Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1267: CHƯƠNG 1267: BẢN NGUYÊN BÍ CẢNH KHÔNG RÕ

Là nhân vật được cao nhân tự tay thả ra, Đại Ma Vương vẫn tồn tại cho đến ngày nay, những đặc điểm đặc biệt của hắn đã khiến mọi người vô cùng rung động.

Quân cờ cao nhân bày ra quả nhiên ngọa hổ tàng long, để cho người ta nghĩ cũng không dám nghĩ.

Nhưng là, Dương Tiễn đột nhiên nghĩ tới một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, hắn trầm giọng nói: "Đại Ma Vương này cũng không được hoan nghênh a!"

Những người khác cũng không thể không rùng mình một cái

Lấy thể chất đặc thù của Đại Ma Vương tới xem, hắn đi theo đội ngũ nào thì đội ngũ đó đều toàn quân bị diệt, nếu như lần này hắn xuất phát đi theo đội ngũ của Thiên Cung, vậy Thiên Cung chẳng phải cũng sẽ gặp không may sao?

Tuy rằng nói mọi người đều là quân cờ của cao nhân, nhưng có trời mới biết thứ đồ chơi này có thể ngộ thương cả quân bạn hay không.

Quân Quân đạo nhân mở miệng nói: "Ta cảm thấy thế này, hay là để Đại Ma Vương đi một mình đi trước một bước?"

Sơn chủ Thần Kiếm sơn liên tục gật đầu, "Kế này rất hay, ta cảm thấy Đại Ma Vương một nhân tài bực này, vậy thì tất nhiên có thể đánh vào nội bộ của địch nhân trước."

"Ta đồng ý."

"Ta cũng đồng ý."

"Ta đồng ý cả ba chân."

...

Tất cả mọi người đạt thành thống nhất chung, sao đó trơ mắt nhìn vào Đại Ma Vương, chờ đợi hắn tự mình phát biểu ý kiến.

Giới Si chắp tay trước ngực, dáng vẻ trang nghiêm, "Đại Ma Vương, đã có rất nhiều thí chủ tin tưởng ngươi như vậy, ta cũng tin tưởng ngươi tuyệt đối có thể dựa vào thực lực của mình mà siêu độ đám người đáng thương bị nhiễm sương mù màu xám không rõ kia, ngươi đi đi."

Ta đi cái nồi a!

Khóe miệng Đại Ma Vương giật giật một cái, hắn có dáng người cao lớn với làn da đen, trông có hơi dở dở ương ương.

Tuy rằng hắn cũng mơ hồ cảm thấy mình là động cơ phá hoại nhóm, nhưng bản thân cảm thấy là một chuyện, bị người nói ra lại là một chuyện khác, này có khác gì bị xã hội xa lánh đâu?

Đồng thời, hắn cũng bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ cao nhân thực sự làm mưu đồ gì ở trên người mình sao? Tuy nhiên bất kể như thế nào, chính mình không chết là được, những người khác bị chết sạch thì cũng chẳng liên quan gì tới Đại Ma Vương hắn cả?

Nhưng là ... coi như mình thật là người của cao nhân, vậy cũng không phải vạn năng đi.

Chính mình vừa mới bước vào Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhất bộ, cũng chỉ cao hơn so với pháo hôi một cấp, thật có thể bị ta khắc chết sao?

Đại Ma Vương trầm mặc một lát, đón lấy ánh mắt của mọi người, cuối cùng kiên trì khẽ gật đầu.

Đối với việc nên đánh vào nội bộ của kẻ địch như thế nào thì hắn có rất nhiều kinh nghiệm, trong thời gian ngắn ngược lại là không có nguy hiểm quá lớn, có điều vẫn phải nói trước: "Ta có thể đi trước, tuy nhiên các ngươi thế nhưng phải nhanh tới trợ giúp ta một chút."

Dương Tiễn trịnh trọng gật đầu, "Yên tâm, chắc chắn!"

Sau đó, Đại Ma Vương ở dưới ánh mắt của mọi người, đi trước một bước.

