Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1221: CHƯƠNG 1221: CAO NHÂN MUỐN BẮN TÊN?

Nhìn thấy Tứ Hợp viện trở nên náo nhiệt thì nở ra nụ cười tươi.

Mở miệng nói: "Náo nhiệt như vậy a, hóa ra là Niếp Niếp và Long Nhi đã trở về."

"Ca ca!"

Long Nhi và Niếp Niếp lập tức như chim én con chạy tới.

"Ca ca, ngươi vất vả rồi, ta lau tay giúp ngươi."

"Ca ca, ta giặt giày giúp ngươi."

Công việc ở hậu viện vốn là do chính các nàng làm, sau khi rời đi thì do Lý Niệm Phàm tự mình làm thay, để các nàng cảm thấy áy náy, lúc này vây quanh lấy Lý Niệm Phàm để tỏ xum xoe nịnh nọt.

Lý Niệm Phàm vui mừng nhận lấy sự phục vụ của hai nàng, tâm trạng cũng theo đó mà vui vẻ hẳn lên, có loại cảm giác hạnh phúc đứa bé đi xa nhà trở về nhà.

Hỏi: "Người đã cứu ra được chưa?"

Long Nhi gật đầu nói: "Tuy rằng trải qua một trận ác chiến nhưng cũng may mà cứu ra được!"

Lý Niệm Phàm gật đầu nói, "Cứu ra là được, không bị sao là tốt rồi, chờ lát nữa làm một bàn đồ ăn ngon cho các ngươi."

Hai mắt Niếp Niếp và Long Nhi lập tức sáng lên, kinh hỉ nói: "Oa, ca ca là tốt nhất!"

"A? Cái cung này trông có vẻ rất là bá khí, các ngươi mang về sao?"

Lý Niệm Phàm để ý tới Lạc Thần cung mà Niếp Niếp mang về, hai mắt lập tức hơi sáng lên.

Thân cung có màu đỏ rực , như hỏa diễm có sức sống đang nhảy nhót, các cạnh và trung tâm được dát vàng, giống như ánh mặt trời rực rỡ, trên thân cung có khắc những hoa văn tinh xảo, ngoại hình này chắc chắn là cực phẩm bên trong cung.

"Ừm." Niếp Niếp khẽ gật đầu.

"Cung tốt, loại cung này cũng không phải ta cung do ta tự chế là có thể so sánh được, to lớn hơn nhiều."

Lý Niệm Phàm không thể không đưa tay cầm Lạc Thần cung vào trong tay.

Nghĩ tới vẻ bề ngoài của cây cung mà mình tự chế, Lý Niệm Phàm đột nhiên sinh ra một loại cảm giác mặc cảm tự ti, cung do chính mình làm ra quả thực quá xấu.

"Niếp Niếp, từ lúc nào mà ngươi cảm thấy hứng thú với cung tiễn vậy?"

Lý Niệm Phàm mỉm cười, hắn đột nhiên cảm thấy ngứa tay, muốn thử cây cung đẹp trai này một chút, thuận miệng nói: "Niếp Niếp, hay là ca ca biểu diễn cho ngươi nhìn một cái tư thế bắn tên đẹp?"

Cao nhân muốn bắn tên?

Trái tim của mọi người đột nhiên nhảy lên, hoa một cái, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt nhìn về phía Lý Niệm Phàm.

Tới, tới, tới, cao nhân sắp bắt đầu biểu diễn!

Lấy sự cường đại của cao nhân, nếu như sử dụng Lạc Thần cung, vậy ... vậy cái bầu trời này chỉ sợ là muốn bị chọc thủng ra một cái lỗ đi!

Mọi người lập tức vừa sốc lại vừa mong chờ.

Nhìn thấy phản ứng của mọi người, Lý Niệm Phàm không thể không hỏi: "Các ngươi làm sao mà đều nhìn ta như vậy, tuy rằng ta chỉ là phàm nhân nhưng bắn tên vẫn là biết."

Niếp Niếp kích động nói: "Ca ca, vậy ngươi bắn đi."

"Các ngươi thế nhưng là phải xem cho kỹ."

Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, siết chặt cây cung trong tay và từ từ nâng nó lên.

Vốn đây chỉ là một động tác vô cùng đơn giản.

Nhưng trong mắt mọi người đều hiện lên loại cảm giác cảnh đẹp ý vui không thể giải thích được, đồng thời, ở trong lòng bọn họ đang chất vấn với chính mình: Động tác đó, chỉ sợ bọn họ đều không cách nào làm tới tự nhiên như vậy được!

Lúc này, Lạc Thần cung giống như là một bộ phận trên cơ thể của Lý Niệm Phàm, kéo cung chỉ là một loại bản năng của thân thể vậy.

