Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1197: CHƯƠNG 1197: ĐÂY LÀ ÂM THANH GÌ?

"Bảo vệ Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử!"

Đám người Dương Tiễn thi nhau tụ lại tới bên cạnh Đát Kỷ và Hỏa Phượng, pháp lực toàn thân không giữ lại chút nào, thi triển ra thần thông mạnh nhất, mượn nhờ pháp tắc của ván cờ, bộc phát ra lực lượng cực hạn.

"Ha ha, trước thực lực tuyệt đối, tất cả đều chỉ là phí công."

Mộ Dung Vân Không khinh thường cười một tiếng.

Mặc dù bọn họ không cách nào mượn nhờ được lực lượng của ván cờ, nhưng bản thân bọn họ có được lực lượng tuyệt đối, đủ để đánh vỡ pháp tắc của ván cờ này!

Tất cả mọi người bên bốn thế lực lớn liên thủ với nhau, pháp thuật đầy trời như biển mây, va chạm với pháp thuật của đám người Thiên Cung.

"Rầm rầm rầm!"

Trời xanh rung động, đại đạo nổ đùng đoàng.

Pháp lực của bốn tên Đại Đạo Chúa Tể là mênh mông cỡ nào, lúc này, bọn họ càng là gọi chí bảo mạnh nhất ra.

Mắt trần có thể thấy, pháp thuật Thiên Cung đang bị chôn vùi một cách nhanh chóng, lớp lớp uy áp kinh khủng rơi xuống khiến sắc mặt tất cả mọi người trở nên nặng nề.

Tử vong ... dường như ngay ở trong một cái nháy mắt tiếp theo.

Cơ bắp toàn thân Cự Linh Thần đều đang run rẩy, tất cả tiềm lực trong khoảnh khác thiêu đốt, lo lắng nói: "Làm sao bây giờ, cao nhân thế nhưng là đang ở trên ngọn núi phía sau, nếu chúng ta không thể ngăn cản...""

Dương Tiễn kiên định nói: "Cho nên chúng ta liều chết cũng phải ngăn cản!"

Ánh mắt đám người Đát Kỷ và Hỏa Phượng kiên định, trong lòng bọn họ đã làm tốt chuẩn bị, một khắc cuối cùng sẽ dùng mọi thứ trên người mình tới lôi kéo đối phương tất cả đều đồng quy vu tận!

Bọn họ đi theo Lý Niệm Phàm lâu như vậy, hoàn toàn có thể làm ra được chuyện này!

Mặc kệ như thế nào, tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ lên núi!

"Ha ha ha, các ngươi xong!"

"Vẫn chiến đấu ngoan cường? Thú vị, thực sự rất thú vị, tinh thần đáng khen ngợi."

"Kết cục đã được quyết định từ lâu, còn không sớm thần phục sao?"

Người của bốn thế lực lớn cười đùa, trên mặt hiện lên vẻ hưng phấn, giống như thấy được tạo hóa không cách nào tưởng tượng được đang ngoắc mình tới, đủ để cho bọn họ trưởng thành tới một cái độ cao mới.

"Tích tích tích ---- ấy ấy a----"

Đúng vào lúc này, một âm thanh dồn dập đột nhiên truyền tới, vang vọng ở bên tai mọi người.

m thanh này cực kỳ đặc thù, là một loại âm thanh hoàn toàn chưa từng nghe thấy bao giờ nhưng lại ẩn chứa một cỗ ma lực kinh khủng, khiến tất cả những ai nghe được, lông tơ toàn thân đều không kìm lòng được mà đứng lên!

"Đây là âm thanh gì?"

"Chuyện gì xảy ra, tại sao ta lại có loại cảm giác hoảng sợ khó hiểu!"

"Tai họa sắp xảy ra, ta ta cảm thấy tai họa sắp xảy ra, vì sao lại như thế?"

"Đây là âm thanh đòi mạng, ẩn chứa đại khủng bố, tuyệt không biết!"

Tất cả mọi người bao gồm cả bốn tên Đại Đạo Chúa Tể kia ở trong đó, ở trong một cái chớp mắt này da dầu gần như đều muốn nổ tung ra, bị sợ hãi ngập trời bao phủ.

"Không, a! Ta sắp nổ tung!!"

Một tu sĩ đột nhiên gào thét lên, vừa dứt lời, hắn đã phanh một tiếng lập tức nổ tung thành một đám sương máu tiêu tán ở trong thiên địa.

"A, ta cũng nổ."

Tiếng nổ tung lập tức tạo thành phản ứng dây chuyền, một tên tu sĩ rồi lại một tên tu sĩ lập tức nổ tung ngay tại chỗ, không còn sót lại chút cặn bã nào.

