Tất cả mọi người nhìn vào ba cái hang động trước mặt, ánh mắt biến hóa không ngừng.
Ba chọn một xác suất không thấp, ít nhất tỷ lệ sống sót có tới ba mươi phần trăm, nhưng một khi chọn sai thì sẽ chết, không còn đường lui, ai dám mạo hiểm?
"Chắc chắn chỉ có một con đường sống, bây giờ nên làm gì?"
"Ta cảm thấy vẫn rất dễ chọn, đầu tiên loại trừ 'Thông đạo an toàn', tiếp theo chính là hai chọn một, ta xem trọng 'Một chút hy vọng sống' hơn!"
"'Một chút hy vọng sống' có thể hiểu thành một chút hy vọng sống trong ba bên, ta cảm thấy rất có triển vọng."
"Không có khả năng đơn giản như vậy, ta cảm thấy chúng ta cần phải đảo ngược tư duy, nói không chừng thông đạo an toàn mới đúng là thông đạo an toàn."
"Ai có bí thuật tìm kiếm, có thể tìm kiếm cho mọi người một chút!"
...
Mọi người ngươi một lời ta một câu tiến hành thảo luận.
Sắc mặt Thiên Nhất hơi trầm xuống, nhìn thoáng qua đám người Tiêu Thừa Phong, cau mày nói: "Các ngươi thế nhưng có ai nghe được lời kêu gọi của sương mù màu xám không?"
Họ trông mông việc sương mù màu xám dẫn bọn họ tiến vào lối đi chính xác, nhưng rõ ràng là không có loại chuyện tốt như vậy.
Quả nhiên, mọi người đều lắc đầu.
Không có chỉ dẫn, chỉ có thể dựa vào thực lực hoặc là vận khí.
"Để cho ta tới thử một chút trước đi."
Hứa Đạt chậm rãi đi về phía trước mấy bước, mặt hướng cửa hang đưa tay kết động pháp quyết, một lát sau, pháp lực của hắn bốc lên, ở bên trong hư không phân biệt ngưng tụ ra ba con diều hâu màu đen, thét dài một tiếng rồi xông vào bên trong ba cái huyệt động.
Những diều hâu này không chỉ là dị tượng pháp lực ngưng tụ ra mà là có sinh mệnh chân chính, hơn nữa không phải sinh mệnh bình thường, tu vi đạt tới cảnh giới Thánh Nhân!
Tới cấp độ như bọn họ, lấy pháp lực sáng tạo sinh mệnh cũng không phải là việc khó.
Ba con diều hâu này cộng hưởng với tầm nhìn của Hứa Đạt, chỉ cần đi vào trong động, Hứa Đạt có thể nhìn thấy mọi thứ trong hang và dễ dàng tìm ra phương hướng thích hợp.
Chỉ có điều, khi ba con diều hâu này vừa mới tiến vào cửa hang thì lập tức mất đi liên hệ với Hứa Đạt, chẳng nhìn thấy gì.
Hứa Đạt ngẩn người, thở dài một tiếng rồi lắc đầu với mọi người.
Sau đó, những người khác cũng bắt đầu thi nhau xuất thủ.
Trong số rất nhiều người, tự nhiên không thiếu người có thiên phú dị bẩm, bọn họ thi triển các loại thủ đoạn, ý đồ tìm ra cửa hang thích hợp, chỉ có điều bất kể như thế nào, phàm là không phải bản thân đi vào thì tuyệt đối sẽ không biết được ở bên trong động có bất kỳ tình huống gì, để cho người ta không biết phải làm sao.
Thiên Tam đưa mắt nhìn vào mọi người, nhịn không được mở miệng nói: "Các ngươi thấy thế nào?"
Thiên Nhị nói: "Đây là phong ấn mà năm đó cường giả đỉnh cao đại chiến với sương mù màu xám để lại, sự cường đại của bọn họ căn bản không phải chúng ta có thể tưởng tượng, một khi chọn sai, chỉ sợ chúng ta cũng không chiếm được lợi ích."
Thiên Ngũ cười lạnh, cũng chẳng sợ hãi chút nào, "Tuy rằng như thế, nhưng chúng ta đã đi tới bước này rồi, không có khả năng lùi bước, đã thủ mọi biện pháp đều không làm được, vậy chỉ có thể dựa vào vận khí của mỗi người."
Thiên Lục nói thẳng: "Bản nguyên sương mù màu xám sẽ phù hộ cho chúng ta."
Sương mù màu xám cuộn trào toàn thân bọn họ, tự nhận là người phát ngôn của bản nguyên sương mù màu xám, thực lực đại trướng, xem như thật có nguy hiểm thì bọn họ cũng chẳng bị việc gì.
Thiên Tam lại đưa ánh mắt rơi vào trên đám người Thiên Cung.
Dương Tiễn nói thẳng: "Không cần nhìn chúng ta, chúng ta cũng không có cách, mỗi người đều dựa vào vận khí đi thôi."
Một bên, Thiên Lạc thì cười ha ha, nói lời rắm thối: "Ta ngược lại là có một chút ý tưởng, nhưng các ngươi có tin tưởng ta không? Hơn nữa tại sao ta phỉa nói cho các ngươi biết?"
Nghe thấy lời này của hắn giống như thể hắn tìm được lối vào chính xác vậy.
Thiên Ba đang chuẩn bị tiếp tục hỏi thăm Thiên Lạc, trong đám người phía dưới lại truyền tới từng tiếng xôn xao.
Sau đó, một giọng nói thô kệch thu hút sự chú ý của mọi người.
"Đều không cần hoảng, có đại ca ta xuất thủ, tìm được lối vào chính xác chẳng qua chỉ là một bữa ăn sáng!"
