Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1241: CHƯƠNG 1241: CHU THÁI

Đại Đạo Đan các có địa vị cao, đan dược luyện chế ra càng làm cho người chạy theo như vịt.

Không có gì ngạc nhiên khi có Kiếm tu sẵn sàng làm việc cho họ.

Tiêu Thừa Phong là Kiếm tu cho nên Tam trưởng lão đoán chắc chắn sẽ tới Thần Kiếm sơn, cho nên mới cố ý mang theo Kiếm tu tới, không nghĩ tới vậy mà lại thật sự đụng phải nhau.

Tình huống nơi này lập tức hấp dẫn sự chú ý của các tu sĩ xung quanh.

"Người kia là ai, vậy mà lại dám đối chọi gay gắt với Tam trưởng lão của Đại Đạo Đan các như vậy."

"Các ngươi nhìn xem vị Kiếm tu bên cạnh Tam trưởng lão kia kìa, chẳng lẽ là Chu Thái kẻ cuồng kiếm?"

"Chính là hắn, năm đó hắn thế nhưng là một kiếm chém giết ba tên Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ, bây giờ đạt được sự tương trợ tới từ Đại Đạo Đan các, thực lực chắc chắn sẽ càng đáng sợ hơn."

"Vị Kiếm tu kia bị Chu Thái để mắt tới vậy thì thảm rồi."

"Theo ta thấy thì cũng chưa chắc, các ngươi có biết vị Kiếm tu kia là ai không? Hắn chính là Tiêu Thừa Phong!"

"Tiêu Thừa Phong? Đó có phải là Tiêu Thừa Phong có câu là thiên không sinh ta Tiêu Thừa Phong, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài không?!"

"Hóa ra là hắn, vậy ai thắng ai bại thật đúng là khó mà nói trước được."

"Tiêu Thừa Phong chẳng qua chỉ là nhân tài mới nổi, có khả năng không phải là đối thủ của Chu Thái."

Phàm là Kiếm tu, tự nhiên từng nghe thấy đại danh của Tiêu Thừa Phong.

Chỉ vì cái câu cửa miệng này của hắn thực sự là quá vang dội, nó đã đi vào trong tâm khảm của tất cả Kiếm tu.

Vô số Kiếm tu nằm mộng cũng nghĩ tới việc muốn đánh bại Tiêu Thừa Phong, sau đó cướp cái câu cửa miệng đó.

"Câu nói cửa miệng kia dùng tên của ngươi là một loại xúc phạm đối với kiếm."

Chu Thái lấy dáng vẻ miệt thị mà nhìn vào Tiêu Thừa Phong, giọng điệu ngạo nghễ nói: "Câu cửa miệng đó của ngươi để tên của kẻ cuồng kiếm như ta thay vào! "

Tiêu Thừa Phong tùy ý khoát khoát tay nói: "Ngươi muốn thì cứ lấy đi, tuy nhiên kiếm cũng phải sửa lại, đổi thành thấp hèn tiện đi!"

"Ngươi muốn chết!"

Trong mắt Chu Thái bắt ra sát cơ, cười lạnh nói: "Có ta ở đây, ngươi bước vào Thần Kiếm sơn thế nhưng là nửa bước khó đi!"

"Ngu xuẩn, có bản lĩnh thì cứ theo tới."

Tiêu Thừa Phong dựng thẳng ngón tay giữa lên với Chu Thái, sau đó thì lập tức bước chân lên núi.

Tam trưởng lão của Đại Đạo Đan các âm trầm nói: "Tìm cơ hội giết hắn cho ta!"

"Yên tâm, hắn không còn mạng xuống núi!"

Chu Thái nói xong, theo sát bước chân của Tiêu Thừa Phong.

Bên trong Thần Kiếm sơn, chứa vô số kiếm.

Những kiếm này hoặc sáng hoặc tối, có thì cắm vào bên trong núi đá, có thì cắt ngang đường núi, cũng có ẩn nấp ở góc nào đó, càng có hóa thân thành núi đá cỏ cây, khó mà phát hiện.

Có điều, bọn chúng đều có cùng một đặc điểm chung.

Đó chính là cần dựa vào cảm ngộ Kiếm đạo đi kêu gọi, từ đó sinh ra cộng minh.

Những kiếm này đã không còn là kiếm đơn thuần nữa mà là ẩn chứa truyền thừa Kiếm đạo của chủ nhân đời trước của chúng, chỉ có Kiếm đạo của ngươi đạt tới sự tán thành của Thần kiếm thì những kiếm này mới có thể nhận ngươi làm chủ nhân.

Vô số Kiếm tu chen chúc nhau mà tới, mà người có thể làm cho Thần kiếm nhận chủ thì lác đác không có mấy.

Thậm chí có rất nhiều Kiếm tu bởi vì cảm ngộ Kiếm đạo hoặc là thiên phú quá kém nên bị Thần Kiếm sơn ghét bỏ trực tiếp đá xuống núi.

