Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1311: CHƯƠNG 1311: QUÁ KHỨ CỦA CƯỜNG GIẢ MẠNH NHẤT

Nghe lời của Quân Quân đạo nhân, tâm trạng mọi người càng là chìm xuống.

Bởi vì cách nói này là rất có thể, dù sao ... vùng thế giới này đều là màu máu a!

Tại sao là màu máu, tám thành là được máu nhuộm đỏ!

Có thể tưởng tượng, năm đó nơi này xảy ra cuộc đại chiến thảm liệt tới cỡ nào, không cần biết thực lực mạnh hay yếu hỗn chiến với nhau.

Thân thể không đủ cường đại thì xương cốt không chịu được sự ăn mòn của năm tháng mà tiêu tán, thân thể cường đại thì còn giữ lại được xương cốt, bày khắp cả đại địa.

Dương Tiễn chậm rãi tiến lên hai bước, nhặt một thanh trường đao rỉ sét ở trên mặt đất, con mắt thứ ba trên trán đột nhiên sáng lên, cẩn thận nhìn lướt qua thân đao, sau đó trên mặt lộ ra vẻ chấn động.

Hắn vừa rồi là sử dụng thần thông của con mắt thứ ba tìm hiểu, ý đồ thăm dò gốc gác của cây đao này, kết quả để hắn chấn kinh.

Tiêu Thừa Phong hỏi: "Sao vậy?"

Dương Tiễn hít sâu một hơi, ngưng trọng nói: "Thanh đao này trước kia là một thanh pháp bảo vô thượng, ít nhất cũng phải là Chí Tôn Pháp bảo Bát phẩm!"

"Phương thế giới này quả nhiên có vấn đề, Chí Tôn Pháp bảo Bát phẩm sớm đã được liệt vào hàng bất hủ, thế mà còn bị ăn mòn thành như vậy." Quân Quân đạo nhân nói với giọng ngưng trọng.

Mọi người lại đưa ánh mắt nhìn về phía những bộ xương khô kia, quả tim đập lên càng kịch liệt hơn.

Ngay cả Chí Tôn Pháp bảo Bát phẩm cũng bị ăn mòn tới không còn hình dạng, vậy xương cốt những thi thể kia làm sao còn có thể bảo tồn, nói rõ ... bọn họ trước kia chắc chắn sẽ rất cường đại!

Mà ở trong này thế mà chất đống đông đảo thi thể cường giả như thế này thì năm đó lại xảy ra chuyện lớn kinh thiên động địa tới cỡ nào.

"Tạch tạch tạch!"

Lúc này, bộ xương khô kia lại lắc đầu đi tới lần nữa.

Tốc độ di chuyển của nó cũng không nhanh, cũng không có trí tuệ, ngoại trừ thân hình khung xương cứng rắn, thực lực của nó chỉ có thể nói là ở mức trung bình.

"Một chữ kiếm mang!"

Tiêu Thừa Phong xuất chiêu lần này, chiêu thức vẫn vậy nhưng lần này hắn sử dụng là năm thành lực lượng, kiếm mang đảo qua chỗ cổ của bộ xương khô, khiến thi thể tách rời, ngã trên mặt đất rồi thì không đứng lên nổi nữa.

Bọn họ một đường đi về phía trước, phát hiện ra thi cốt phát động công kích cũng không nhiều, đồng thời, Dương Tiễn sử dụng con mắt thứ ba còn phát hiện những thi cốt này không cần biết là của người hay là của thú, trên bản chất chia ra làm hai phái.

Một phái là lây nhiễm sương mù màu xám không rõ, một phái thì là những tu sĩ bình thường!

Cự Linh Thần ồm ồm nói: "Nói theo một cách khác, nơi này chính là chiến trường trung tâm của cuộc đại chiến Nguyên giới?"

Không rõ làm loạn thế gian, năm đó chắc chắn không có người nào có thể may mắn thoát khỏi khó khăn, mà ngay cả đại đạo cũng bị xé rách, trở thành không trọn vẹn, đó là địa kiếp nạn của toàn bộ Nguyên giới, mọi tu sĩ đều chỉ có một chữ, đó chính là chiến!

Mặc dù không có tự mình trải quan trận đại kiếp nạn đó, nhưng chỉ nghĩ thôi cũng đã làm người ta phải run sợ.

"Bất kỳ một bộ thi cốt nào ở nơi này đều là chúa tể tung hoành một phương, tuy nhiên, lại nằm ở nơi này vô số năm, chỉ có để lại xương trắng lành lạnh." Quân Quân đạo nhân không thể không cảm khái.

Tiêu Thừa Phong khẽ gật đầu, "Có lẽ chính là bởi vì còn không cam lòng, cho nên mới sinh ra oán niệm, nên thi cốt mới tấn công chúng ta."

Tồn tại nơi này đều quá cường đại, cho dù chỉ còn sót lại một chút oán niệm cũng sẽ tạo thành hậu quả đáng sợ.

Trên đường đi, bọn họ chém giết từng bộ xương khô cản đường, càng ngày đi càng sâu vào bên trong.

Nơi này không giống với những bí cảnh khác, tồn tại các loại cạm bẫy, có thì chỉ là thế giới hoàn toàn hoang vắng, đây là thế giới sau khi bị đại chiến hủy diệt.

Chẳng mấy chốc, trước mắt bọn họ xuất hiện một cái tế đàn.

Tế đàn này vừa cao vừa lớn tỏa ra khí tức vô cùng cổ xưa.

Thiêu Yêu Vương, Bạch Phiêu và các tu sĩ đã đứng ở trên tế đàn, bọn họ đứng không nhúc nhích, trên mặt lộ ra vẻ chấn động, nhìn chằm chằm vào một cái phương hướng trên tế đàn.