Ngay sau khi hắn đi không được bao lâu, Tiêu Thừa Phong đã mang theo Niếp Niếp, Long Nhi và Đại Hắc tới.

Nhìn thấy Đại Hắc, đám người Dương Tiễn lấy làm kinh hãi, vội vàng hỏi han ân cần: "Cẩu đại gia sao ngươi lại tới đây, thương thế lần trước như thế nào rồi?"

Đại Hắc lắc lắc chân chó, lạnh lùng ngạo nghễ nói: "Chỉ là không rõ mà thôi làm sao có thể tổn thương được ta? Ta không đội trời chung với cái thứ không rõ được, cho nên nhất định phải tự mình xuất mã!"

Mọi người đa nhìn ra, Đại Hắc có thù, muốn báo thù.

Long Nhi mở miệng hỏi: "Chúng ta bây giờ xuất phát chưa?"

Dương Tiễn ho nhẹ một tiếng, "Khụ khụ, đang chờ đợi, một ngày ... không, phải ba ngày sau mới xuất phát."

Đại Ma Vương chỉ mới vừa đi không được bao lâu, hắn không chắc chắn liệu kỳ binh này có còn ở gần đây hay không, hơn nữa nếu như bọn họ đuổi kịp hội hợp với Đại Ma Vương thì xử lý như thế nào...

Vẫn là chờ thêm một chút nữa cho chắc ăn đủ bảo hiểm.

...

Cùng một thời gian.

Lược Thiên minh.

Chu Nguyên Hải tự nhiên cũng cảm ứng được biến cố xảy ra ở Nam Đẩu tinh vực.

Trên mặt của hắn nở ra nụ cười mỉm, liếm liếm bờ môi của mình, "Không rõ cuối cùng đã không nhịn được nữa, đúng, phải như thế phải tăng tốc nhịp điệu lên, ta đã sốt ruột lắm rồi!"

Lúc này, một tên nam nhân tướng mạo bình thường không có gì lạ, lại mặc trang phục kỳ dị, quần áo gấm mũ lông chồn, từ đằng xa bay tới, giống như thiên địa đảo ngược, thời không giao thoa, chớp mắt vặn vẹo tới trước mặt Chu Nguyên Hải.

Hành lễ nói: "Minh chủ."

Chu Nguyên Hải nói lời dặn dò: "Đầu nguồn nồng nặc nhất của không rõ đã phun trào, chỗ đó chắc chắn có để lại lực lượng mạnh nhất của đại kiếp năm đó, Thiên Lạc, ngươi là cánh tay trái bờ vai phải của ta, ta giao chuyện này cho ngươi xử lý, ngươi đi mang lực lượng nơi đó về cho ta."

Lần này hắn không có ý định ra mặt.

Như Dung Thiên kiếm còn có sương mù màu xám vân vân ... có thể làm mồi nhử đưa cho đám người Thiên Cung, nhưng có nhiều thứ hắn cũng muốn lấy được, ví dụ như bí cảnh bạo phát ra lần này!

"Minh chủ yên tâm, ta chắc chắn sẽ không phụ sự kỳ vọng của Minh chủ!"

Thiên Lạc mặt không đổi sắc, bình tĩnh mở miệng, giống như đang nói về một chuyện rất bình thường vậy, không có một chút áp lực nào.

"Không nên xem thường, gặp phải đám người Thiên Cung kia thì phải cẩn thận một chút, sau lưng của bọn họ có cao nhân không thua kém gì lực lượng không rõ!"

Sắc mặt Chu Nguyên Hải nghiêm túc lên mà dặn dò, sau đó đưa tay vung lên, một viên ngọc bội siêu lớn màu trắng tinh bay ra rơi xuống trước mặt Lạc Thiên.

"Đây là Chử Hải châu, bảo vật chí cường, ngươi cầm đi đi."

