Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1336: CHƯƠNG 1336: MỘT GIẤC MƠ

Tử Hắc Phệ Đạo long là hung thú thời Vạn cổ, cho dù là ở vào thời điểm thiên địa đại đạo hoàn chỉnh cũng chỉ sinh ra được một con, nó trải dài từ cổ đại đến hiện tại, bất tử bất diệt, ngay cả khi đối mặt với đại kiếp diệt thế, nó vẫn tồn tại, chịu tang chủ nhân của nó.

Thực lực của nó để mà so thì xem như kém Sở Cuồng Nhân và Vô Địch giả, nhưng cũng tuyệt đối có thể đứng vào hàng ngũ năm vị trí đầu, là tồn tại Chí Cường vô địch.

Không người nào có thể ngờ tới, Sở Cuồng Nhân chết rồi nhưng tọa kỵ của hắn lại không chết, mà còn trấn thủ ở trong Họa Loạn Hỏa sơn, ở trong này đến tột cùng là ẩn giấu đi điều bí ẩn nào?

"Tiêu đạo hữu, chúng ta làm sao bây giờ?"

Dương Tiễn không thể không mở miệng hỏi, hắn nhìn chằm chằm vào chiến đấu bên trong núi lửa, con mắt thứ ba trên trán mở ra với công suất tối đa, trừng đến độ sắp ra máu, vẫn như cũ khó mà thấy rõ được quá trình ẩu đả lẫn nhau của ba vị Chí Cường, không chỉ như vậy, uy áp những thần thông đáng sợ kia, gần như muốn để cho con mắt thứ ba của hắn phế bỏ.

Hắn vội vàng dừng việc thăm dò, không còn dám xem.

Bất đắc dĩ nói: "Còn có thể làm sao? Chờ cơ hội chứ còn sao nữa."

Chờ ... chờ cơ hội?

Tiêu Thừa Phong im lặng.

Hắn chỉ cảm thấy bên trong núi lửa tràn đầy nguy hiểm vô tận, thần thông kinh khủng tung hoành, tràn ngập lực lượng Chí Cường, chỉ một chút nào đó thôi cũng đủ để lấy mạng của hắn, thế này thì đi qua như thế nào?

Tuy nhiên, chạy là không thể chạy, nhất định phải tới!

Tửu Đồ và Lực giả ở trong quá trình đánh nhau cũng đang để ý tới hai người bọn họ, thấy bọn họ cũng không có lùi bước, hơn nữa còn một bộ dáng vẻ chuẩn bị xông tới cược mệnh bất cứ lúc nào, trong lòng không thể không thầm khen.

Có điều bọn họ đương nhiên sẽ không để cho Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong cược mệnh một cách tùy tiện, mà là đưa mắt nhìn nhau, pháp lực quanh thân đồng thời cuộn trào ra, thần thông Chí Cường xuất thế.

"Ngũ Ẩm Thiên Địa Túy!"

Bên trong hồ lô rượu của Tửu Đồ, từng nhánh rượu bay ra ngoài, hóa thành tửu khí bao phủ xung quanh Tử Hắc Phệ Đạo long, tửu khí này vô cùng thần dị, để Tử Hắc Phệ Đạo long xuất hiện tình trạng say, thần trí mơ hồ.

Đồng thời, một quyền tụ lực của Lực giả cũng tung ra, rơi vào trên người của nó.

So với thân thể của Tử Hắc Phệ Đạo long, thân thể Lực giả nhỏ bé hơn rất nhiều, thế nhưng lực lượng của một quyền này lại cường đại vô song, lập tức đánh nó tới nhập vào bên trong vách đá!

"Chính là cái này lúc!"

Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong chờ đợi cơ hội lâu như vậy, cuối cùng chờ tới được cơ hội ngàn năm có một, lập tức quát một tiếng, thân hình lướt nhanh ra, chui vào bên trong miệng núi lửa!

"Rống!"