Bên trong chiến trường của cuộc đại chiến Nguyên giới, thế mà có một tòa tế đàn như vậy.

Cái tế đàn này đến tột cùng là đại biểu cho cái gì? Có liên quan gì với chiến trường? Đến tột cùng là ai có thể có thủ bút lớn như thế?

Cự Linh Thần thử phát động công kích về phía tế đàn, pháp thuật lại lập tức bị hấp thu, không tạo ra nổi chút gợn sóng nào.

Tế đàn này rõ ràng gần ngay trước mắt nhưng lại giống như đang ở một không gian khác, không cần biết là công kích hay là âm thanh đều không tương thông.

"Đã bọn họ đều đã đứng ở trên đó, hơn nữa đều bình yên vô sự, vậy nói rõ cũng không có nguy hiểm tới tính mạng."

Tiêu Thừa Phong thuộc kẻ tài cao thì gan cũng lớn, lập tức ngự kiếm mà đi, trực tiếp tiến vào trên tế đàn, ngay sau đó, thân thể hắn run lên, giống như những người khác, đều là nhìn về phía cùng một cái phương hướng, rơi vào trạng thái thất thần.

Đám người Quân Quân đạo nhân bất đắc dĩ cũng chỉ đành đi theo.

"Ta không cam tâm, ta không cam tâm! Dựa vào cái gì mà thiên địa này không thể theo tâm ý ta? Thiên địa này bất nhân, vậy ta nghịch thiên, lật ngược đại đạo này, mệnh ta do ta không do trời!"

Vừa tiến vào tế đàn, đã có một lời nói cuồng ngạo vang vọng ở bên tai của bọn họ, chỉ nghe được âm thanh, cũng có thể cảm nhận được chủ nhân của âm thanh này cường đại cỡ nào, giống như thiên đang đối thoại với con kiến vậy.

Ngay sau đó, trước mắt bọn họ hiện lên từng cảnh tượng, như là một người đứng xem nhìn xem quá khứ năm tháng vạn cổ trước đây.

Bọn họ biết, quá khứ này ... chính là chấp niệm của chủ nhân giọng nói!

Câu chuyện thuộc bài rất cũ.

Một đôi thiếu nam thiếu nữ thanh mai trúc mã, cùng nhau tu tiên mà trưởng thành, sau khi trải qua một số khó khăn trắc trở vừa mới đến với nhau thì thiếu nữ lại chết rồi.

Bị một tên Ma tu lấy hắc hỏa thiêu đốt tới chết, hình thần câu diệt!

Nam nhân thống khổ mà cừu hận, dốc hết mọi sức lực thủ đoạn cuối cùng giết chết Ma tu, nhưng chỉ giữ lại được một sợi tàn hồn của thiếu nữ.

Từ đó, hắn bước lên con đường trợ giúp thiếu nữ sống lại.

Hắn bái sư học nghệ, cố gắng khổ tu, chịu lấy mọi khổ đau, hắn sẽ không bao giờ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào liên quan đến sự phục sinh, hắn được trời phú cho tài năng phi thường, cộng với chấp niệm trong lòng, tu vi cũng theo đó mà tiến triển cực nhanh, dường như như hy vọng về sự phục sinh đang lớn dần lên..

Khi hắn đạt tới cảnh giới Thiên Đạo, lấy tàn hồn của thiếu nữ kia làm cơ sở, tái tạo sinh mệnh của nàng, sáng tạo ra một cái thế giới của nàng, sau khi sinh sống cuộc sống hạnh phúc được trăm năm, hắn đột nhiên ý thức được, thiếu nữ này cùng thiếu nữ trước kia không phải là một người, nàng ta chỉ là một sợi tàn hồn của thiếu nữ năm đó mà thôi, như thế này thì không thể xem như là phục sinh!

Thế là, hắn lại tiếp tục bước lên con đường phục sinh.

Hắn thử luân hồi, cũng thử rót ký ức vào, nhưng là ... hắn vẫn không hài lòng, bởi vì hắn rất rõ ràng rằng những cái gọi là phục sinh này tất cả đều chỉ là giả tượng, chẳng qua chỉ là bản thân mình tạo ra tới để an ủi cho chính mình mà thôi, thiếu nữ thực sự đã chết rồi!

Mà biện pháp duy nhất có thể làm cho thiếu nữ thực sự sống lại thì chỉ có một, đó chính là tái tạo quá khứ!

Hắn muốn nghịch loạn thời không, quay trở lại thời điểm khi thiếu nữ bị giết để cứu nàng ta, đạt được phục sinh đúng nghĩa!

Chỉ là, thiên địa làm sao có thể để cho một người đã hình thần câu diệt trong dòng sông thời gian có thể phục sinh? Bản thân của chuyện nghịch loạn thời không đã là một loại nghịch lý, sẽ để cho thiên địa mất đi sự cân bằng, trăm họ lầm than.

Không cần biết nam nhân nghĩ ra loại biện pháp nào, không cần biết hắn làm ra cố gắng cỡ nào, cho dù nguyện ý hy sinh mọi thứ của chính mình, thiên địa vẫn không hề bị lay động.

Đại đạo vô hình, không có bắt đầu và không có kết thúc, quá khứ là không thể thay đổi, tương lai không thể truy tìm.

Sau khi vấp phải vô số lần trắc trở, nam nhân cuối cùng nổi giận, hắn hận thiên địa vô tình, cho nên hắn nghĩ hết tất cả biện pháp để mạnh lên, thiên phú của hắn quả nhiên là đệ nhất có một không hai, cuối cùng, hắn trở thành người mạnh nhất trong thiên địa, thậm chí tìm tới biện pháp dung nhập đại đạo, cố gắng đảo ngược quỹ đạo của quá khứ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!