Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1234: CHƯƠNG 1234: BUỒN CƯỜI THỰC SỰ LÀ BUỒN CƯỜI.

Sóng âm kinh khủng khiến không gian vặn vẹo rung động, lấy một loại phương thức đặc thù truyền vào trong tai của mọi người một cách rõ ràng.

Động tác của tất cả mọi người đều bị kiềm hãm, đình trệ tại chỗ.

Không cần biết là chạy ở trên mặt đất hay là bay trên trời, tất cả đứng im, loại đứng im này giống như toàn bộ thiên địa đứng im lại vậy!

"Thân thể không động được!"

"Đây ... đây là huyễn cảnh?"

"Ảo cảnh biến thành hiện thực, vừa là thật, vừa là sai."

Tất cả mọi người vận chuyển đầu óc của mình một cách nhanh chóng, trong lòng vô cùng lo lắng.

Nhưng là biết rõ đây chỉ là huyễn cảnh, nhưng lại hết lần này tới lần khác không thể khống chế hành động thân thể của mình, giống như người thường gặp phải cảnh tượng bị bóng đè khi nằm trên giường vậy, đây là một loại tê liệt tinh thần.

"Một lũ sâu kiến hèn mọn, ảo cảnh của ta sẽ phản ánh những điều đáng sợ nhất trong lòng các ngươi, hãy chết trong sợ hãi và tuyệt vọng vô tận đi!"

Giọng nói tàn nhẫn vô tình của Thận Long vang vọng sâu trong nội tâm của mọi người, giống như Chúa Tể.

"A, a ---- sư ... sư phụ? Ta sai rồi, đừng giết ta!"

"Không, ta không biết bơi, tha ta đi, ta không muốn chết đuối!"

"Ô ô ô, không được qua đây, ngươi đi ra, đừng, đừng ..."

"Đừng, đừng thả ta vào chảo dầu, cật ... cật của ta thực sự không ngon, a!"

...

Càng ngày càng nhiều người phát ra những tiếng gào thét tuyệt vọng, vẻ mặt của bọn họ trở nên vô cùng đau đớn, thân thể co quắp run rẩy, chìm đắm sâu vào bên trong ảo ảnh đáng sợ nhất!

Sắc mặt đám người Dương Tiễn thì ngưng trọng lại, như gặp phải kẻ địch mạnh, nội tâm càng ngày càng bất an.

Bọn họ gian nan vận chuyển pháp lực muốn phản kháng lại, nhưng vẫn không cách nào phá mở ảo cảnh của Thận Long.

Lúc này, ánh mắt quỷ dị của Thận Long rơi vào trên người của bọn họ.

"Chính là các ngươi làm hỏng trò chơi của ta, ta sẽ chiêu đãi các ngươi thật đặc biệt!"

Giọng điệu của Thận Long càng lúc càng dồn dập, khí tức bạo ngược rít lên trên thân thể đám người Thiên Cung, trầm giọng nói: "Tới đi, hãy giải phóng nỗi sợ hãi lớn nhất trong nội tâm của các ngươi ra đi!"

Một cái chớp mắt sau đó.

Đồng tử của đám người Quân Quân đạo nhân đều trừng lớn lên, trên mặt họ hiện lên một tia ửng hồng khác.

Hai chân như nhũn ra, trực tiếp quỳ trên mặt đất.

Trong mắt bọn họ, từ từ ngưng tụ ra một bóng người

Mặc dù đường nét của người này vẫn còn mơ hồ, nhưng họ biết rằng đây là người mà bọn họ kính trọng và sợ hãi nhất trong nội tâm.

Khí chất bình thường kia, thái độ lãnh đạm, phong thái ung dung tự tại ...

Ấn tượng quá mức sâu sắc.

"Cao... Cao nhân!"

Đám người Quân Quân đạo nhân nói với giọng run rẩy.

Hai mắt Thận Long hơi ngưng tụ lại, trong lòng hiện ra sự ngạc nhiên vô cùng.

Nó tự nhiên cũng chìm vào ảo cảnh, muốn xem nhóm người này sợ hãi nhất điều gì, dùng cái này tới tra tấn bọn họ.

Không nghĩ tới, chuyện mà những người này sợ hãi vậy mà lại là cùng một người.

Hơn nữa ... chuyện gì đang xảy ra trong ảo cảnh?

Thế mà không cho thấy được diện mạo cụ thể của đối phương.

Đây chính là ảo cảnh do chính mình khống chế, làm sao lại mơ hồ như vậy?

Sắc mặt Thận Long trầm xuống, ngưng giọng nói: "Hiện ra cho ta!"

Thận khí cuộn trào.

Đạo thân ảnh mơ hồ kia cuối cùng động.

Có vẻ như đang tới gần, ra khỏi sương mù từng chút một.

Đột nhiên, một cảm giác bất an tột độ nảy sinh trong lòng Thận Long.

Đột nhiên hoảng sợ mà không hiểu vì sao cả.

