phận giả chết để thoát khỏi Lược Thiên minh, sau đó thì quy ẩn cho thật tốt.

Lược Thiên minh toàn kẻ đầu sắt, rõ ràng là thích chọc vào cấm khu thượng cổ theo cách không đáng tin cậy, đó là một cái thế lực không có tiền đồ.

Cùng một thời gian.

Mấy người Tiểu hồ ly đều đã trở về tới Lạc Tiên sơn mạch, đang đi lên phía đỉnh núi.

Dọc đường gặp được Vương Tôn và Tô Thần đang khều phân.

Bạch!

Đám thú rừng kia đều không hẹn mà cùng quay đầu lại, nhìn trừng trừng vào đám người Tiểu hồ ly, ngay sau đó, ánh mắt thi nhau ảm đạm xuống, cúi thấp đầu xuống tỏ ra vô cùng thất vọng.

Tiểu hồ ly tò mò mà hỏi: "Vương Tôn thúc, thái độ của bọn chúng là thế nào vậy?"

Vương Tôn giải thích nói: "Thời gian cứ từng ngày trôi qua, tính toán thời gian, thịt chỗ cao nhân đoán chừng không còn nhiều lắm, lúc đầu nghĩ tới các ngươi đi ra ngoài một chuyến là có thể mang về cho cao nhân thịt rừng mới, như vậy cũng không cần phải khai đao với bọn chúng, đáng tiếc vậy mà không có."

Tiểu hồ ly kinh hô: "Ai nha, những gì ngươi nói thật là đúng a, chúng ta cũng đã có một đoạn thời gian không kiếm thêm thịt mới cho ca ca ăn."

An ủi đám thú rừng sợ chờ làm thịt kia một lúc.

Đám người Niếp Niếp lại tiến lên đi về phía Tứ Hợp viện.

"Ca ca, chúng ta trở về."

Xa xa, Niếp Niếp kêu lên một tiếng, sau đó thì chạy về phía cửa, lập tức đẩy cửa vào.

Đám người Long Nhi theo sát đằng sau.

Lần này, Dương Tiễn và Nữ Oa đều cùng nhau đi theo tới.

Bọn họ đã lâu rồi không tới bái phỏng cao nhân, nhân cơ hội này lại tới chào hỏi một phen.

Chỉ có điều, khi bọn họ bước vào Tứ Hợp viện, tất cả mọi người là đều không hẹn mà cùng trợn tròn hai mắt lên, sững sờ ngay tại chỗ.

Đây, đây là ...

Bọn họ đều kinh hãi.

Chỉ thấy, ở trên mặt đất của Tứ Hợp viện đều chất đầy đủ các loại thần khí.

Những thứ này nhìn bằng mắt thường có quầng sáng nội liễm, như thể bình thường không có gì lạ, nhưng là trong nháy mắt khi nhìn thấy bọn chúng thì mọi người đều có thể cảm nhận được rõ ràng thần hồn đều đang run rẩy!

Từ trên người những Thần khí này toát ra cảm giác áp bách, thậm chí khiến cho nguyên thần của bọn hắn đều muốn xuất khiếu.

Bên trong Nguyên giới chia đại đạo chí bảo ra làm chín phẩm, nhưng bên trong những Thần khí này bất kỳ một cái nào, đều tuyệt đối muốn áp đảo trên Chí bảo cửu phẩm!

Căn bản là không cách nào cân nhắc được cấp bậc của chúng!

"Chí bảo sát phạt, Chí bảo sát phạt vượt quá sức tưởng tượng a, quá kinh khủng!"

Tất cả đều âm thầm la hét trong lòng, tâm can loạn chiến.

"Yêu hô, trở về rồi a."

Lý Niệm Phàm đi ra khỏi phòng chứa đồ đạc linh tinh, trong tay còn ôm một đống bút lông to nhỏ không đều, to thì to như cái chổi, nhỏ thì nhỏ tới ngón tay, đủ loại kiểu dáng.

Những bút này ... tương tự đều là Thần khí!

Trời ạ!

Cao nhân thật đúng là lợi hại tới nổ đùng đoàng a!

Hơi thở mọi người trở nên dồn dập.

Nữ Oa và Dương Tiễn vội vàng điều chỉnh lại tâm trạng cho tốt, cung kính nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Nhị Lang chân quân và Nữ Oa nương nương cũng tới a, đã lâu không gặp, hoanh nghênh tới chơi."

Long Nhi tò mò nói: "Ca ca, ngươi đây là đang làm gì vậy?"

Lý Niệm Phàm nói lời giải thích: "Ta đang phân loại các loại nhạc cụ và bút cho Tư Đồ Thấm cô nương và Mạn Vân cô nương, âm nhạc giống nhau, Mạn Vân chỉ đánh đàn thì cũng có hơi nhàm chán, có rất nhiều kỹ năng viết và vẽ, Tư Đồ cô nương chỉ có một loại bút thì cũng có hơi đơn điệu."

Vừa rồi hắn bị động đất quấy rầy cho nên cũng không muốn nghỉ ngơi nữa cho nên tìm cho mình chút việc để làm.

Cho nên ngươi móc ra nhiều ... Thần khí như vậy?

Dương Tiễn và Nữ Oa vô cùng hâm mộ mà nhìn thoáng qua Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm.

Đi theo bên cạnh cao nhân thì đây cũng quá hạnh phúc đi, trực tiếp dạy các ngươi dùng các loại thần khí, đây quả thực là phát rồ!

Tần Mạn Vân cũng bị nhiều nhạc cụ ở trên đất như vậy làm cho chấn kinh, thấp thỏm nói: "Công tử, nhiều nhạc cụ như vậy, ta thật có thể học được toàn bộ sao?"

Lý Niệm Phàm cười nói: "Đơn giản, ngươi biết đánh đàn, nền tảng âm nhạc đã không tệ, học sẽ nhanh, những nhạc cụ này theo thứ tự là sáo, chiêng và trống, đàn nhị, đàn tì bà vân ... vân, không vội, ta sẽ dạy ngươi chơi từng loại."

Tư Đồ Thấm cũng sợ tới ngây người, khó có thể tin mà nói: "Công tử, bút cũng có nhiều loại như vậy sao?"

"Đó là đương nhiên, dựa theo kích thước lớn nhỏ của bút, có thể chia làm chữ nhỏ, chữ vừa và chứ lớn, theo loại bút lông thì lại có thể chia ra làm bút lông mềm, bút lông cứng, dựa vào độ dài của bút thì lại chia ra làm bút ngọn ngắn, ngọn dài và ngọn vừa, tính năng khác nhau, đường nét vẽ ra không hoàn toàn giống nhau."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!