Tuy nhiên, Tử Hắc Phệ Đạo long lại đột nhiên gào thét một tiếng, sóng âm ẩn chứa sự tức giận vô tận, khiến khí huyết của Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong cuộn trào, nếu như không phải có sự bảo vệ kịp thời tới từ Tửu Đồ, vậy cả hai không chết thì cũng phải mất một lớp da.

Tuy nhiên cũng chỉ cần cái cơ hội trong nháy mắt này, Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong đã chui vào bên trong nham thạch nóng chảy.

Nham thạch nóng chảy này cũng khác với nhan thạch nóng chảy thông thường, cho dù là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ thì cũng không có thể ngăn cản được nhiệt độ của nó, có điều đối với Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong tự nhiên là không coi vào đâu, một đường xuống dưới, đi thẳng tới nơi sâu nhất.

"Ào ào ào!"

Liên tục có quái vật nham thạch nóng chảy mang theo sát ý vô tận lao về phía hai người, nhìn thoáng qua ít nhất cũng phải có tới mấy chọc con có cảnh giới Đại Đạo Chúa Tể.

"Còn may một núi không thể chứa hai hổ, bên trong một ngọn núi lửa không xuất hiện Chí Cường cảnh thứ hai, bằng không chúng ta còn chơi cái nồi."

Tiêu Thừa Phong thở phào nhẹ nhõm, hai mắt dần dần khép lại, sau đó đột nhiên mở ra, ánh mắt hắn như một thanh kiếm sắc bén bắn ra, chém giết một con quái vật nham thạch nóng chảy cách trăm thước!

"Khanh!"

Trường kiếm trong tay của hắn ra khỏi vỏ, càn quét vô địch, kiếm quang vạch ra một hình vầng trăng khuyết quét ngang ra ngoài.

Có điều, một kích này của hắn thế mà bị năm con quái vật nham thạch nóng chảy cùng nhau ngăn được.

Bên trong ngọn núi lửa này không chỉ có Tử Hắc Phệ Đạo long, xem như quái vật nham thạch nóng chảy cũng cường đại hơn không ít so với những chỗ khác, hơn nữa thế mà còn lĩnh ngộ thần thông thiên phú.

Dương Tiễn thi triển ra Pháp Tướng Thiên Địa, ba đôi cánh tay mỗi đôi bắt lấy một con quái vật nham thạch nóng chảy, mạnh mẽ xé ra!

"Xoạt!"

Ba con quái vật lập tức bị xé nứt, hoàn làm một thể với nham thạch nóng chảy.

Hắn ngưng giọng nói: "Chúng ta không thể trì hoãn ở nguyên một chỗ, những quái vật này là giết không hết, cần phải tranh thủ thời gian tiến lên!"

"Ngươi nói đúng."

"Kiếm vực!"

Tiêu Thừa Phong đưa tay vung lên, mấy thanh trường kiếm bay thẳng ra ngoài bay múa xung quanh người hắn, thoáng cái huyễn hóa ra vô số thanh, hình thành kiếm khí phong bạo vô tận xuay quanh người hắn, hóa thành một cái Kiếm vực phòng ngự, lấy kiếm khí làm cho tất cả quái vật nham thạch nóng chảy không cách nào tới gần.

"Pháp Tướng Hộ thể!"

Pháp tướng đằng sau Dương Tiễn tỏa ra ánh sáng vàng rực, lực lượng kinh khủng hình thành lực chấn động, ép lui những con quái vật nham thạch nóng chảy tới gần.

Bọn họ không muốn chiến đấu kéo dài với quái vật nham thạch nóng chảy, nhanh chóng lao về phía trước.

Bọn họ có thể cảm nhận được, ngay ở nơi sâu nhất của ngọn núi lửa này, tồn tại một cỗ lực lượng trấn áp cường đại, rõ ràng chính là vị lão hữu trong miệng Tửu Đồ kia, cũng là mục đích chuyến đi này của bọn hắn.

...