Theo giọng nói này nhìn lại là một tên Ma tộc dáng người to lớn toàn thân đen nhánh chậm rãi đi về phía trước.
Đám người chủ động vì hắn tránh ra một con đường, Ma tộc đi trước mở đường, đằng sau thì có một lão giả gầy gò để chòm râu dê mặc lên trường bào màu trắng đi theo.
Đám người Dương Tiễn nhìn thấy tên Ma tộc này thì hơi kinh hãi, sau đó thì nở ra nụ cười tươi.
Không hổ là Đại Ma Vương a, trong thời gian ngắn như vậy thế mà không hiểu ra sao đã nhận được một tên đại ca, buff trực tiếp được kích hoạt, loại trừ một lựa chọn sai lầm cho mọi người ở Thiên Cung.
Đồng chí tốt a!
Đại Ma Vương ngẩng đầu ưỡn ngực, ngạo nghễ nói lời giới thiệu cho mọi người: "Đại ca ta chính là Ngọa Long cư sĩ, xem bói xủ quẻ tốt nhất, có thể phân định điềm tốt không tốt, không phải chỉ là ba cái hang thôi sao? Đại ca ta bấm ngón tay tính toán là có thể tính ra được nơi nào là an toàn!"
"Cái gì? Hóa ra hắn chính là Ngọa Long?!"
"Nghe nói phàm là Ngọa Long cư sĩ tới chỗ bí cảnh nào thì chắc chắn có thể tìm được con đường tốt nhất, trở thành bên thắng lớn nhất!"
"Hóa ra hắn cũng hấp thu sương mù màu xám, có Ngạo Long cư sĩ, nhất định có thể tìm được cửa vào tốt nhất!"
"Ngọa Long cư sĩ, kính đã lâu kính đã lâu!"
...
Mọi người vừa mừng vừa sợ, vô số người đi lên lôi kéo làm quen với Ngọa Long cư sĩ.
Đại Ma Vương cũng có được vinh dự, đi theo đằng sau Ngọa Long cư sĩ đóng vai trò tay sai trung thành.
"Hóa ra là Ngọa Long cư sĩ, tới làm sao cũng không nói một tiếng, để chúng ta phụng ngươi làm thượng khách!"
Thiên Nhất cười ha ha một tiếng rồi bước lên phía trước, nhiệt tình nói: "Lần này làm phiền Ngọa Long cư sĩ, nếu quả như thật tìm ra lối vào chính xác, bản nguyên sương mù màu xám chắc chắn sẽ có thưởng lớn, sau này chúng ta chính là huynh đệ!"
"Ha ha ha, khách khí, lão hủ chẳng qua là tinh thông một số thuật kỳ môn mà thôi, không đáng nhắc tới."
Ngọa Long cư sĩ khiêm tốn trả lời, trên mặt lại không cầm được ý cười, lòng hư vinh đạt được thỏa mãn cực lớn.
Hắn không thể không đưa mắt nhìn Đại Ma Vương, tràn đầy tán thưởng.
Chính mình nhận lấy người tiểu đệ này quả nhiên không sai, rất có nhãn lực, hơn nữa còn biết thổi phồng, vừa đúng đẩy chính mình lên trước sân khấu, trở thành nhân vật tiêu điểm.
Chuyện gì đến sẽ đến.
Thiên Nhất không kịp chờ đợi hỏi: "Không biết Ngọa Long cư sĩ nắm chắc bao nhiêu phần trăm?"
Ngọa Long vuốt chòm râu dê của mình một cái, nói với lời cao thâm khó dò: "Nếu như nơi này có mấy trăm tới hơn ngàn cái cửa hang, độ khó xem như rất lớn, nhưng chỉ có ba cái ... Ha ha, nói không không thể nói hoàn toàn, bảy tám phần vẫn là có"
Nghe thấy lời này, mọi người đều hết sức vui mừng.
Bọn họ đều có thể nghe ra lời nói bóng gió, xem ra Ngọa Long nắm chắc mười phần a!
Thiên Nhất kích động nói: "Khiêm tốn, Ngọa Long tiên sinh khiêm tốn rồi a! Lần này có thể được Ngọa Long tiên sinh tương trợ, chúng ta thực sự như hổ mọc thêm cánh a!"
Thiên Nhị nhịn không được nổi sự kích động nói: "Còn xin Ngọa Long cư sĩ tranh thủ thời gian thi pháp đi."
"Không dám."
Ngọa Long cư sĩ lại vuốt chòm râu của mình một lần nữa, đưa tay ra cười nói nhẹ nhàng, "Tiểu đệ, lấy quẻ bói của ta ra."
Đại Ma Vương lập tức lấy quẻ bói ra đưa vào trong tay Ngọa Long.
Ngọa Long vung tay lên, quẻ bói bay lên không trung, tỏa ra trận trận vầng sáng, ở trong không trung huyễn hóa ra hai làn khói trắng đen đan xen vào nhau, hình thành đủ loại dị tượng.
Khói đen đại biểu cho tử vong, khói trắng đại biểu cho sinh cơ, du tẩu liên tục giữa ba cái cửa hang động...
Một lát sau, hai khói trắng đen đột nhiên trở về, quẻ bói bay trên không trung thi nhau rơi xuống đất.
Bọn chúng phân biệt rơi vào trước ba cái hang động, hai cái hang động trong đó được các quẻ bói giao nhau hình thành một cái chữ X rất lớn, còn có một cái hang động thì là quẻ bói liên kết lại chỉ thẳng vào!
Loại tình huống này, xem như người không tinh thông xem bói cũng có thể nhìn ra được, đó là một cái sinh lộ.