"Vô ... Vô Địch giả thế mà khóc ..."
"Thật là đáng sợ, người quái dị kia thật là đáng sợ, cứ thế mà khiến cho Vô Địch giả buồn nôn tới phát khóc."
"Hóa ra Vô Địch giả không phải thực sự vô địch, người quái dị kia mới là xấu tới vô địch a!"
"Có một vật trang sức như vậy, đổi thành ta ta cũng gánh không nổi a! Quá thảm rồi ..."
...
Mọi người trợn mắt há hốc mồm mà nhìn vào cảnh này, kìm lòng không được mà đánh rùng mình một cái, cảm thấy vô cùng e ngại với Cổ Yêu.
Đặt vào hoàn cảnh của người khác mà suy nghĩ một chút, nếu như trên người của bọn họ có loại vật trang sức như Cổ Yêu này thì tuyệt đối sẽ nổi điên đi.
Dương Tiễn cũng không thể không nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước, kính nể nói: "Cao nhân đúng là cao nhân, thật đúng là biết cách tra tấn người khác a."
"Vô Địch giả là kẻ phản bội thảm nhất, không có người thứ hai."
Tửu Đồ khẽ gật đầu, cũng có chút đồng tình với Vô Địch giả.
Lực giả thì lại tinh thần đại chấn, cười nói: "Không cần phải để ý tới hắn, nhân cơ hội này chúng ta đuổi theo Vô Địch giả đi!"
Mọi người tiếp tục trèo lên trên cao, tất cả đều chìm đắm vào trong đại đạo không cách nào tự kiềm chế.
Cùng một thời gian.
Bên ngoài Chúng Diệu Chi môn.
"Soạt, soạt!"
Vô Tận Hải đột nhiên nhấc lên sóng to gió lớn.
Một đoạn thời gian trước khi Tửu Đồ tiếp tục trấn áp phong ấn Vô Tận Hải đã khó phân trên dưới với bà lão kia, Vô Tận Hải giống như bình tĩnh lại.
Tuy nhiên vào lúc này, nó lại bộc phát ầm ầm, giống như một con cự thú ẩn nấp đã lâu, đột nhiên lộ ra răng nanh.
"Ha ha ha, yên lặng lâu như vậy cuối cùng đã chờ tới thời khắc này."
Bà lão đứng ở trên mặt biển, cười lạnh lùng, ánh mắt của nàng nhìn vào Chúng Diệu Chi môn, lộ ra vẻ chế giễu.
Đại Đạo mở Chúng Diệu Chi môn ra, đây là một bước được ăn cả ngã về không, không phải là không đang cho không rõ bọn họ có được cơ hội sao.
Bởi vì cao thủ đều bị Chúng Diệu Chi môn hấp dẫn, vậy không rõ là có thể gây chuyện!
Nàng ta cố ý để Vô Tận Hải yên tĩnh lại chính là buông lỏng sự cảnh giác của đám người Tửu Đồ, bây giờ là lúc tiến hành kế hoạch.
"Soạt, soạt!"
Vô Tận Hải cuồn trào, nước biển lan tràn về khắp nơi, tốc độ nhanh chóng, làm cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối, chỉ chớp mắt một cái đã lan rộng ra cả ngàn dặm.
Tu sĩ ở gần vùng biển bất ngờ không đề phòng, trong khoảnh khắc đã bị nước biển nuốt chửng.
"Chuyện gì xảy ra, tại sao Vô Tận Hải đột nhiên động rồi?!"
"Không, không rõ lại bắt đầu lan tràn ra rồi, lui, lui, lui!"
"Tốc độ của nó muốn nhanh hơn so với bất cứ lúc nào trước đó, vùng biển này trước đó đang ẩn giấu thực lực, nó đến tột cùng là muốn làm cái gì?"
...
Tất cả tu sĩ đều kinh hoảng, chạy tán loạn khắp nơi.
Mà Vô Tận Hải lan tràn ra giống như không có điểm dừng, hơn nữa nó dường như mang theo một loại mục tiêu nào đó, muốn khẩn cấp hơn so với bất cứ lúc nào.
"Không rõ lại bắt đầu gây chuyện rồi sao?"
Diêu Mộng Cơ mang theo một đám Thiên binh, chẳng mấy chốc đã nhận ra được sự khác thường của Vô Tận Hải.
Hắn tuy rằng kiếm được cơ duyên từ chỗ cao nhân, nhưng thực lực bây giờ vẫn chỉ là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhất bộ, Chúng Diệu Chi môn có hiệu quả càng lớn hơn đối với người có thực lực càng cao, cho nên hắn cũng không có vội vàng tiến vào Chúng Diệu Chi môn, mà cùng đám người Cố Uyên, Cố Trường Thanh cùng một chỗ ở bên ngoài, dẫn theo Thiên binh thường xuyên chú ý động tĩnh bên ngoài.
Bây giờ, Hoạn Loạn Hỏa sơn đã được trấn áp, không rõ ở nhiều nơi đều đã được yên tĩnh, tuyệt không nghĩ tới Vô Tận Hải vốn an phận lại bắt đầu động.
"Mộng Cơ đạo hữu, động tĩnh của Vô Tận Hải lần này thế nhưng là lớn hơn so với bất kỳ lần nào trước đó, nó lựa chọn lúc đám người Nhị Lang Thần tiến vào Chúng Diệu Chi môn sau đó mới đi ra gây chuyện, hiển nhiên là sớm đã có kế hoạch, chỉ sợ có một âm mưu động trời nào đó."