Hai mắt Tiêu Thừa Phong nhắm lại, một tia cảm ngộ Kiếm đạo tràn ra, sắc bén mãnh liệt, lập tức để một thanh trường kiếm trước mắt hắn rung động, phát ra tiếng cộng minh.

Chân núi, vô số Kiếm tu để ý tới hắn đều trợn lớn hai mắt lên, vừa rung động lại vừa hâm mộ.

Bọn họ đều biết rằng tình huống này có khả năng được chinh phục thành công.

Thứ cao không thể chạm được trong mắt bọn họ, người khác thế mà lấy được một cách dễ dàng, khoảng cách giữa người và người làm sao lại lớn tới như vậy chứ?

"Vừa mới lên núi đã có thể thu phục được một thanh Thần kiếm, cảm ngộ Kiếm đạo của hắn cũng quá mạnh đi."

"Kiếm đạo truyền thừa ở Thần Kiếm sơn được phân chia ra làm mạnh yếu, ở chân núi bình thường là yếu nhất, nơi càng cao thì càng mạnh!"

"Bất kể nói như thế nào, Kiếm đạo của hắn xác thực rất mạnh."

Nhưng vào lúc này, Chu Thái người theo sát đằng sau Tiêu Thừa Phong, cũng có cảm ngộ Kiếm đạo trào lên mà ra, như sông lớn cuồn cuộn, sóng cả mãnh liệt, lại giống như vô số kiếm sắc ẩn hiện trong nước, xoắn nát mọi thứ, trực tiếp va chạm vào cảm ngộ Kiếm đạo của Tiêu Thừa Phong.

"Ầm!"

Hai cỗ kiếm đạo quấn lấy nhau, giống như đang tranh đoạt quyền khống chế Thần kiếm kia, khiến cho Thần kiếm kia càng run rẩy lợi hại hơn.

Có sự quấy nhiễu tới từ cảm ngộ kiếm đạo của Chu Thái, Tiêu Thừa Phong rõ ràng là không có cách nào thu hoạch được thanh kiếm kia một cách thuận lợi, hắn cũng không dây dưa với Chu Thái mà là thu hồi kiếm đạo của mình lại.

Chi Thái theo sát ngay đằng sau, cũng thu hồi cảm ngộ kiếm đạo của mình, sau đó một mặt trêu tức nhìn vào Tiêu Thừa Phong.

"Chu Thái căn bản không phải tới thu phục Thần kiếm mà là tới quấy rối Tiêu Thừa Phong!"

"Tiêu Thừa Phong chủ động rút cảm ngộ kiếm đạo của mình đi chẳng lẽ hắn biết kiếm đạo của mình không bằng Chu Thái?"

"Bị Chu Thái để mắt tới, Tiêu Thừa Phong lần này định sẵn sẽ không thu hoạch được gì."

Mọi người đều nhìn cảnh tượng này vào trong mắt, quăng cái ánh mắt đồng tình đối với Tiêu Thừa Phong.

Lấy năng lực của Tiêu Thừa Phong, vốn là có thể thu phục Thần kiếm nhưng lại bởi vì Chu Thái mà thất bại trong gang tấc.

"Quỳ xuống, sau đó tự cắt một tay, ta có thể cân nhắc buông tha cho ngươi."

Trên người Chu Thái tràn đầy kiếm khí, vênh váo đắc ý mà nói với Tiêu Thừa Phong.

Cho dù Tiêu Thừa Phong thực sự quỳ xuống thì hắn cũng không buông tha cho Tiêu Thừa Phong, nói ra bây giờ chẳng qua chỉ là đang lấy tư thái mèo vờn chuột tới chọc mà thôi, hắn không chỉ muốn giết mà còn muốn để cho Tiêu Thừa Phong sụp đổ!

Tiêu Thừa Phong lần này thế nhưng là không có lên tiếng, chỉ tiếp tục lên núi, trông giống như là sợ Chu Thái vậy.

Hắn phát hiện thanh Thần kiếm thứ hai, ngay khi hắn lấy cảm ngộ kiếm đạo tới giao lưu với Thần kiếm, Chu Thái bắt chiếc xuất thủ theo.

Lần này, kiếm thế của Chu Thái càng mãnh liệt hơn, gần như muốn thôn phệ kiếm đạo của Tiêu Thừa Phong.

Kiếm đạo của Tiêu Thừa Phong lại như bị áp chế trở về lần nữa.

Lông mày Vân Trần tộc trưởng không thể không nhíu một cái, "Tại sao Tiêu đạo hữu không phản kháng? Nếu như hắn thật không bằng Chu Thái thì nên tranh thủ thời gian xuống núi, không phải vậy, một khi bị Chu Thái bắt lấy sơ hở thì sẽ có nguy hiểm chí mạng."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!