"Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Tại sao ta ta cảm thấy cả khuôn mặt ta đều thối tới như vậy, ọe ----"
Tiêu Thừa Phong đầu tóc rối bời, khuôn mặt bị hun tới có hơi phát xanh, đã không còn cách nào trang bức, ra sức dùng tay lau sạch đầu của mình, cuối cùng phát hiện tay của mình cũng thối theo ...
Đại Hắc lộ vẻ bình tĩnh, nghiêm túc nói: "Không cần để ý tới những chi tiết này, các ngươi thiếu chút nữa thì bị bộ hài cốt kia của Sở Cuồng Nhân đoạt xá!"
"Chúng ta biết."
Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong nhớ lại chuyện vừa mới trải qua, cũng là bị dọa tới toát ra mồ hôi lạnh, sợ không thôi.
Sự cường đại của Sở Cuồng Nhân đuổi theo sát cao nhân, kinh hãi cộng thêm sự mê hoặc để bọn họ rơi vào đạo tâm bất ổn, thiếu chút nữa thì để cho Sở Cuồng Nhân đạt được mục đích.
"Các ngươi giúp chúng ta thoát khốn như thế nào?" Dương Tiễn tò mò hỏi.
Đại Hắc lại nói: "Không cần để ý tới những chi tiết này, việc khẩn cấp trước mắt bây giờ là trấn áp phong ấn nơi này."
"Cũng đúng."
Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong ngưng mắt nhìn về phía bộ hài cốt của Sở Cuồng Nhân, tràn đầy cảnh giác, nhắc nhở: "Mọi người cẩn thận, có cũng có được năng lực sáng tạo đại đạo, vô cùng kinh khủng."
"Chỉ thiếu một chút nữa ... là được rồi, vậy các ngươi đều chết ở chỗ này đi."
Xung quanh hài cốt của Sở Cuồng Nhân, dị tượng dao động không ngừng, nó xem như chỉ còn lại bộ hài cốt thì lực quanh quanh người vẫn có thể sáng tạo ngàn vạn thế giới, nó được khí tức của người hộ đạo làm cho thức tỉnh, muốn mượn nhờ khí tức đại đạo thời đại này mà sống lại, tuy rằng thất bại nhưng cũng không oán hận, giống như mọi thứ đều còn nằm trong sự khống chế của hắn.
Nó đưa tay một chỉ, lực lượng vô tận lập tức hóa thành sát cơ, bao phủ về phía mọi người!
Một kích này vô hình vô chất, không nhìn thấy bất kỳ dị tượng nào, nhưng lại khiến thiên địa biến thành cối xay, ẩn chứa cái uy vô thượng, đủ để ép đám người Dương Tiễn thành bột mịn một cách dễ dàng!
Nguy cơ sinh tử không hiểu ở đâu ra bao phủ trong lòng mọi người, để bọn họ thậm chí không biết mình nên phản kháng như thế nào.
"Các ngươi đi mau!"
Bất Tử giả sầm mặt lại, vận chuyển sinh tử đại đạo tới cực hạn, có bóng mờ Tử thần đang gào thét, cũng có Sinh Mệnh Chi thụ đang mọc rễ, sinh và tử cực hạn diễn hóa ra lực lượng vô địch bảo vệ tất cả mọi người bên cạnh.
Đồng thời, cái quan tài kia cũng được hắn liều mạng thúc giục đối mặt với công kích của Sở Cuồng Nhân, dù chỉ là hài cốt, Bất Tử giả cũng không dám có một chút chủ quan nào, hắn muốn tập trung mọi lực lượng mà hắn có, bằng không chắc chắn không có một nửa chút hy vọng nào.
Bởi vì cảnh giới của Sở Cuồng Nhân chính là tồn tại tai họa, là lực lượng một tầng khác, vượt quá tưởng tượng.
"Nhờ vào ngươi!"
Cùng một thời gian, Cẩu Long cũng quăng một cái mai rùa ra, hóa thành cự thuẫn chắn vào trên đỉnh đầu của mọi người, một cỗ lực lượng nặng nề tỏa ra từ trên thân mai rùa, mang tới cảm giác an toàn cho người ta.
"Sinh Tử Cực cảnh và Tuế Nguyệt Thủ Vọng sao?"
Bộ hài cốt Sở Cuồng Nhân phát ra tiếng cười khẽ, công kích đáng sợ ầm ầm hạ xuống.
Lực lượng vô địch hóa thành phong bạo hò hét khắp nơi, khiến lớp da trên mai rùa bị nẻ ra sau đó biến thành bột mịn, Bất Tử giả và tất cả mọi người như là con kiến hôi đứng ở bên trong cơn gió mạnh, bị thổi bay rớt ra ngoài hung hăng nện vào trên vách đá.
Ấn ký sinh mệnh của mọi người lấp lóe điên cuồng, miễn cưỡng chống lại thương thế của mình, vẻ mặt tất cả đều biến thành kinh hãi.
Nó ... quá mạnh.
Dương Tiễn nuốt xuống từng ngụm nước miếng, run giọng nói: "Đây chính là cảnh giới sánh vai đại đạo sao? Cho dù bỏ mình vô số năm, thi thể biến thành bộ xương khô vậy mà vẫn vô địch như thế."
"Suy nghĩ một chút sự cường đại của cao nhân, sự cường đại của bộ hài cốt này không phải là không thể chấp nhận được, dù sao cũng là cảnh giới đỉnh phong nhất trên thế giới này a."
