Lập tức, đám người Đại Hắc đi tới nơi nuôi nhốt thú rừng trên Lạc Tiên sơn mạch.
Vương Tôn và Tô Thần đang dọn phân nghe được ý đồ của bọn họ thì lập tức lắc đầu lia lịa.
"Không được, tuyệt đối không được! Các ngươi làm sao mà ba ngày mà hai ngày tới đòi hỏi phân? Khẩu vị người của Nguyên giới đều nặng như vậy sao? Lần trước cho các ngươi, những con thú rừng nuôi nhốt này đều gầy dộc ra, còn chưa có mập lại a, giờ lại tới?"
Vương Tôn một mặt kiên quyết, người Nguyên giới thật có thể ăn a!
Đại Hắc đi ra, khuyên nhủ với giọng nói chứa hàm ý sâu xa: "Lần này là có thu hoạch lớn, hơn nữa phải dùng tới để đối phó với một tên đối thủ khó giải quyết, dám thú rừng nuôi nhốt này cần phải hy sinh một chút, chờ ta trở về cống hiến một chút cẩu lương (đồ ăn cho chó) cho chúng nó ăn thêm."
Cẩu lương?
Tất cả thú rừng hai mắt đều sáng lên.
Thức ăn cho heo tuy rằng ngon, nhưng thức ăn cho chó chắc chắn còn ngon hơn nhiều a!
Có thể cùng ăn một loại đồ ăn với chó yêu của cao nhân, được nhờ a.
Lập tức có thú rừng đứng ra nói: "Đã Cẩu đại gia nói như vậy, vậy chúng ta cần phải phấn đấu nhiều hơn, các ngươi lấy đi đi."
Lập tức, Tôn Thần và Vương Tôn dọn lên hai thùng lớn.
Đại Hắc đi hai vòng quanh hai cái thùng gỗ, sau đó quanh thân pháp lực rung động, một mình ọt ọt quay cuồng một trận.
Có vẻ như nó đang ấp ủ cái gì đó, quanh người léo lên ánh sáng, khí thế kinh người.
Đột nhiên.
Nó vừa nhấc chân sau lên, một dòng nước tiểu chó thật dài bắn ra, bắn chuẩn xác vào trong thùng gỗ, hết thùng này tới thùng kia.
"Cẩu đại gia, ngươi đây là đang làm cái gì vậy? Nạp nguyên liệu sao?" Tiêu Thừa Phong hoài nghi mà hỏi.
Đại Hắc nhếch miệng lên tạo ra đường vòng cong tàn nhẫn, "Ha ha, ngươi có biết nước tiểu chó có thể xua đuổi ta ma không? Hai cái thùng này là vũ khí hóa học mà ta chuẩn bị kỹ càng, tuyệt đối là tồn tại đòn sát thủ! Mang đến cho bọn họ vị chua cay cực độ."
Nhìn vào nụ cười tươi của Đại Hắc, mọi người xung quanh đều không kìm lòng được mà run lên.
Các chủ của Đại Đạo Đan các quá thảm rồi.
Không chỉ sẽ ăn thứ này mà còn muốn gặp phải phản phệ mà thứ này mang tới, quả thực thê thảm.
Cẩu đại gia cũng tàn nhẫn a, tuyệt đối không thể đắc tội.
Sau đó, Tiêu Thừa Phong và Phó Sơn chủ Thần Kiếm sơn, mỗi người xách một thùng, mọi người đi theo Đại Hắc trở về Đại Đạo Đan các.
Bởi vì Tam trưởng lão mở ra đặc quyền cho Đại Hắc, cho nên bọn họ đều che đi dung mạo của mình, như vậy là có thể đi cùng với Đại Hắc tiến vào Đan các.
Nhận được thông báo, Tam trưởng lão lập tức chạy nhanh ra đón, "Cẩu đạo hữu trở về rồi sao? Bọn họ là ..."