Cùng một thời gian.

Bên trong Tứ Hợp viện.

Lúc này, màn đêm buông xuống, trăng sáng treo cao, nhưng ánh sao lại ảm đạm.

Lý Niệm Phàm ngồi một mình ở trên ghế đá trong sân, ngước mắt nhìn lên bầu trời, ánh mắt hơi khác thường.

Hắn đột nhiên phát hiện, đầy sao trên trời không còn sáng như trước nữa, bầu trời cũng không còn nhẹ nhàng khoan khoái như trước nữa, giống như là bị một tấm màn che che khuất, để ánh sao trở nên ảm đạm, làm đục bầu trời.

Cũng giống như sương mù của kiếp trước, cuối cùng lại làm cho những vì sao trên trời cuối cùng sẽ không thể nhìn thấy được.

Lý Niệm Phàm không thể không cau mày nói: "Thế giới tu tiên này còn có thể bị ô nhiễm? Phá hoại hoàn cảnh như vậy thật sự là ... để cho người ta không thích a."

"Kẹt kẹt."

Đột nhiên, cửa phòng mở ra.

Đát Kỷ và Hỏa Phượng đi ra, ngay sau đó, Tần Mạn Vân, Tư Đồ Thấm, Niếp Niếp và Long Nhi cũng đều thò đầu ra từ căn phòng của mình.

Các nàng nhìn vào Lý Niệm Phàm, trong đôi mắt đầy vẻ tò mò và lo lắng.

Lý Niệm Phàm đầu tiên là sững sờ, sau đó không thể không lắc đầu.

Suýt nữa quên mất, ở chung với mình đều là đại lão tu tiên, chính mình không ngủ lại ngồi ở trong sân, bọn họ chắc chắn sẽ cảm ứng được.

"Công tử, đã muộn như vậy rồi làm sao còn ngồi ở đây? Bên ngoài này lạnh lẽo, khoác thêm áo vào đi."

Đát Kỷ đi tới bên cạnh Lý Niệm Phàm, nhẹ nhàng dịu dàng khóc thêm cho hắn một chiếc áo.

Lý Niệm Phàm chỉ than nhẹ một tiếng nói: "Làm giấc mơ, trong lòng có chút bực bội nên đi ra ngoài này một chút."

Đám người Đát Kỷ nhíu mày lại, chỉ có mơ thấy nội dung không tốt thì mới có thể như vậy.

Hỏa Phượng khẽ hỏi: "Công tử mơ thấy cái gì?"

"Cũng không có gì, chỉ mà mơ thấy các ngươi đều không ở bên cạnh ta, thế giới tu tiên lại vô cùng nguy hiểm, ta không biết nên làm thế nào cho phải, cảm giác đều không cách nào tự vệ."

Lý Niệm Phàm thuận miệng nói ra những gì mình mơ thấy, đối với việc tu tiên hắn vẫn còn có chút chấp niệm, bằng không thì cũng sẽ không bởi vì loại giấc mơ này mà cảm thấy tâm phiền.

Nhớ ngày đó khi vừa tới thế giới này, hắn cũng chỉ là một tên phàm nhân nho nhỏ, nhưng cũng cẩu được hơn năm năm, cuộc sống trôi qua cũng không phải là tệ.

Tuy nhiên như người ta vẫn nói, chuyển từ tiết kiệm sang xa hoa thì dễ, nhưng từ xa hoa về tiết kiệm thì khó, tới nay hắn làm quen cường giả khắp nơi, thậm chí còn giao hảo với thần tiên của Thiên Cung, bên người còn có đám người Đát Kỷ bảo vệ, đi tới chỗ nào cũng không phải hoảng hốt chút nào.

Nếu như loại đãi ngộ này đột nhiên không còn, hắn thật đúng là không cách nào sống một cách bình tĩnh như trước đây, chênh lệch sẽ rất lớn.

Cho nên giấc mơ này cũng có thể xem như là ác mộng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!