Tiều phu?
Chặt chút củi để đốt mà thôi!
Nghe được lời này của Giang Lưu, quả tim tất cả mọi người đều đổ đầy hoảng sợ, thiếu chút nữa thì ói máu.
Nếu như ngươi không hiểu kiếm, vậy chúng ta tính là gì? Kiếm đạo ngớ ngẩn sao?
Sau lưng Giang Lưu, Tiêu Thừa Phong nhìn bóng lưng của hắn lập tức kinh động như gặp thiên nhân.
Lợi hại a!
Giang Lưu huynh bình thường không thể hiện tài năng, không nghĩ tới kỹ thuật trang bức lại thành thạo tới như vậy.
Bản thân mình là cưỡng ép trang bức, còn hắn thì tự hạ mình trang bức, cảnh giới so với mình cao hơn không ít a.
Hiệu quả trang bức cũng càng dễ dàng để cho người ta khắc sâu ấn tượng, lại có mấy phần phong phạm của cao nhân.
"Không hổ là tiều phu đốn củi giúp cao nhân, ngay cả thủ đoạn trang bức cũng vượt hẳn ta trong lúc vô tình"
Tiêu Thừa Phong không thể không cảm nhận được một trận áp lực như núi.
Khi lời nói của Giang Lưu dừng ở trong tai nam nhân áo bào đỏ, không kém gì một lời giễu cợt, lập tức để trong mắt hắn bùng lên sự sắc bén, nắm chặt Dung Thiên kiếm tấn công về phía Giang Lưu một lần nữa!
"Muốn chết!"
"Kiếm Khai Thiên Hà"
Kiếm mang như thác nước, ánh đỏ trùng thiên, khoét ra một lỗ dài dọc theo hư không.
Giang Lưu bất động như núi, áo bào cũ khẽ lắc lư, vẫn là một kiếm bình thường chẳng có gì lạ được chém ra.
"Tê lạp!"
Kiếm Khai Thiên Hà của nam nhân áo bảo đỏ bị chém đứt, thanh trường kiếm của hai người lại va chạm vào nhau một lần nữa.
Hai mắt nam nhân áo bào đỏ hung tợn nhìn chằm chằm vào Giang Lưu, Dung Thiên kiếm bắt đầu lan về phía thanh trường kiếm trong tay Giang Lưu.
Hắn vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, muốn dung luyện kiếm đạo của Giang Lưu.
Tuy nhiên, Giang Lưu không nhúc nhích chút nào.
"Điều này sao có thể? !"
Nam nhân áo bào đỏ hoàn toàn chấn kinh.
Dung Thiên kiếm mặc dù là kiếm, nhưng có thể dung luyện không chỉ riêng kiếm đạo, nó có thể tích hợp các đại đạo khác vào trong thân kiếm, hóa ngàn vạn đại đạo thành kiếm đạo.
Đây là lần đầu tiên gặp phải đối thủ không cách nào dung luyện.
Giang Lưu cũng không rảnh rỗi đi quản xem hắn nghĩ như thế nào, thoát khỏi sự dây dưa của Dung Thiên kiếm mà không tốn chút sức nào, lại giơ kiếm chém ra một lần nữa.
"Keng!"
Nam nhân áo bào đỏ lập tức bị đánh bay, hai tay run lên, vô cùng kinh hãi nhìn vào Giang Lưu.
Đây rốt cuộc là quái vật nào, mà ngayc ả Dung Thiên kiếm cũng không hòa tan được kiếm đạo của hắn, hơn nữa, rõ ràng chỉ là một kiếm bình thường không có gì lạ, thế mà để cho người ta có một loại cảm giác trốn tránh không được.
Ở vào thời khắc hắn vung kiếm, bản thân mình thật giống như biến thành gỗ, không cách nào động đậy.
Đột nhiên.
Hắn nghĩ tới một loại khả năng.
Đó chính là người này nắm giữ kiếm đạo còn cao hơn cả Dung Thiên kiếm, như vậy mới có thể để cho Dung Thiên kiếm không hòa tan được.
Chỉ là ... điều này sao có thể.
Vậy kiếm đạo này cao bao nhiêu?
Những Kiếm tu khác khi nhìn thấy cảnh này thì càng giật nảy mình, kính úy nhìn vào Giang Lưu.