Hắn nhìn chằm chằm vào đám người Tiêu Thừa Phong, lộ ra vẻ ngờ vực.
Cẩu đạo hữu đi về trong tộc một chuyến, làm sao lại mang tới nhiều người như vậy?
Đại Hắc nói lời giải thích: "Bọn họ đều là tộc nhân của ta, ta sợ bị người lừa, không yên lòng bảo bối ta lấy ra từ trong tộc, cho nên đi theo cùng."
"Cẩu đạo hữu, các ngươi không phải Cẩu tộc sao? Làm sao bọn họ lại là hình người."
Đại Hắc một mặt bình tĩnh, "Bọn họ đều là chó a, chẳng qua chỉ là đã hóa hình mà thôi, ta không thích hóa hình cho nên lúc này mới giữ lại thân chó này, bối phận của ta vẫn còn trên cả bọn hắn."
Tiêu Thừa Phong lập tức nói ngay: "Không sai, vị này chính là Cẩu đại gia của chúng ta."
"Thì ra là thế."
Tam trưởng lão giật mình mà gật đầu, sao đú thì hắn mong đợi xoa xoa đôi bàn tay, "Bảo bối ở đâu?"
"Mời xem." Đại Hắc gỡ nắp trên hai cái thùng gỗ xuống.
Trong chốc lát, mùi thối xông vào mũi, tràn ngập cả phòng.
Nhưng Tam trưởng lão lại tuyệt không ghét bỏ, ngược lại vội vàng lao tới, đưa cái mũi tới gần, dùng sức hít vào không ngừng.
"Đúng đúng đúng, không sai, chính là cái mùi này, rất thơm!"
Hắn kích động không thôi, hai mắt lóe lên ánh sáng xanh, "Rất cảm ơn Cẩu đạo hữu, lại có thể mang về số lượng lớn như vậy, thực sự vượt ra khỏi mong muốn của ta!"
Đại Hắc chân thành nói: "Hai thùng này thế nhưng là hàng tồn trong vô số năm qua của tộc ta, hy vọng các ngươi sử dụng cho tốt."
"Cẩu đạo hữu yên tâm, ngươi đã đóng góp rất nhiều cho Đại Đạo Đan các chúng ta, chúng ta chắc chắn sẽ ghi nhớ lòng tốt của ngươi!"
Tam trưởng lão một mặt cảm động, sau đó đắc ý xách theo hai cái thùng gỗ này lập tức chạy về phía Hậu điện.
Nhìn vào bóng lưng của hắn, đám người Tiêu Thừa Phong một mặt đồng tình, có đôi khi, không biết chân tướng cũng là một niềm hạnh phúc a.
...
Tam trưởng lão chạy xuyên qua hành lang dài dằng dặc, lập tức tiến thẳng vào một gian mật thất.
Nơi này, lại có sáu lão giả đang ngồi xếp bằng, quanh thân rực cháy những ngọn lửa đủ màu, chìm trong màn sương mù màu xám không rõ.
Nếu như có người ở chỗ này thì chắc chắn sẽ giật mình lên tiếng kinh hô, bởi vì bọn hắn chính là sáu vị trưởng lão khách khanh của Đại Đạo Đan các, ngoại trừ Các chủ ra, thì sáu người này có địa vị cao nhất.
Bọn họ không chỉ tinh thông thuật luyện đan, trên người càng là mang theo Tiên Thiên Đạo hỏa, một tay khống hỏa vô cùng thành thạo, chiến lực cực kỳ đáng sợ.
Nhưng là vào lúc này bọn họ lại đang tắm rửa trong sương mù màu xám, hít vào khí tức không rõ.
Đối với cảnh tượng này, Tam trưởng lão lại không cảm thấy kinh ngạc.
