"Những y phục này mới lạ lại độc đáo, Thánh Quân đại nhân thực sự lợi hại."
Hồng Nhi sợ hãi thán phục từ đáy lòng, sáu tiên nữ còn lại cũng đều dùng ánh mắt sùng bái mà nhìn vào Lý Niệm Phàm.
Lam Nhi xem từng bức tranh một, lông mày nhíu lại nói: "Nhưng ta luôn cảm thấy thiếu một cái gì đó."
Thật ra thì hầu hết các loại váy đều có thể mặc độc lập, nhưng một số ít váy quá ngắn, bên dưới rỗng, cho nên nàng muốn thêm thứ gì đó để tô điểm thêm.
"Có cái nhìn rất tốt, những chiếc váy này có thể mặc phối hợp với tất lụa đen."
Lý Niệm Phàm khen một tiếng, sau đó lấy ra một túi tất lụa đen.
Bảy vị tiên nữ tò mò quan sát một lúc lại sợ hãi thán phục liên tục, chỉ cảm thấy thiết kế của tất lụa đen có chút cường điệu, nhưng lại làm tăng thêm tính thẩm mỹ của các nàng, để các nàng không kịp chờ đợi muốn thử một chút.
Không có nữ tử nào không thích mặc diện, đó là bản chất, sinh ra đã có.
Lý Niệm Phàm liếc mắt một cái là thấy ngay được suy nghĩ của các nàng, cười nói: "Nếu như các ngươi thích, ta còn có tất lua đen dư thừa tặng cho các ngươi."
Bảy vị tiên nữ mặc tất lụa đen, chính mình đây kéo Thiên Cung sai lệch a...
"Thật? Vậy thì đa tạ Thánh Quan đại nhân."
Các nàng đồng loạt hành lễ với Lý Niệm Phàm một lần nữa, kích động không thôi.
Ngoại trừ đẹp ra, các nàng cũng nhìn ra được bản thân những chiếc tất lụa đen này đều cực kỳ không tầm thường, là trang phục chí bảo hiếm có, đông ấm hè mát, thủy hỏa bất xâm chẳng qua chỉ là thao tác cơ bản.
Sau đó, các nàng bắt đầu làm quần áo cho Lý Niệm Phàm với động lực rất lớn.
Tuy rằng có bảy người, nhưng quần áo cũng không phải là có thể làm xong trong thời gian ngắn, Lý Niệm Phàm đứng ở ngay bên cạnh nhìn xem, thật sự thu được rất nhiều kiến thức.
Chất liệu mà bảy tiên nữ sử dụng thế mà đều là tường vân, khi giơ tay lên, tường vân hóa thành những sợi tơ, du tẩu ở đầu ngón tay của các nàng, cảnh đẹp ý vui.
Mà dùng để nhuộm màu thì là ánh sáng bảy màu, màu sắc tự nhiên không phải thé gian có thể so sánh, khiến cho toàn bộ y phục trở nên bay bổng.
Thật không hổ là thủ đoạn của tiên gia, lợi hại a.
Lý Niệm Phàm thầm thán phục không thôi, không thể không cảm thấy tất lụa đen của chính mình không xứng với y phục cao cấp như vậy ...
Sau hai canh giờ, Lý Niệm Phàm hài lòng mang theo quần áo bay về Tứ Hợp viện.
Trong Tứ Hợp viện.
Đám người Đát Kỷ, tất cả đều rất mong đợi, các nàng tò mò về y phục và tất lụa đen của Lý Niệm Phàm, đồng thời lại có chút thấp thỏm, cũng không biết sau khi mình mặc vào có làm cho Lý Niệm Phàm được hài lòng hay không, nếu như để cho công tử thất vọng vậy các nàng đều sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Suy cho cùng, hiếm có khi nào công tử lại háo hức tới như vậy.
Ngay sau đó, các nàng cùng lúc ngẩng đầu lên, khi thấy đám tường vân màu vàng kim mang tính biểu tượng bay từ trên trời xuống, nụ cười đồng thời xuất hiện trên khuôn mặt của họ.
Lý Niệm Phàm đang giữ chiếc hộp gỗ, ngay sau khi hạ cánh an toàn, các nàng lập tức xông tới.
Đát Kỷ hỏi: "Công tử, sao rồi?"
"Bảy vị tiên nữ rất khéo tay, tất cả quần áo đều làm xong."
Lý Niệm Phàm uống một hớp nước, đặt chiếc hộp xuống và nói: "Các ngươi tự xem đi."
Lập tức, chúng nữ không kịp chờ đợi mở hộp ra và ngắm nghía.
Lý Niệm Phàm chọn quần áo phù hợp cho từng người, sau đó lại cho các nàng mỗi người một chiếc tất lụa đen, rồi không kịp chờ đợi bảo các nàng vào phòng mặc thử xem sao.
Chúng nữ rất nghe lời, dựa theo sự phân phó của Lý Niệm Phàm đi vào thay quần áo.
Nhìn thấy các nàng từng người đi vào phòng, quả tim Lý Niệm Phàm không khỏi đập nhanh hơn, rất mong chờ giây phút họ bước ra ngoài.
Mà ngay cả thời gian giống như trở nên chậm lại.
Cuối cùng, theo một tiếng 'Kẹt kẹt' vang lên, chúng nữ nối đuôi nhau từng người từng người một bước ra khỏi phòng, trật tự đi tới trước mặt Lý Niệm Phàm.
