Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 131: CHƯƠNG 131: CÔNG TỬ, TA ĐẸP KHÔNG?

Sau khi trức luộc nước trà vào trong bụng, toàn thân các nàng lại run lên, chỉ cảm thấy một dòng nước nóng tràn vào trong đầu, để đại não rơi vào trong một mảnh trong sáng.

Loại cảm giác này còn mãnh liệt hơn vô số lần so với lúc húp cháo rau xanh, giống như thể hồ quán đỉnh, mộ cổ thần chung, giống như khai khiếu.

Hai người tỷ đệ Cố Tử Dao thì hoàn toàn bị dọa tới choáng váng, gần như không thể tin được những gì mình đã trải qua.

Cỗ đạo vận này quá nồng nặc!

Gần như có thể so sánh với đốn ngộ!

Một quả trứng vậy mà để cho cảm ngộ của bọn họ tăng lên rất nhiều, nói cho người khác biết thì chỉ sợ sẽ cho rằng mình là tên điên.

Không thể tưởng tượng nổi, nghe rợn cả người!

Cưỡng ép đè xuống chấn kinh trong lòng mình, bọn họ lại nếm thử thêm mấy miếng thức nhắm, lại là khiếp sợ phát hiện, ngay cả trong thức ăn thế mà cũng có đạo vận.

Thế này sao có thể nói là đang ăn điểm tâm a, đây rõ ràng chính là đang ăn cơ duyên a!

Mỗi một miếng đều là bảo vật vô giá!

Quả tim của Cố Tử Dao đập thình thịch, cho tới giờ phút này, nàng ta mới biết được, hóa ra những gì mà Tần Mạn Vân nói tới không có một chút khoa trương nào, thậm chí còn nói tới có chút thấp!

Một bát cháo, một quả trứng luộc nước trà, cộng thêm mấy miếng thức ăn.

Bọn họ đã no.

Cũng không phải là no bụng, mà là hấp thu quá nhiều đạo vận, trước mắt đã đạt tới cực hạn.

Bằng không, bọn họ cam đoan sẽ không bỏ sót lại dù chỉ một hạt gạo.

"Ăn no rồi?" Lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu lại, "Bánh bao mà ta chuẩn bị cho các ngươi cũng còn chưa ăn đây này."

Tần Mạn Vân cười khổ nói: "Thật sự là không ăn nổi, đa tạ Lý công tử khoản đãi."

Bọn họ cùng nhau nhìn về phía bánh bao đặt ở giữa bàn kia, trong đôi mắt mang theo tiếc hận, bánh bao này đầy đặn trắng tinh, cảm giác chắc chắn sẽ không tệ, mà lại nói không chừng cũng ẩn chứa đạo vận, lần này không ăn được, cũng không biết còn có cơ hội ăn hay không.

Cứ như vậy bỏ qua thật sự là rất đáng tiếc, một lần này cơ duyên tới quá nhiều, một lần duy nhất tiêu hóa không được a, vì sao không để lần lượt tới, ô ô ô...

Lý Niệm Phàm mỉm cười mở miệng nói: "Như thế nào, có hợp khẩu vị không a?"

"Vâng vâng, ăn ngon, ăn quá ngon, đây tuyệt đối là bữa ăn ngon nhất mà ta từng nếm qua." Cố Tử Vũ liên tục gật đầu, nói mà không do dự chút nào.

Câu trả lời này nằm trong dự liệu của Lý Niệm Phàm, cười ha ha một tiếng nói: "Ăn ngon hài lòng là tốt rồi."

Hắn nhìn về phía mấy cái bánh bao còn lại kia không thể không lúng túng một chút, mấy cái bánh bao còn thừa ra này làm sao bây giờ?

Cố Tử Dao để ý tới ánh mắt của Lý Niệm Phàm, cắn cắn môi, mở miệng nói lời thăm dò: "Lý công tử, những cái bánh bao này là công tử chuẩn bị cho chúng ta, tuy rằng chúng ta no ăn không nổi nữa, nhưng cũng không thể phụ tấm lòng của công tử, có thể cho chúng ta mang đi hay không?"

"Các ngươi muốn những cái bánh bao này?" Lý Niệm Phàm ngây ngẩn cả người.

Cố Tử Dao khẽ gật đầu, chân thành mà nói: "Món ngon như vậy lãng phí thật sự là đáng tiếc, chúng ta cũng không muốn bỏ qua."

Đúng vậy, chính mình không cảm thấy trân quý, nhưng đối với bọn họ mà nói thì món ngon cỡ này chắc chắn là rất hiếm khi gặp được.

Lý Niệm Phàm gật đầu cười nói: "Vốn chính là chuẩn bị cho các ngươi, tự nhiên có thể mang đi."

Tỷ đệ Cố Tử Dao và Tần Mạn Vân lập tức mừng rỡ, vội vàng đưa tay lên mỗi người cầm một cái, cẩn thận cầm ở trong tay.

Bánh bao kích thước vừa lòng bằng bàn tay, tròn tròn một nắm hơn nữa từng cái đều căng tròn, cầm vào tay lập tức cảm nhận được độ co dãn.

Ba người đồng thời sững sờ, bánh bao này có cảm giác cực kỳ tốt, mềm mềm để cho người ta cảm thấy dễ chịu.

Cố Tử Vũ cầm bánh bao vào trong tay cảm nhận được độ mềm mà vô ý thức lơ đễnh nhìn vào trên ngực của Tần Mạn Vân chỉ trong một giây rồi quay sang chỗ khác.

Đồ tốt!

Quả nhiên là đồ tốt!

Cố Tử Dao thì hướng về phía Lý Niệm Phàm cung kính nói: "Đa tạ Lý công tử đã khoản đãi ngày hôm nay, chúng ta sẽ không quấy rầy ngươi."