Cẩu Long ngưng trọng mở miệng, tiếp tục nói: "Còn may bản thân ta chỉ là một cái phân thân, các ngươi yên tâm, nếu như các ngươi chết rồi, sau này hàng năm ta đều sẽ nhớ tới các ngươi."
Tiêu Thừa Phong im lặng nói: "Ngươi cảm thấy ngươi đây là đang an ủi chúng ta sao?"
"Loại tồn tại này không phải chúng ta bây giờ là có thể chống lại, ta thử dùng Đại Đạo Tức nhưỡng một lần xem có tác dụng hay không."
Đại Hắc đưa chân chóc đúc vào trong túi quần cộc da, sau đó móc ra một nắm bùn đất vẩy một cái về phía bộ hài cốt của Sở Cuồng Nhân.
Đại Đạo Tức nhưỡng xuất thế, như có cảm ứng nào đó, ở trong khoảng không ngưng tụ ra càng nhiều, giống như cả đại địa nặng nề trấn áp về phía bộ hài cốt kia!
Bộ hài cốt chợt quát một tiếng, toàn thân sáng lên ánh sáng vàng chói, lớp phù văn trên bộ xương cốt sáng lên, những ký hiệu kia giống như có được sinh mạng vờn xung quanh nó, một cỗ khí thế uy nghiêm cuộn trào theo lực lượng dời núi lấp biển ầm ầm đánh về phía Đại Đạo Tức nhưỡng.
Bùn đất va chạm với bộ hài cốt, kinh thiên động địa.
Hai lực lượng tưởng như có cùng nguồn gốc nhưng lại tương khắc với nhau, đến mức lực lượng đại đạo xung quanh đều đang vặn vẹo, chỉ tràn lan ra một chút xíu khí tức ngay cả cường giả Chí Cường cũng sẽ phát ra sự kinh sợ từ nội tâm.
Bên ngoài núi lửa, dưới sự vây công, mạnh như Tử Hắc Phệ Đạo long cũng đã bị thương, tuy nhiên dù sao nó cũng là yêu thú mạnh nhất trong thiên địa, cũng là một con Tử Hắc Phệ Đạo long duy nhất, được đại đạo dựng dục mà sinh ra, lấy đại đạo làm thức ăn, chút thương thế đó còn chưa tới mức để nó rơi vào hạ phong, huống chi trạng thái của đám người Tần Mạn Vân cũng không tốt.
Thần thông của bọn họ va chạm ở trong mảnh thiên địa này, nhưng vào lúc này, tất cả thần thông dị tượng tất cả đều biến mất.
Bọn họ giống như gặp thiên địch, không dám xuất hiện.
Mà đồng thời, không cần biết là Tử Hắc Phệ Đạo long hay là đám người Tửu Đồ, tâm thần đều nhảy một cái, cảm nhận được đại khủng bố truyền tới từ bên trong miệng núi lửa, để bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Ánh mắt Tần Mạn Vân ngưng trọng lại, lo lắng nói: "Bọn họ ở trong đó đến tột cùng đang trải qua cái gì, thế mà bộc phát ra khí thế cường đại như thế."
"Ta cảm nhận được khí tức đại địa của Tứ Hợp viện." Niếp Niếp mở miệng nói.
Mà ở trên bầu trời.
Có mấy đạo thân ảnh giống như đang ở vào trong không gian song song chồng lên nhau, đang quan sát mọi thứ xảy ra ở nơi này.
Khí tức trên người bọn họ đều cuộn trào, khí tức Chí Cường mênh mông cuồn cuộn, Loạn Không giả tự nhiên cũng ở trong đó.
Ánh mắt một người trong đó run lên, mở miệng nói: "khí tức thật là mạnh, xem ra đại đạo và không rõ đang giao chiến chính diện."
"Cả hai không hổ là lực lượng mạnh nhất bây giờ, ở dưới bọn họ tất cả đều chỉ là giun dế, nếu không phải sinh ra tên Sở Cuồng Nhân yêu nghiệt kia, chúng ta vĩnh viễn cũng không cảm nhận được cỗ lực lượng này."
"Không sai, chiến đi, chiến càng kịch liệt càng tốt, chờ hai người bọn họ đả thương lẫn nhau, thế giới này cuối cùng không có thứ nào có thể trói buộc được chúng ta, chúng ta chính là mạnh nhất!"
Chỉ cần cường đại hơn mình đều chết sạch, vậy mình chính là Vương!
"Đại đạo vô hình, chưởng khống hết thảy, Sở Cuồng Nhân có khả năng nghịch thiên, nhưng cười tới cuối cùng không phải là bọn họ."
...
Bên trong miệng núi lửa.
Đám Đại Hắc đang nhìn chòng chọc vào Đại Đạo Tức nhưỡng, đều nín thở.
Đại Đạo Tức nhưỡng quay cuồng ở trong khoảng không, mà ở trên bộ hài cốt, lực lượng màu vàng kim tuôn ra như bọt nước, trút xuống đập vào trên Đại Đạo Tức nhưỡng, trấn áp đặc tính cảu Đại Đạo Tức nhưỡng, khiến Đại Đạo Tức nhưỡng càng ngày càng ít.
Mọi người cso thể nhìn ra được ánh sáng vàng kim kia đã có khuynh hướng xuyên thấu qua Đại Đạo Tức nhưỡng, ngay sau đó, chỉ thấy bộ hài cốt kia chậm rãi tiến lên hai bữa, đưa nắm đấm ra đánh vào trên Đại Đạo Tức nhưỡng!
"Ầm!"
Tường đất lập tức bị đánh ra một cái khe hở, lấy sự thần dị của Đại Đạo Tức nhưỡng, thế mà không thể tự động khép lại!