Trên người của các nàng, mặc tự nhiên là những bộ trang phục mà Lý Niệm Phàm lựa chọn cho bọn họ, khác hoàn toàn với phong cách trước kia.
Mà giống nhau duy nhất, chính là hai cái đùi dưới váy các nàng đều là mặc tất lụa đen.
Đôi chân thon và trắng nõn được bao bọc trong lớp lụa đen, càng trở nên căng cứng và gợi cảm, tràn đầy cám dỗ mơ hồ.
Mà tuy rằng cũng là tất lụa đen, nhưng chúng nữ mang tới cho người loại cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Mặc dù Đát Kỷ mặc tất lụa đen, nhưng nàng vẫn mang lại cho người ta cảm giác lạnh lùng, thậm chí có một loại phong phạm nữ vương.
Hỏa Phượng thì nóng bỏng tới cực điểm, cho người ta cảm giác quyến rũ tột cùng, có một loại phong cách vương giả.
Tiểu hồ ly thì vui tươi, nhưng lại giống như một con hồ ly câu hồn người, vừa có cả sống động và quyến rũ.
Tư Đồ Thấm và Tần Mạn Vân thì thanh lịch và thời trang, mang cảm giác của một nữ thư ký.
Hai mắt Lý Niệm Phàm sáng lên khi nhìn thấy các nữ tử ăn mặc với nhiều phong cách khác nhau đứng ở trước mặt của hắn.
Không hổ là tất lụa đen, cảm giác khi mặc vào, thân thể và tinh thần đều thoải mái.
Không uổng công cho sự cố gắng cả một buổi tối của mình, sau này nhất định phải làm thêm cho các nàng nhiều quần áo hơn một chút để mặc, may mắn khi được ngắm!
Vào lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy mình thực sự là người chiến thắng trong cuộc đời.
Có ăn có ở, an nhàn thoải mái, tuổi thọ được kéo dài thêm rất nhiều, còn có thể ngắm nhìn tiên nữ mặc tất lụa đen, quả thực là một niềm vui về mọi mặt.
Đúng, ngoại trừ tất lụa đen ra, còn có những trang phục cho vũ đạo, kết hợp với những vũ đạo đó, đó chắc chắn sẽ là một bữa tiệc dành cho thị giác.
Lý Niệm Phàm không hề thỏa mãn, đã bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Mà ở lúc Lý Niệm Phàm đánh giá chúng nữ, chúng nữ cũng đang đánh giá lãn nhau, đều lộ ra vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng.
Tư Đồ Thấm kinh ngạc nói: "Công tử, không nghĩ ra sau khi mặc những y phục này vào lại có biến hóa lớn như vậy, nhất là những chiếc tất lụa đen này tuy rằng trông là lạ, nhưng kiểu dáng thật sự khiến người ta không thể rời mắt."
Tiểu hồ ly thì vui vẻ nói "Đôi tất đen dài này mặc vào thật sự rất thoải mái a."
Lý Niệm Phàm cười đắc ý nói: "Cảm giác trông đều rất được đi."
Đát Kỷ khẽ gật đầu, "Thật được, những y phục này không chỉ có xinh đẹp, còn rất phù hợp với chúng ta."
Ngay từ lần đầu tiên các nàng đã yêu thích trang phục của chính mình, không cần biết là về khí chất hay là phong cách đều rất hợp với các nàng, đặc biệt nó tôn lên hoàn hảo những ưu điểm của các nàng và khiến các nàng trông xinh đẹp hơn, như vậy có thể không thích sao?
Ở lúc Lý Niệm Phàm thiết kế y phục, thật ra thì hắn thiết kế thiên hướng về bọn họ, đương nhiên có thể vừa vặn hoàn hảo.
"Các vị tỷ tỷ đều rất xinh đẹp a, ta cũng muốn mặc ..."
Niếp Niếp và Long Nhi hai mắt sáng ngời, vô cùng hâm mộ.
Nhưng là các nàng nhìn vào chân mình, rồi lại nhìn vào thân thể nhỏ bé còn chưa phát triển hết, trong lòng chỉ có thể âm thầm kìm nén sự xôn xao trong nội tâm.
Các nàng mơ hồ có một loại cảm giác, bây giờ mình mà mặc vào loại y phục này là đang tự rước lấy nhục ...
Sau đó, Lý Niệm Phàm yêu cầu chúng nữ thử nhiều kiểu váy khác nhau, ngắm nghía cho thật đã mắt, sau khi ăn cơm trưa thì trở về phòng nghỉ trưa.
Hắn đến nửa đêm qua không có ngủ, buổi sáng lại đi xem bảy vị tiên nữ dệt y phục mất nửa ngày, hắn cần phải ngủ bù một giấc ngon lành.
...
Lược Thiên minh.
Một bóng người ở trong mấy lần lóe lên thì tiến vào tổng bộ của Lược Thiên minh.
Quanh thân bóng người này được sương mù màu xám che lấp, mãi cho tới khi tiến vào Lược Thiên minh, lúc này mới lộ ra chân dung, nếu như đám người Tiêu Thừa Phong ở chỗ này thì chắc chắn sẽ kinh ngạc, nhận ra người này.
Hắn chính là Chu Nguyên Hải!
Vào lúc này, đệ tử bên trong Lược Thiên minh đồng loạt quỳ một chân trên đất, vô cùng kính nể nói: "Bái kiến Minh chủ!"
Hắn hóa ra là Minh chủ của Lược Thiên minh!