Lúc này, Cố Uyên và Lạc Hoàng mang theo một đội Thiên binh cưỡi tường vân bay tới.
Ngưng trọng nói: "Bên trong Vô Tận Hải thực sự có nhiều quái vật không rõ lắm, hơn nữa trong đó còn có sự tồn tại của Chí Cường giả, dựa vào chúng ta căn bản không ngăn cản được sự thôn phệ của vùng biển này, cần xông vào Chúng Diệu Chi môn để nói với đám người Nhị Lang Thần không?"
"Không được!"
Diêu Mộng Cơ lập tức lắc đầu, "Chúng Diệu Chi môn hiếm khi mở ra một lần, mỗi người chỉ có thể tiến vào đó một lần, một khi bọn họ đi ra thì sẽ mất đi cơ hội lần này."
"Mộng Cơ huynh, nếu như bỏ mặc Vô Tận Hải tiếp tục như vậy nữa thì chắc chắn sẽ có hậu quả kinh khủng, loại thời điểm này chỉ có thể đi tới chỗ của cao nhân."
Lạc Hoàng mở miệng nói.
"Không sai, chúng ta đi Lạc Tiên sơn mạch, Lạc Hoàng, ngươi đi thông báo cho tất cả những người có thể thông báo, tập trung lực lượng của mọi người, cùng nhau chống lại Vô Tận Hải!"
Diêu Mộng Cơ không nói nhảm, lập tức quay đầu chạy về phía Lạc Tiên sơn mạch mà đi.
Đối với chỗ ở của cao nhân, bọn họ tự nhiên rất quen thuộc, có điều, khi bọn họ tới đây cũng không phải là vì để bái phỏng cao nhân, mà là muốn mời đám người Giang Lưu ở dưới chân núi của cao nhân.
Mối họa trong thiên địa buông xuống, đám người Niếp Niếp và Long Nhi tuy rằng đều đã tiến vào Chúng Diệu Chi môn, nhưng lại chia ra làm hai nhóm, vì chính là phòng ngừa chuyện đột nhiên xảy ra.
Vương Tôn, Tô Thần vẫn còn đang phụ trách dọn phân, Giang Lưu còn đang đốn củi ở chân núi, Bia Đá vẫn trấn ở chân núi như trước.
Nghe được Diệu Mộng Cơ kể ra, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt cũng trở nên nặng nề.
Giang Lưu khẽ chau mày, rầu rĩ nói; "Vô Tận Hải không ổn định, nhất định phải đi trấn áp, chỉ là ... chúng ta đóng ở chân núi cao nhân vì chính là bảo vệ cao nhân a."
Vương Tôn lắc đầu, giọng điệu âm vang có lực, "Sương mù màu xám không rõ và đại đạo ở vào thế không đội trời chung, chúng ta tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn không rõ làm loạn thế gian, bên cạnh cao nhân có gà, bò sữa, Khổng Tước, ngay cả Liễu muội ... càng là có Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử thủ hộ, tác dụng của chúng ta chỉ là dệt hoa trên gấm, mà trấn áp Vô Tận Hải mới là chuyện cấp bách."
Hiển nhiên hắn đã có lựa chọn.
Tô Thần cầm xiên phân trong tay, ngưng giọng nói: "Vương Tôn tiền bối nói đúng, đã như vậy, vậy thì đi thôi!"
Bọn họ lập tức biến thành một luồng sáng bay thẳng về phía Vô Tận Hải.
Khi bọn họ bay tới trên bầu trời của Vô Tận Hải, vùng biển vô tận này đã khổng lồ tới vượt quá tưởng tượng, ban đầu nó nuốt sống hai tinh vực lớn của Nguyên giới, lúc này càng là muốn thôn phệ Tinh vực thứ ba.
Từng con yêu thú sương mù màu xám vẫy vùng trong vùng biển, sương mù màu xám như là bụi mù cuộn trào ra xung quanh, càng là có đông đảo quái vật sương mù màu xám không rõ lao ra, công kích về phía tu sĩ.
"Không, hải vực thế mà còn đang khuếch trương, nó thật có thể thôn phệ toàn bộ Nguyên giới sao?"
"Tông môn ta bị chìm, khí thế không rõ quá mạnh, không ai có thể ngăn cản!"
"Thời đại mới sắp tới, chỉ có hấp thu sương mù màu xám không rõ mới có thể sống sót!"
"Làm sao bây giờ? Đường vào Chúng Diệu Chi môn cũng bị vô số quái lông trắng phong tỏa, chúng ta muốn vào còn chưa thể nào vào được a!"
"Đại đạo thế nhỏ, đại đạo thế nhỏ, sắp xong rồi!"
"Ai tới cứu cứu chúng ta?"
...
Trong nội tâm toàn bộ tu sĩ Nguyên giới đều tràn đầy tuyệt vọng, phàm nhân càng là xem như con kiến hôi, tinh cầu ở dưới tai họa này đều chẳng qua chỉ là con kiến hôi, đây là tai họa của các hành tinh, kiếp diệt thế.
Vô Tận Hải lan rộng, đã áp súc không gian sinh tồn cho tu sĩ không hấp thu sương mù màu xám không rõ tới mức cực hạn, mà quái vật không rõ thì càng ngày càng nhiều, hình thành nghiền ép một phương.
Đúng lúc này, một cái thùng phân đột nhiên từ đằng xa đánh chớp nhoáng tới, ầm ầm rơi vào trên mặt biển!