"Tam ca!"
Bia đá nhìn thấy Lạc Thần cung, lập tức huyễn hóa ra thân hình, ánh mắt phức tạp nhìn vào.
Tuy nhiên, Lạc Thần cung đã không cách nào trả lời hắn.
Bởi vì Chiến hồn huyễn hóa trước đó đã diệt, chỉ để lại ý chí cường giả đỉnh cao giữ lại mà thôi, linh trí đã không còn.
Thân ảnh bia đá yên lặng nhìn vào Lạc Thần cung, thần sắc đau buồn.
Long Nhi mở miệng nói: "Bia đá thúc thúc, bên trong Nguyên giới lại xuất hiện lực lượng không rõ, có khả năng có quan hệ với ca ca, chúng ta phải nhanh chóng trở về."
Cái chữ Phàm kia, chữ viết có chút tương tự với chữ mà Lý Niệm Phàm viết, lại thêm hàm nghĩa bản thân của cái chữ Phàm này nữa khiến bọn hắn không thể không suy nghĩ tới việc có quan hệ với cao nhân.
Cũng có thể thực sự là cao nhân năm đó để lại.
"Lực lượng không rõ?!"
Trong đôi mắt của thân ảnh bia đá đột nhiên sáng lên, tràn đầy sự căm hét và cừu hận đối với cái thứ không rõ đó.
Hắn nói với Lạc Thần cung: "Tam ca, lực lượng không rõ tái hiện, chúng ta lại có thể cùng nhau, lần này chắc chắn có thể loại bỏ hoàn toàn cái thứ không rõ kia!"
Lần này, Lạc Thần cung thế mà tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ, như thể đang đáp lại.
Sau đó, đám người Niếp Niếp cáo biệt bia đá, bước nhanh đi về phía trên núi.
Chỉ có điều, thần sắc của bọn họ đều không được thoải mái cho lắm.
Quân Quân đạo nhân kinh hãi nói: "Không nghĩ tới đầu nguồn của lực lượng không rõ lại là tới từ Nguyên giới, phong ấn ở bên trong Thất giới lại chẳng qua chỉ là một bộ phận."
Dương Tiễn cũng hít sâu vào một hơi rồi nói: "Từ số lượng Nguyên Trì thánh cảnh cũng có thể thấy được, cuộc đại chiến năm đó vì phong ấn không rõ kia mà xảy ra là thảm liệt cỡ nào."
Nguyên Trì thánh cảnh tự thành một giới, trong đó có quy tắc của mình, còn có nữa là vô số chí bảo và truyền thừa, sớm đã có khả năng làm ra được như vậy thì cho dù là bọn hắn bây giờ cũng theo không kịp.
Mà người mạnh như thế thế mà xếp hàng vẫn lạc, khó có thể tưởng tượng được cuộc chiến năm đó đến tột cùng là ở vào cấp độ bực nào.
Tiêu Thừa Phong nói ra một lời suy đoán to gan lớn mật gấu: "Người Thủ mộ nói là Thiên bệnh, mà không rõ kia lại tự xưng là 'Thiên', chẳng lẽ lại Thiên cũng bởi vì nó mà bệnh?"
Nữ Oa hít sâu một hơi, run giọng nói: "Từ Thiên bệnh này ý tứ có phải là ... trước đây ngay cả Thiên cũng bị nhiễm thứ không rõ đó hay không?"
Vào lúc này, bọn họ đều kinh hãi trước sự đáng sợ của sương mù màu xám không rõ.
Suy cho cùng cảnh tượng thiên địa đảo lộn thực sự là rất kinh khủng.
Vừa rồi ở khi bọn họ đi trở về thì phát hiện bên trong thiên địa của Nguyên giới, lực lượng sương mù màu xám càng ngày càng đậm, ngoài đó ra, mấy nơi sâu thẳm trong Nguyên giới, đột nhiên bộc phát ra một cỗ uy áp kinh thiên động địa!
Những uy áp này khiến bọn họ sợ tới run tim mất mật, chỉ cảm nhận được một chút thôi cũng không sinh ra nổi một chút suy nghĩ chống lại, những thứ này ... chắc chắn có thực lực của cường giả đỉnh cao!
Mà những vị trí tỏa ra uy áp kia, tất cả đều phun trào ra dày đặc sương mù màu xám không rõ!
Rất rõ ràng, bọn họ đều là tồn tại tu luyện lực lượng không rõ ở vào vô số năm trước !
Long Nhi không dao động nói: "Không cần biết không rõ kia là cái gì, ca ca chắc chắn có thể tiêu diệt được bọn chúng!"