"Không, ngươi dừng lại, không được đi qua đây a!"

Nó thét lên tới khàn cả giọng, muốn quay người bỏ chạy.

Mà vào lúc này nó mới phát hiện chính mình cái gì cũng không làm được, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng người kia tới gần từng bước một.

Cho dù như thế, hình dáng bóng người này vẫn rất mơ hồ, nhưng khí tức tỏa ra kia đã ngập trời!

"Ảo cảnh không có hiện ra, ảo cảnh của ta căn bản không chịu nổi hắn xuất hiện, ta không có đủ tư cách nhìn thấy mặt của hắn!"

"Là ai, ngươi đến tột cùng là ai, ta sai rồi, ngươi không được qua đây a!"

Thận Long phát ra từng tiếng gào thét tuyệt vọng, thân thể run rẩy không thôi.

Một lát sau, tất cả mọi người, từng người từng người một đột nhiên bừng tỉnh lại từ trong cơn ác mộng của mình, ngoài ra còn có một số người thì không bao giờ tỉnh lại.

"Chuyện ... chuyện gì xảy ra vậy? Vừa rồi ta lại rơi vào ảo cảnh sao?"

"Thật là khủng khiếp, ta thiếu chút nữa thì chết rồi."

"Ảo cảnh thật quá, phản chiếu tử vong trong hiện thực, thật là khủng khiếp."

...

Mọi người đều có những nỗi sợ hãi kéo dài, thậm chí có người chỉ nghĩ lại nội dung bên trong ảo cảnh thôi mà cũng bị dọa tới khóc ré lên.

Ngay sau đó, ánh mắt của bọn họ lại thi nhau rơi vào trên người đám người Dương Tiễn, một mặt kinh dị.

Bởi vì Thận L:ong chết ở dưới chân của bọn hắn, hơn nữa, trên mặt còn mang theo vẻ hoảng sợ tới cực độ, giống như nhìn thấy thứ gì đó vô cùng kinh khủng vậy.

Đường đường là Thận Long, thế mà bị ảo cảnh của người khác dọa cho tới chết bất đắc kỳ tử rồi?

Cái này, cái này. . .

Tất cả mọi người đều rụt cái cổ lại, không thể không rùng mình một cái.

Đám người này đến tột cùng là tồn tại kinh khủng bực nào a, sâu trong nội tâm của bọn họ thế mà tồn tại loại ảo cảnh kinh khủng tới vậy.

Quả thực không thể nào mà tưởng tượng ra được, thật kinh khủng.

Không thể chọc vào, không được chọc vào.

Đám người Thiên Cung thì thi nhau hít vào một ngụm khí lạnh, đưa mắt nhìn nhau, tự nhiên biết chuyện gì đã xảy ra.

Tiêu Thừa Phong lắc đầu, "Thận Long nho nhỏ, buồn cười thực sự là buồn cười."

"Chiếu chuyện sợ hãi nhất trong nội tâm của chúng ta ra, sau đó lại dọa cho chính nó chết cứng ngắc, cách làm này thực sự là vô cùng xuất sắc, chẳng khác nào tự tay bóp dái."

"Chân dung của cao nhân làm sao nó có thể nhìn thấy."

"Độ cao của cao nhân không thể nghi ngờ là không cách nào cân nhắc, tuy rằng hắn không xuất hiện ở giang hồ, nhưng khắp nơi đều là truyền thuyết của hắn, chúng ta đã một lận nữa chạm vào vinh quang của cao nhân a."

Bọn họ bùi ngùi mãi thôi.

Sau đó, nhìn vào thi thể của Thận Long ở trước mặt, trên mặt nở ra nụ cười tươi.

Mắt trần có thể thấy được, trên thi thể của Thận Long hiển hiện từng lớp từng lớp sương mù màu xám không rõ, tỏa ra khí tức âm lãnh.

Quân Quân đạo nhân lập tức nói ngay: "Nhanh, phong ấn sương mù màu xám không rõ này lại!"

Đây chính là chiến lợi phẩm cho cao nhân, nhất định phải bảo quẩn thích đáng.

Tiêu Thừa Phong nói với mọi người vây xem: "Các vị, sương mù màu xám không rõ này là thuộc về chúng ta, các ngươi không có ý kiến gì chứ?"

"Không có, Không có, các ngươi cứ việc cầm đi."

"Chính xác mà nói, Thiên Cung đã cứu chúng ta tới tận hai lần, chúng ta làm sao có thể đòi chiến lợi phẩm?"

"Thận Long này hoàn toàn chính là do các ngươi giết chết, cho các ngươi thì cũng là cái đích mà mọi người cùng hướng tới."

"Trấn áp sương mù màu xám không rõ, tặng chúng ta càn khôn! Thiên Cung các vị có nghĩa lớn, sau này thế nhưng phải tới Phiêu Vân các của chúng ta ngồi một chút a."

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!