Phải biết, xem như hai vị Sơn chủ của Thần Kiếm sơn khi đối đầu với nam nhân áo bào đỏ kia cũng không chiếm được lợi thế, Giang Lưu thế mà lại có thể đánh lui được hắn, này đã đủ để chứng minh thực lực của hắn.
Không hổ là người đi ra từ cấm khu thượng cổ, quả nhiên đáng sợ, ngay cả Tiêu Thừa Phong cũng cam chịu trốn ở đằng sau.
Sơn chủ Thần Kiếm sơn chắp tay khách khí nói với Giang Lưu: "Đa tạ vị đạo hữu này xuất thủ tương trợ."
Phó Sơn chủ kính nể phát ra từ nội tâm nói: "Kiếm đạo của đạo hữu chắc chắn, chỉ xuất một kiếm đã đủ để trảm diện vạn pháp trong thiên hạ, thật sự là để cho bần đạo được mở rộng tầm mắt."
Sơn chủ phát ra lời mời, "Còn cin đạo hữu giết kẻ này giúp bọn ta, trên dưới Thần Kiếm sơn chúng ta vô cùng cảm kích."
"Hắn tự nhiên phải giết, tuy nhiên Dung Thiên kiếm phải về ta."
Giang Lưu nhàn nhạt mở miệng.
Dung Thiên kiếm?
Lông mày Sơn chủ và Phó Sơn chủ đều nhẩy một cái, rõ ràng là không quá tình nguyện.
Chỗ quỷ dị của Dung Thiên kiếm, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra, có thể nói là ác mộng của Kiếm tu trong thiên hạ, nếu như rơi vào trong tay loại người giống như nam nhân áo bào đỏ kia, vậy sẽ là một trận thảm họa.
Sơ chủ mở miệng nói: "Dung Thiên kiếm này ẩn chứa tà tính, ta cảm thấy phong ấn lâu dài bên trong Thần Kiếm sơn ta mới tốt nhất, không biết đạo hữu cần nó làm cái gì?"
Phó Sơn chủ cũng nói: "Dung Thiên kiếm dung luyện cả Thần kiếm trấn sơn của Thần Kiếm sơn chúng ta, chúng ta không hy vọng nó rời khỏi Thần Kiếm sơn."
"Chính bởi vì tà tính của nó, cho nên kiếm này các ngươi không thể giữ được."
Giang Lưu mặt mũi bình tĩnh như trước, giọng điệu không thể nghi ngờ.
Câu nói này để Sơn chủ và Phó Sơn chủ càng không vui.
Chúng ta không giữ được vậy ngươi có thể giữ được?
Tuy rằng biểu hiện vừa rồi của bọn hắn quả thực không tốt, nhưng đó là bởi vì chưa chuẩn bị sẵn sàng, cộng với chưa quen thuộc đối với Dung Thiên kiếm, nếu như vào lúc này, bọn họ tự nhận sẽ không để cho nam nhân áo bào đỏ kia chiếm được chỗ tốt.
Giang Lưu nói: "Các ngươi cảm thấy các ngươi có thể cầm được? Vậy các ngươi lại đi thử một chút xem."
"Được, tiếp theo cũng không phiền tới đạo hữu, bất kể như thế nào, đa tạ đạo hữu đã ra tay tương trợ."
Sơn chủ và Phó Sơn chủ cùng lúc chắp tay đối với Giang Lưu, lập tức sầm mặt lại, quay người công về phía nam nhân áo bào đỏ.
Lúc này, nam nhân áo bào đỏ đã lui trở về trên đỉnh núi Thần Kiếm sơn một lần nữa.
Không biết vì sao, chỉ đứng ở tại chỗ, cũng không có tấn công thêm lần nữa.
"Kiếm Tâm Chỉ lộ!"
"Kiếm Đạo Vấn Thế!"
Sơn chủ và Phó Sơn chủ vừa ra tay chính là thần thông kinh thiên.
Phía trên bầu trời, hai thanh kiếm khổng lồ hiển hóa, sấm sét vang dội, khuấy động mây gió.
Chứa đựng sắc bén vô biên, chém về phía nam nhân áo bào đỏ!
Nhưng mà đúng vào lúc này, xung quanh nam nhân áo bào đỏ lại bộc phát ra cột máu đỏ lừ!