Hắn phụ trách nhiệm vụ bên ngoài, chưởng khống toàn cục Đại Đạo Đan các, thu thập sương mù màu xám, mà Các chủ và các trưởng lão khách khanh thì đều ẩn lui đứng sau màn, mượn nhờ sương mù màu xám tu luyện tới tăng cường thực lực, đợi cho bọn họ chuẩn bị kỹ càng tất cả, thực lực thành tựu đỉnh phong, Đại Đạo Đan các sẽ trở thành Đệ Nhất tông trong Nguyên giới!
"Ngươi đã đến."
Một tên trưởng lão trong đó chậm rãi mở mắt ra, nói với giọng nói khàn khàn.
"Các vị trưởng lão, bảo bối mà Các chủ muốn ta đã mang tới, con chó kia và tộc nhân của nó tất cả đều là một đám chó ngốc, bảo bối bực này nói tặng liền tặng, thế mà gói trọn tới hai cái thùng!"
Tam trưởng lão đặt hai cái thùng gỗ ở trước mặt bọn họ.
"Ồ? Quả nhiên là đồ tốt!"
"Đây cũng là thứ Các chủ khâm điểm, việc tuyển chọn Luyện đan sư lần này không nghĩ tới còn chiếm được niềm vui ngoài ý muốn bực này."
"Chó chính là chó, làm sao khôn khéo bằng con người."
Bọn họ ngưng thần nhìn vào hai cái thùng gỗ, trong đôi mắt tỏa sáng lập lòe, mang theo một chút khát vọng.
Một người trong đó đột nhiên nói: "Nhiều bảo vật như vậy, Các chủ chưa chắc có thể nuốt trôi đi."
"Ta cũng cảm thấy vậy, không bằng chúng ta chia sẻ một chút thay Các chủ?" Một người khác tiếp lời.
"Nói đúng, vậy thì thưởng thức thần vật không tầm thường này thật tốt một chút, tuy nhiên không được ăn nhiều, phần lớn phải giao cho Các chủ."
"Đúng vậy, đúng vậy."
Lập tức, bọn họ bắt đầu nhấm nháp một cách tinh tế.
Tam trưởng lão làm sao chịu bỏ lỡ, cũng tham gia vào, nốc ừng ực hai bát lớn, thoải mái không thôi.
"Mùi vị đặc biệt, thành một phái riêng, không sai không sai."
"Ta có thể cảm nhận được lực lượng đang trào dâng trong cơ thể mình, hiệu quả tốt một cách đáng ngạc nhiên lại còn nhanh nữa."
"Thứ tốt, đúng là thứ tốt, chẳng trách Các chủ lại thích."
Một lát sau, mọi người lau miệng, ban đầu là hai thùng giờ chỉ còn lại hơn một thùng.
Tam trưởng lão không chậm trễ, mang theo hàng tồn còn lại đi vào sâu hơn.
Nơi này thế mà được đào rỗng, giống như thể tự thành thiên địa, chung quanh là bầu trời sao, không phải đất liền.
Một lão giả treo lơ lửng ở vị trí trung tâm, sợi râu của hắn trôi nổi bồng bềnh, phảng phất như đang hòa làm một thể với thiên địa, tuy nhiên trong cơ thể lại dâng trào ra sương mù màu xám nồng đậm, giống như có vô số xúc tu đang bơi xung quanh.
Những viên đan dược chứa sương mù màu xám không rõ được người chở tới, tự động bay vào trong miệng của hắn.
Tam trưởng lão cung kính nói: "Các chủ, đại bảo bối mà ngài muốn đã mang tới, số lượng rất lớn."
Các chủ chậm rãi mở mắt ra, khi thấy hai cái thùng, lập tức lộ ra nụ cười tươi, "Được, thế mà còn nhiều hơn một thùng!"
Hắn đưa tay một nhịp, thùng gỗ bay tới trước mặt hắn, hít vào một hơi.
"A? Mùi vị lần này có hơi chút khác so với lần trước, rõ ràng không phải cùng một chủng loại, hiệu quả kém hơn một chút so với lần trước, tuy nhiên thắng ở số lượng nhiều, có thể ăn thỏa thích!"
"Ùng ục ùng ục -- "