Nhắc tới cao nhân, tâm trạng lo lắng của mọi người cuối cùng cũng được thả lỏng xuống, nhưng vẫn còn có chút lo lắng.
Quân Quân đạo nhân nhíu mày, mở miệng ra nói với Niếp Niếp và Long Nhi: "Hai vị tiên tử chẳng lẽ chuẩn bị trực tiếp nói chuyện sương mù màu xám không rõ cho cao nhân biết sao?"
Niếp Niếp và Long Nhi đều cùng lúc lắc đầu.
Long Nhi nói: "Ca ca luôn luôn cường điều một chữ Phàm, tuy rằng ta không biết vì sao nhưng ta luôn cảm thấy không nên vạch trần chuyện này ra, ca ca muốn tỉnh thì tự nhiên sẽ tỉnh."
Quân Quân đạo nhân ngưng giọng nói: "Quả thực không thể vạch trần, hơn nữa ... chúng ta còn nhất định phải sống chết bảo vệ cái bí mật này! "
Nữ Oa hỏi: "Có phải ngươi nghĩ ra điều gì rồi hay không?"
Quân Quân đạo nhân than thở nói: "Chữ Phàm bên trong Tổ địa của Vân tộc kia tuy rằng vô cùng uy năng, nhưng nếu quả như thật là do cao nhân viết thì đây cũng đã chứng mình, cho dù là năm đó, cao nhân cũng không thể trấn áp được không rõ, thậm chí ..."
Hắn thất bại ...
Ba chữ cuối cùng Quân Quân đạo nhân không có nói ra, chỉ là khe khẽ thở dài.
Dương Tiễn trầm giọng nói: "Sư tổ có ý tứ là, cao nhân sở dĩ luôn coi mình là Phàm nhân, khả năng chính là bởi vì năm đó không thể tiêu diệt được triệt để thứ không rõ kia, từ đó đang làm chuẩn bị mới?"
Quân Quân đạo nhân gật đầu, "Có khả năng này."
Nếu như cao nhân trước đây thất bại, bây giờ luôn coi mình là Phàm nhân, có thể là đang né tránh thứ không rõ kia, mà nếu như cao nhân không thua, làm như vậy khả năng chính là vì có thể tiêu diệt được triệt để thứ không rõ kia.
Không cần biết là loại nào, cũng không thể đi vạch trần thức tỉnh quấy rầy một cách tùy tiện.
"Quản nhiều như vậy làm cái gì, suy cho cùng nếu là cao nhân không muốn, chúng ta tự nhiên thề sống chết không thể để cho cao nhân bị quấy rầy, một câu của cao nhân, Tiêu mỗ ta đây sẵn sàng bổ ra sương mù không rõ kia với thanh kiếm trong tay!"
Tiêu Thừa Phong mở miệng cười, tuy nhiên trong giọng nói lại tràn đầy sự kiên định.
Trong khi nói chuyện, mọi người đã đi tới sườn núi, Tứ Hợp viện quen thuộc đập vào mi mắt.
Đám người Thiên Cung vào lúc này lại là dừng bước lại, liên hoan trước đó không lâu vừa mới kết thúc, bọn họ không dám tới quấy rầy cao nhân nhiều lần như vậy.
Chỉ có Niếp Niếp và Long Nhi cầm Lạc Thần cung trong tay tiến vào Tứ Hợp viện.
"Ca ca, chúng ta trở về."
Chỉ có điều đẩy cửa đi vào, Lý Niệm Phàm lại không có ở bên trong Tứ Hợp viện, những người khác ngược lại đều còn ở.
Đát Kỷ mở miệng nói: "Công tử đang xử lý ở hậu viện."
Niếp Niếp và Long Nhi đi ra ngoài, công việc cần xử lý ở hậu viện tự nhiên chỉ có thể do Lý Niệm Phàm tự mình đi làm.
Ánh mắt Hỏa Phượng nhìn vào Lạc Thần cung mà các nàng cầm về trong tay, cười nói: "Đây chính là Chiến hồn mà các ngươi cứu ra sao? Chuyến đi này có thuận lợi không?"
Niếp Niếp và Long Nhi ngậm miệng nhỏ lại, lo lắng nói: "Không được tốt lắm, lần này chúng ta dường như đã gặp rắc rối."
Hỏa Phượng nghi ngờ hỏi: "Làm sao vậy?"
"Lần này xuất thủ chậm để cho người ta phóng thích thứ không rõ ra ngoài ..."
Lập tức, Niếp Niếp và Long Nhi kể lại mọi chuyện cho mọi người nghe.
Nghe được chuyện các nàng kể lại, vẻ mặt đám người Đát Kỷ càng ngày càng trở nên ngưng trọng lên.