"Không, ta không muốn chết, đến cùng là ai? Trên thế giới này tại sao lại tồn tại tiếng nhạc khủng bố như thế? Tha mạng, tha cho chúng ta đi, chúng ta sai rồi!"

Thất khiếu của Mộ Dung Vân Không bắt đầu chảy ra máu tươi, hắn sợ hãi gào thét, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng, hắn biết, mình chắc chắn sẽ chết, thậm chí còn không thể nghĩ đến việc phản kháng.

Mộc Thành Phong đã ngồi phịch xuống ở trên mặt đất, lẩm bẩm nói: "Tiếng đàn này tới từ dãy núi kia, hóa ra đằng sau đám người này còn có cao nhân, đây quả thực là người vượt qua sức tưởng tượng, bí mật của ngọn núi đó không phải chúng ta là có thể chạm tới."

"Xong, chúng ta xong, nơi này tồn tại đại khủng bố, ta không nên tới đây, ta thật hối hận a!"

Thái Quân phù một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, sinh mệnh bản nguyên đang trôi đi một cách điên cuồng.

Về phần Tê Thiên Man Hùng thì ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gầm thét không cam lòng, sau đó thân thể như ngọn núi lớn ầm ầm ngã trên mặt đất, khí tức hoàn toàn không còn.

Người của bốn thế lực lớn đang bị hủy diệt với tốc độ kinh hoàng.

Dưới tiếng nhạc, tử vong như gió.

Người có tu vi không đủ thì lập tức nổ tung ngay tại chỗ, người có tu vi cường đại thì thần hồn vẫn diệt!

"Tích tích tích -- ấy ấy a -- "

Tiếng kèn vang vọng trong thiên địa.

Nó rất đặc trưng và đầy sức mạnh xuyên thấu khiến trái tim ai cũng loạn nhịp.

Đám người Thiên Cung thấy tu sĩ của bốn thế lực lớn nhanh chóng ngã xuống, tâm trạng đều trở nên xao động.

Dương Tiễn kích động tới toàn thân run rẩy, kính nể nói: "Cao nhân, chắc chắn là cao nhân ra tay!"

Quân Quân đạo nhân lắng nghe âm thanh, cảm khái nói: "Quá cường đại, dưới bài nhạc này cho dù là Đại Đạo Chúa Tể thì cũng phải bị mai táng!"

Nữ Oa nhắm mắt lại, dường như cảm ngộ được rất nhiều ở bên trong bài nhạc này, lẩm bẩm nói: "Ở bên trong bài nhạc này, ta phảng phất thấy được tử vong, đây là âm thanh của tử vong, không ai có thể ngăn cản!"

Tiêu Thừa Phong cầm kiếm mà đứng, lúc này trước mặt hắn sớm đã không còn đối thủ.

Cười to nói: "Ha ha ha, cao nhân vừa ra tay thì không còn chuyện của chúng ta nữa, đương nhiên càng không có còn chuyện gì của họ nữa."

Cự Linh Thần thì đã bắt đầu vất vả tiến hành phân loại thi thể của những con thú rừng kia, mở miệng nói: "Được rồi, mọi người tranh thủ thời gian thu dọn những thịt rừng này một chút, cái này đều là nguyên liệu nấu ăn của cao nhân a!"

"Nói đúng, cao nhân đúng là cao nhân, nguyên liệu nấu ăn đẳng cấp không đủ thì cho lập tức nổ tung, chỉ để lại nguyên liệu nấu ăn cấp cao từ Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhị bộ trở lên."

"Đúng vậy a, xem ra cao nhân đây là cố ý sàng lọc a."

"Tê Thiên Man Hùng, đây chính là nguyên liệu nấu ăn cấp bậc Đại Đạo Chúa tể a, quá kinh khủng, tuy rằng chết rồi thế nhưng ta lại ngay cả tới gần cũng không dám."

Mọi người vừa bàn tán vừa ra sức vận chuyển.

Về phần đám thú rừng ở Lạc Tiên sơn mạch kia thì từng con đều kích động nhìn vào từng con trở thành thịt rừng đi qua bên cạnh chúng nó.

"Yêu được, đều là một đám yêu hiền lành ngoan ngoãn, tới, để chúng ta cùng nhau cúi đầu trước thi thể của đám thịt rừng này."

"Ngàn dặm tặng thịt rừng, thay thế chúng ta đi lấp no bụng của cao nhân, bọn chúng thật là vĩ đại."

"Mang theo cả một thân thịt ngon thượng đẳng mà tới, để cho người ta phải kích trọng a."

"Đúng bọn chúng thật vĩ đại, đáng để cho chúng ta học tập!"

"Bốp! Bốp! Bốp!...."

"Ai ui, sao các ngươi đánh ta!"

"Ngươi bị điên à, học tập cái nồi ấy mà học tập, chúng ta chưa muốn trở thành thịt rừng đâu!"

"...!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!