Nhìn thấy mọi người không saoc ả, Tửu Đồ và Lực giả lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Tửu Đồ cười nói: "Người hộ đạo thời đại này tuy rằng thực lực còn chưa đủ nhưng lại làm cho người cảm thấy rất ngoài ý muốn a."
"Có thể ngăn cản một kích này của Tử Hắc Phệ Đạo long quả thực để cho người ta thực sự khó có thể tin."
Lực giả khẽ gật đầu, "Hơn nữa từ trên người của bọn họ, ta thấy được chỗ không giống với thời đại trước, nói không ra, giống như ... càng có sức sống hơn."
Đại Hắc liếm miệng chó nói: "Thực lực của con thú thịt rừng này cường đại như thế, ta cảm thấy càng hưng phấn hơn."
Mà sắc mặt Tử Hắc Phệ Đạo long thì âm trầm xuống, nó không nghĩ tới thần thông thiên phú cường đại của chính mình lại bị đỡ được, xem như cường giả Chí Cường đột nhiên đối mặt với một kích này của mình thì cũng phải nuốt hận!
Mà ở trước mặt mấy người kia thế nhưng là ngay cả cường giả Chí Cường cảnh cũng chưa đạt tới.
Vậy vào lúc nó chưa thể nào tiếp nhận được, Tửu Đồ và Lực giả đã thừa cơ phát động lực lượng tấn công về phía nó.
"Tửu Tiêm Kiếm trận, Tru Ma Diệt thần!"
Rượu ở bên trong hồ lô rượu giống như có rượu không bao giờ hết vậy, miệng hồ lô hướng xuống, một nhánh rượu tuôn trào ra, sau đó ngưng thành từng thanh Tửu kiếm từ trên trời vọt bắn ra, lực lượng cường đại tạo ra bão táp xé nát bầu trời, bao bọc lấy Tử Hắc Phệ Đạo long, muốn xoắn nát nó.
Lực Ác Cán khôn!
Lực giả cũng hét lớn một tiếng, giơ bàn tay lên chộp về phía Tử Hắc Phệ Đạo long.
Bàn tay của hắn lập tức phóng lớn vô số lần, nắm giữ thiên địa, lập tức bao trùm lên thân Tử Hắc Phệ Đạo long, một mực bóp chặt ở trong tay!
Thần thông kinh khủng của bọn họ đủ để dễ dàng xóa đi một cường giả Chí Cường bình thường, nhưng là Tử Hắc Phệ Đạo long tắm rửa ở trong đó cũng không có bị thương nặng cỡ nào, vẫn giãy giụa không thôi.
"Rống!"
Tử Hắc Phệ Đạo long phát tiếng gào thét dữ dội, trong miệng nó phun ra luồng sáng diệt thế đen nhánh, càn quét ra xung quanh theo ý muốn, thế mà xông tới Tửu Tiên Kiếm trận của Tửu Đồ liểng xiểng.
Tửu Đồ vừa kết động pháp quyết vừa nói: "Hai người hộ đạo khác đã tiến vào bên trong núi lửa, Tử Hắc Phệ Đạo long do chúng ta ngăn cản, các ngươi nhanh đi vào trong đó lôi bọn họ đi ra, ta nghi ngờ bên trong ngọn núi lửa này xuất hiện biến cố."
"Ta ở lại giúp một tay đi, tiếng đàn của ta chắc là cũng có thể sinh ra ảnh hưởng đối với Tử Hắc Phệ Đạo long."
Tần Mạn Vân nhìn ra Tửu Đồ và Lực giả đang chống đỡ một cách khó khăn, lập tức nói.
Dứt lời, nàng ta lập tức khoanh chân ngồi ở trên khoảng không, cổ cầm trôi nổi trước mặt, co ngón tay gẩy lên, tiếng đàn hóa thành một cỗ sát phạt chi khí đáng sợ dũng mãnh lao về phía Tử Hắc Phệ Đạo long.
Khúc đàn này chính là Thập Điện Mai Phục!
Là khúc đàn đầu tiên Lý Niệm Phàm đưa cho Tần Mạn Vân, cũng là khúc đàn mà Tần Mạn Vân thuần thục nhất, lúc này nàng ta gảy ra tới hoàn toàn không thể nói là giống như trước kia, uy lực bây giờ đã mạnh mẽ tới đáng sợ.
Thực lực của nàng tuy rằng còn chưa bước vào hàng ngũ Chí Cường, nhưng mỗi ngày học tập bên cạnh Lý Niệm Phàm, đồng thời lại nắm giữ khúc phổ như thế đã đủ để sinh ra uy hiếp đối với cường giả Chí Cường, huống chi Tử Hắc Phệ Đạo long còn muốn cùng lúc đối mặt với Tửu Đồ và Lực giả, mang tới cho Tần Mạn Vân không gian phát huy rất lớn.
"Hô hô hô hô!"
Tiếng đàn cuồn lên gió lớn gào thét, hóa thành dị tượng thiên quân vạn mã, từ mọi ngõ ngách lao về phía Tử Hắc Phệ Đạo long, muốn san bằng nó!
Những dị tượng này cũng không phải là huyễn tượng mà là sát phạt chi đạo do tiếng đàn ngưng tụ ra, mỗi đao mỗi kiếm tiếp nhận đều là thật, một khi bị chém ngàn vạn kiếm vậy xem như cường giả Chí Cường cũng phải chết.
"Ta cũng ở lại đây đi, Đại Hắc cẩu và Cẩu Long gia gia các ngươi xuống dưới đi."