"Ừm, đi thong thả." Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu.

Hai tỷ đệ Cố Tử Dao đi ra khỏi căn phòng của Lý Niệm Phàm, tâm tình có thể nói là kích động tới cực điểm, đồng thời có một loại thấp thỏm lo được lo mất.

Những chuyện vừa xảy ra vừa rồi quá mộng ảo, quả thực giống như nằm mơ vậy.

Bọn họ nắm thật chắc bánh bao trong tay, trong lòng đã định, bánh bao vẫn còn, xem ra không phải là mơ.

Cố Tử Dao không thể không cảm khái nói: "Không nghĩ ra thế giới tu tiên thế mà tồn tại cao nhân như vậy, chúng ta có thể gặp gỡ cái này cần may mắn lớn cỡ nào a! "

Cố Tử Vũ mặt đỏ rực lên, đắc ý nói: "Tỷ, ngươi đây còn phải cảm tạ ta, ta đã nói là kỳ nhân đi, nếu như không phải ta làm sao có được tạo hóa như vậy?"

Cố Tử Dao vui mừng sờ lên đầu Cố Tử Vũ, cười nói: "Lần này quả thực may mắn mà có ngươi, mọi người đều nói ăn chín mươi chín lần thua thiệt, lần thứ một trăm chính là phúc, xem ra quả nhiên là không sai."

Nàng ta nhìn về phía Tần Mạn Vân, không thể không ngạc nhiên nói: "Mạn Vân muội muội, trông dáng vẻ của ngươi giống như không vui vậy?"

"Ta chỉ là đang tiếc cho những vật liệu kia." Tần Mạn Vân than nhẹ một tiếng, cười khổ nói: "Các ngươi có chỗ không biết, nước phá trà để luộc trứng kia thế nhưng là Linh thủy, còn có lá trà kia, pha một ly trà, uống một ngụm là có thể để cho người ta đốn ngộ!"

Nụ cười trên mặt hai tỷ đệ Cố Tử Dao lập tức cứng ngắc, khó có thể tin nhìn vào Tần Mạn Vân, đã khiếp sợ tới nói không nên lời.

Cố Tử Dao hít sâu một hơi, "Ngươi chắc chắn không có nói đùa?"

"Ngươi nhìn thấy ta giống như đang nói đùa sao?" Tần Mạn Vân đau lòng tới đỏ cả mắt, "Vừa rồi ta thiếu chút nữa muốn hướng cao nhân xin luôn cả nước trà luộc trứng kia."

"Tê -- "

Tỷ đệ Cố Tử Dao lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, chỉ cảm thấy tê cả da đầu.

Bành trướng, bản thân bành trướng.

Lại dám ăn trứng luộc nước trà xa xỉ như vậy.

Cố Tử Vũ bỗng nhiên quay người, đi thẳng về phía Tiên Khách cư.

Cố Tử Dao giật mình sợ Cố Tử Vũ thật đi xin một nồi nước trà kia, "Ngươi làm cái gì thì làm? Nhưng tuyệt đối không được nổi điên a!"

Cố Tử Vũ cũng không quay đầu lại, mang theo hưng phấn nói: "Các ngươi không cần phải để ý tới ta, cao nhân chắc chắn sẽ đi rửa sạch nồi nước kia, ta đi tới chỗ cống thoát nước đó, nói không chừng có thể đợi được..."

...

Trong phòng.

Lý Niệm Phàm dồn lực chú ý vào trên cái hộp quà mà Cố Tử Dao đưa tới, có chút không kịp chờ đợi nói: "Tiểu Đát Kỷ, mau tới thử chiếc váy mới này xem một chút, ta cảm thấy nó rất hợp với ngươi."

"Ừm."

Đát Kỷ khẽ gật đầu, bên trong đôi mắt mang teo một chút vẻ vui mừng và ngượng ngùng, sau khi đưa mắt nhìn Lý Niệm Phàm thì cầm hộp quà tiến vào một cái phòng.

Chẳng mấy chốc, trong phòng có tiếng sột soạt.

Dựa vào tiếng huyên náo này, Lý Niệm Phàm thậm chí có thể bổ não ra mỗi một cái động tác của Đát Kỷ, theo đó mà tới chính là một số hình ảnh.

Liếm liếm đầu lưỡi, bất giác nhìn về hướng căn phòng rồi nhanh chóng rời đi.

Sau một khắc, cả người Lý Niệm Phàm đều ngây ngẩn cả người, có một loại cảm giác ngạt thở.

Từ bên trong gian phòng kia, một nữ tử như tiên tử đi ra, vẻ đẹp của nữ tử này dường như ngay cả cảnh sắc xung quanh đều trở nên mơ hồ.

Lý Niệm Phàm vắt hết óc, không còn từ ngữ nào có thể miêu tả vẻ đẹp này nữa, e rằng chỉ có văn tự cổ đại mới có thể cảm ứng được.

Hình dáng của nàng nhẹ nhàng như chim hồng bay, uyển chuyển như rồng lượn, rực rỡ như cúc mùa thu, tươi rạng như tùng mùa xuân, phảng phất như mặt trăng bị mây nhẹ che lấp, phiêu diêu như tuyết bị gió thổi cuốn lên, từ xa ngắm nhìn, trắng như ráng mặt trời lên trong sương sớm, tới gần nhìn kỹ, rực rỡ như hoa sen lên khỏi dòng nước trong.

Đát Kỷ đón lấy ánh mắt của Lý Niệm Phàm, chầm chậm đi tới bên người Lý Niệm Phàm, má đỏ ửng, nhẹ nhàng dựa đầu vào ngực của Lý Niệm Phàm nói: "Công tử, ta đẹp không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!