Cột máu này giống như một vòng xoáy, hút hai đạo kiếm ảnh khổng lồ vào trên đó, thôn phệ từng chút từng chút một, chớp mắt đã biến mất không còn tăm tích.
"Điều này sao có thể? !"
Sơn chủ và Phó Sơn chủ mở to hai mắt mà nhìn, đầu đều choáng váng.
"Mau lui lại!"
Sơn chủ sợ run tim mất mật, đột nhiên hét lớn một tiếng.
Tuy nhiên, tất cả đã quá muộn.
Một lực hút vô biên rơi xuống trên người bọn họ, trường kiếm trong tay lập tức tuột khỏi tay, phóng thẳng tới cột máu, đồng thời ngay cả bản thân bọn họ cũng đang bay nhanh tới gần phía cột máu.
"Bùm bùm bùm bùm bùm!"
Cột máu càng ngày càng đỏ như máu, giống như một con dã thú khổng lồ đang gầm thét.
Đồng thời, một cỗ kiếm đạo đỉnh phòng tàn phá xung quanh, giống như cối xay thịt, hút tất cả mọi người tới.
Vô số kiếm.
Vô số kiếm tu.
Tất cả đều không tự chủ được mà bay về phía cột máu kia.
"A, có chuyện gì vậy? Ta chỉ đang xem thôi."
"Không, ai tới cứu cứu ta a."
"Ta không muốn bị dung luyện, kết thúc rồi, kết thúc rồi, toàn bộ xong!"
"Phản kích, mọi người cùng nhau phản kích, tranh thủ tìm một con đường sống!"
...
Những tiếng kêu sợ hãi lần lượt phát ra.
Trên Thần Kiếm sơn, kiếm vẫn đang hòa tan, kiếm tu cũng đang hòa tan.
Tất cả đều đã trở thành một phần của Dung Thiên kiếm, có thể tới đây không có một ai mà không phải là kiếm tu nổi bật bên trong Nguyên giới, chỉ một đợt này gần như muốn dung luyện kiếm đạo của bọn họ!
Kiếm tu duy nhất không bị hút cũng chỉ có Giang Lưu.
Mà ngay cả thân thể Tiêu Thừa Phong cũng bắt đầu bay lên.
"Cứu ta, Giang Lưu huynh, mau cứu tiểu đệ ta a!" Tiêu Thừa Phong khó khăn chống cự, dắt cuống họng lên mà gào.
"Đạo hữu cứu ta!"
"Đạo hữu, vừa rồi chúng ta sai lầm đã đánh giá cao bản thân mình, cầu ngươi thi triển cứu giúp a."
Sơn chủ và Phó Sơn chủ Thần Kiếm sơn nửa người đã hóa lỏng, đồng dạng cũng liên tục kêu cứu với Giang Lưu.
Tuy nhiên, Giang Lưu lại lắc đầu, "Tu vi ta nông cạn, ta không có khả năng cứu được các ngươi."
Phải biết.
Nam nhân áo bào đỏ thế nhưng là dung luyện cả tòa Thần Kiếm sơn a!
Thần kiếm ở trên Thần Kiếm sơn không có cái nào mà không phỉa là cao thủ trên đỉnh kiếm đạo, trong đó càng là không thiếu kiếm tu cảnh giới Đại Đạo Chúa Tể, lực lượng vô số kiếm đạo bực này tập trùng vào trên người một người, đó là chuyện đáng sợ tới cỡ nào?
Tuy rằng lực lượng hấp thụ bạo lực không đủ để khiến cho nam tử áo đỏ có bước nhảy vọt về chất, nhưng lượng cũng đủ rồi!
Sắt sẽ không thể biến thành vàng, nhưng là một trăm cân sắt so với mười cân sắt chênh lệch vẫn là rất lớn.
Giang Lưu sớm đã phát hiện ra điểm này, cho nên mới không mạo muội xuất thủ.
Cho dù là hắn thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng tự vệ, cứu người thì hoàn toàn là chuyện mơ tưởng hão huyền.
Mọi người nghe thấy Giang Lưu nói như vậy thì trong lòng lập tức chợt lạnh.
Xong, bản thân mình sắp biến thành chất dinh dưỡng.
Tuy nhiên ngay sau đó, Giang Lưu chậm rãi móc ra một bức tự thiếp ...