Khuôn mặt nhỏ Niếp Niếp rất trầm ổn, nàng ta quyết định thật nhanh lấy Lạc Thần cung ra, ngưng tụ lực lượng toàn thân thúc giục Thần cung, sát lục cực hạn ngưng tụ ra mũi tên, có thể bắn thủng thiên địa đại đạo!
"Sưu!"
Căng dây cung mà bắn, kinh khủng tới cực điểm, rơi vào trên thân Tử Hắc Phệ Đạo long, xuyên thấu vảy của nó!
Lạc Thần cung vốn có năng lực chư thần, là Thần khí Chí Cường do đại đạo dựng dục ra, được Niếp Niếp thúc giục tới cực hạn, xem như cường giả Chí Cường cũng phải tránh mũi nhọn của nó, tuy rằng một tiễn không cách nào làm Tử Hắc Phệ Đạo long bị trọng thương, nhưng vẫn có thể phá phòng.
Dù chỉ là phá một chút xíu phòng, nhưng kiến nhiều có thể cắn chết voi, nàng ta có thể bắn ra vô số lần!
"Rống!"
Tử Hắc Phệ Đạo long gào thét không thôi.
Nó cảm thấy bị sỉ nhục, bò sát nhỏ yếu cũng dám khiêu khích chính mình, vậy thì đều phải chết!
Chỉ có điều, cho dù nó không phục cỡ nào thì lúc này lại bị thế công hung mãnh của mọi người áp chế.
"Chúng ta đi thôi."
Đại Hắc nói với Cẩu Long, sau đó tự mình chui vào bên trong ngọn núi lửa này.
Bọn họ tiến vào nham thạch nóng chảy, trong lòng lập tức trầm xuống, cảm nhận được một cỗ khí tức cực kỳ nguy hiểm đang dựng dục trong đó.
Yêu quái bên trong ngọn núi lửa này cũng không biết là chuyện gì xảy ra, không có một con nào, bọn họ một đường thông suốt, chẳng mấy chốc đã đi xuống nơi sâu nhất.
Càng tới gần chỗ sâu, cỗ cảm giác áp bách kia càng kinh khủng, giống như ở bên dưới có một loại tồn tại đáng sợ nào đó đang thức tỉnh, thậm chí vượt qua uy áp của Tử Hắc Phệ Đạo long.
Theo bọn họ xuyên qua lớp tấm chắn kia, một con chó và một con rồng lông mày đều nhíu chặt lại.
Ở trước mặt bọn họ, râu bạc tóc trắng của Bất Tử giả đang bay múa điền cuồng, cả người đã gầy đét như que củi, quanh thân tràn ra sinh khí và tử khí, hai cỗ khí tức hoàn toàn đối lập cùng tồn tại đang đấu tranh, hóa thành lực lượng kinh thiên.
Ngón tay của hắn điểm vào chỗ mi tâm của bộ hài cốt màu vàng kim đối diện, khí tức vượt qua Chí Cường hóa thành lực lượng trấn áp phong ấn đáng sợ, muốn trấn áp bộ xương khô kia.
Tuy nhiên, bộ xương khô màu vàng kim kia lại đỡ lấy cỗ lực lượng trấn áp này, cũng không có lui lại, mà là vươn hai tay ra, phân biệt chui vào trong ngực của Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong!
Không sai, cánh tay của bộ xương khô chúi vào thân thể của bọn họ, nhưng cũng không phải xuyên thủng mà giống như dung nhập hơn!
Bộ xương khô này muốn dung nhập thân thể Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn!
Mà Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong thì đều mở to hai mắt mà nhìn như là thất thần, cũng không có dấu hiệu phản kháng.
"Bọn họ đây là đang làm cái gì vậy?"
Cẩu Long mở miệng hỏi, hắn nhìn không hiểu, nhưng cũng biết đó không phải là một cảnh tốt đẹp gì.
"Bộ hài cốt này là thi thể của Sở Cuồng Nhân, hắn đã tương sinh tương khắc với đại đạo, lúc này chuẩn bị mượn nhờ thân thể hai người hộ đạo này mà sống lại, đang chuyển giao lực lượng của bản thân hắn."
Bất Giử giả nói với giọng khàn khàn, tràn đầy lo lắng, "Cần tranh thủ thời gian nghĩ biện pháp ngăn cản."
"Bọn họ là bị lực lượng của Sở Cuồng Nhân làm cho sợ vỡ mật a." Đại Hắc lập tức nhìn thấu mọi chuyện.
Bộ hài cốt này thể hiện ra lực lượng chẳng thua kém bao nhiêu so với cao nhân, mà cao nhân một mực là thần trong lòng của Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong, thấy cảnh này tự nhiên bị dọa tới mất trí ngay lập tức, ngay cả tâm trí phản kháng cũng bị mất, hồn đều dọa cho không còn.
"Thực lực Sở Cuồng Nhân quá mạnh, dựa vào chúng ta căn bản không ngăn cản được bộ hài cốt này, biện pháp tốt nhất chính là làm cho Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong tỉnh lại, chỉ cần bọn họ bài xích cỗ lực lượng này vậy là có thể cắt đứt."
Cẩu Long đi dạo quanh Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong một vòng, dùng lý trí phân tích.
"Làm cho Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong tỉnh lại?"
Đại Hắc như có điều suy nghĩ sờ lên miệng chó, trong mắt chó lóe sáng không có ý tốt, "Ta nghĩ phương pháp này của ta chắc là sẽ rất đáng tin cậy."