Thiên Lạc nhận lấy Chử Hải châu, đang chuẩn bị rời khỏi thì đột nhiên nhớ tới một chuyện mở miệng nói: "Đúng rồi Minh chủ, ta bắt được một người, nàng ta đi ra từ cấm khu thượng cổ, đã từng dẫn theo người của Lược Thiên minh ta tiến vào cấm khu thượng cổ, ngoài đó ra, trước đây dẫn theo tứ đại thế lực Mộ Dung gia, Mộc gia, Thái m Thần quân và Tê Thiên Man Hùng tiến vào cấm khu thượng cổ chính là người này, chỉ có điều trừ nàng ra tất cả mọi người đều toàn quân bị diệt, nàng ta nói nàng có thù với đám người Thiên Cung kia, nhưng ta mơ hồ cảm thấy đám người kia toàn quân bị diệt là có phần của nàng!"

Hắn nói tới chính là Tả sứ.

Trước đây Tả sứ dẫn theo người của Lược Thiên minh thì toàn quân bị diệt, lây dính nhân quả của Lược Thiên minh, Thiên Lạc phú chút thủ đoạn bắt nàng lại, nhưng không biết nên xử lý như thế nào.

"Ngươi cũng quá so đo từng tý đi, chẳng qua chỉ là một tiểu lâu la không đủ nặng nhẹ mà thôi."

Lông mày Chu Nguyên Hải không thể không nhíu một cái thực lực của Thiên Lạc rất mạnh, nhưng chuyện lớn nhỏ nào đều cũng nhúng tay vào, phát hiện có cá lọt lưới cũng không cần biết con cá này là cá lớn hay nhỏ đều sẽ bổ một đao, cách cục thật sự không lớn.

"Tuy nhiên nếu như ngươi đã bắt được rồi, vậy cứ làm bất cứ điều gì ngươi muốn, đưa ra ngoài làm kẻ dò đường hoặc là pháo hôi cũng không tệ."

"Ta đã hiểu."

Thiên Lạc khẽ gật đầu, cáo lui rời đi.

...

Năm ngày sau.

Đám người Đại Hắc Dương Tiễn mới bước vào Nam Đẩu tinh vực.

Khi bọn họ sắp đi tới nơi sương mù màu xám bộc phát, thì lại bị người ngăn lại.

Tu sĩ kia vênh váo đắc ý nói: "Dừng lại, nơi này là nơi tu sĩ sương mù màu xám mới có thể tới, các ngươi đám tu sĩ bị thời đại đào thải này không có tư cách đi vào!"

Hắn rất có cảm giác ưu việt, dù sao ở trong mắt hắn, người không hấp thu sương mù màu xám không rõ thì chỉ đều là đám chuột nhắt nhát gan, không biết truy cầu đại đạo, chắc chắn sẽ bị đào thải, đều chỉ là rác rưởi mà thôi.

Đột nhiên, có người hét lên một tiếng, "Không đúng, bọn họ rõ ràng là người của Thiên Cung! Bọn họ là kẻ thù không đội trời chung của chúng ta!"

"Không sai, bọn họ chính là đám người chuyên môn săn giết tu sĩ tu luyện sương mù màu xám không rõ, kia là bức vương Tiêu Thừa Phong, ta nhận ra hắn!"

"Bọn họ tới đây chắc chắn là chuẩn bị săn giết chúng ta, mọi người chuẩn bị sẵn sàng!"

"Ha ha ha, bọn họ lám đám chạy tới nơi này, muốn chết!"

...

Ở trong thoáng qua, vô số tu sĩ sương mù màu xám không rõ bao quanh mọi người, mặt mũi đều đầy vẻ dữ tợn và tràn đầy sát khí.

Ngoài ra còn có một luồng khí tức mạnh mẽ vô song đột nhiên xuất hiện, tuy rằng không có ai tới, nhưng cảm giác rất áp bách, khóa chặt vào trên người mọi người Thiên Cung.

Đặt ở nơi bình thường rất nhiều người sẽ trốn Thiên Cung, nhưng bây giờ có thể nói là sào huyệt của sương mù màu xám không rõ, cao thủ nhiều như mây, nhân số đông như kiến, đủ để trấn áp tiêu diệt mọi người bên Thiên Cung ở chỗ này!.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!