Đồng thời, Lý Niệm Phàm cũng không quên nhân cơ hội giảng cho mọi người, giọng điệu nhàn nhạt nói: "Bất cứ ai bắn cung giỏi thì đều chú ý đến tư thế cơ bản, bởi vì nó là nền tảng của bắn cung, nền tảng vững chắc hơn, việc bắn cung sẽ theo như ý muốn, giống như một cánh tay vậy!"

"Nhớ cho kỹ ... Thân hình thẳng tắp, dùng sức mà bình tĩnh, giữ cung đúng phương pháp, giá tiễn thong dong, đẩy về phía trước lùi về phía sau, cung căng thức thành!"

"Ông!"

Theo Lý Niệm Phàm kéo Lạc Thần cung ra thì vùng thế giới này cũng đang run bần bật lên theo!

Thân ảnh của Lý Niệm Phàm mặc dù không có biến hóa, nhưng ở trong mắt của đám người Đát Kỷ, hắn dường như đã trở thành trung tâm của vùng thế giới này, một cỗ khí thế đáng sợ lan tràn ra ngoài từ trên người hắn, vào lúc này, thiên địa đổi màu!

Trong cảm nhận của mọi người, dáng người của hắn rõ ràng trở nên vô cùng lớn, đứng ở trên thiên địa!

Bên ngoài Tứ Hợp viện.

Đám người Quân Quân đạo nhân cũng không hề rời khỏi, cảm nhận được khí tức bên trong Tứ Hợp viện, thi nhau mở to hai mắt ra mà nhìn.

"Cái này, cỗ lực lượng này là ..."

"Thật mạnh! Lúc này Tứ Hợp viện dường như có một vòng xoáy năng lương, rút khô hết tất cả lực lượng ở trong vùng thế giới này!"

"Đây là uy năng cỡ nào, thần thông cỡ nào!"

"Cái này, cuối cùng là ..."

Tất cả mọi người của Thiên Cung bờ môi đều đang run rẩy, trợn mắt há hốc mồm, tê cả da đầu nhìn về phía Tứ Hợp viện.

Ngoại trừ cao nhân ra, thế gian này còn có ai có thể tạo ra uy thế đáng sợ như vậy?

Chẳng lẽ cao nhân xuất thủ?

Một cái chớp mắt sau đó -----

"Sưu!"

"Lốp bốp!"

Một đạo tiễn mang kinh khủng không cách nào hình dung đột nhiên bay xẹt qua chân trời, theo đó là một trận tiếng sấm chói tai nổ vang trong hư không, thoáng cái thì mất!

Mặc dù chỉ là nhìn thoáng qua, nhưng lông tơ trên người mọi người đều không tự chủ được mà dựng đứng lên.

Mạnh, quá mạnh.

Họ cảm thấy rằng họ đã nhìn thấy sức mạnh đáng sợ nhất trong thiên địa vào thời điểm này!

Thậm chí còn sinh ra một loại xung động muốn quỳ bái.

Đúng vào lúc này, đôi con ngươi Quân Quân đạo nhân đột nhiên co rụt lại, hít vào một ngụm khí lạnh, kinh dị mà nói: "Cái phương hướng kia là ... Nguyên giới!"

...

Cùng một thời gian.

Sương mù màu xám ở bên trong Nguyên giới càng lúc càng trở nên dày đặc, khu vực bộc phát lên sương mù màu xám cũng càng ngày càng nhiều.

Mặc dù ngoại trừ những nơi xương mù màu xám bộc phát ra, ở những nơi khác sương mù màu xám không rõ còn chưa phải rất nồng đậm, nhưng cũng vẫn như cũ bắt đầu khiến thiên địa Nguyên giới phát sinh biến hóa, càng là có rất nhiều tu sĩ nhịn không được sự dụ hoặc của sương mù màu xám, bắt đầu mượn nhờ sương mù màu xám tới tu luyện.

"Báo thù, ta muốn báo thù, xin ngươi hãy ban cho ta lực lượng đi, ta muốn giết sạch tất cả bọn họ!"

Một tên tu sĩ quỳ hai đầu gối xuống đất, khuôn mặt dữ tợn ngẩng đầu nhìn trời cao, lấy hắn làm trung tâm, sương mù màu xám trong hư không thi nhau chảy vào trong cơ thể của hắn.

Một khắc sáp, pháp lực toàn thân hắn như thể sôi trào lên, một cỗ khí thế cường đại bắt đầu tràn lan ra ngoài, thân thể giống như chịu không được cỗ lực lượng này mà bắt đầu run rẩy kịch liệt lên.

Thời gian dần dần trôi qua, hai mắt của hắn biến thành màu trắng, trên người cũng bắt đầu mọc ra lông trắng!

"Ha ha ha, lực lượng, đây chính là lực lượng mà ta khao khát có được, báo thù, giết giết giết!"

Hắn hét lên như thể dã thú gào thét, bước ra một bước, bóng dáng nhanh chóng biến mất ở nơi xa...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!