Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1384: CHƯƠNG 1384: LỰA CHỌN CỦA LÝ NIỆM PHÀM, ĐẠI ĐẠO QUY NGUYÊN (KẾT THÚC)

Bên trong Nguyên giới.

Tam Đại Pháp Tướng kinh thiên động địa.

Pháp Tướng của bọn họ đều là đại đạo ngưng tụ mà thành, tượng trưng cho lực lượng cường đại nhất trên thế gian, Chí Cường giả cũng khó mà phá vỡ được phòng ngự.

Lúc này, Tam đại pháp tướng này lại đang giao chiến điên cuồng.

Bạch Hồ Pháp Tướng và Phượng Hoàng pháp tướng toàn thân bao trùm lấy Bach viêm (Lửa trắng), đó là hỏa diễm do thiêu đốt ấn ký sinh mệnh mà thành, tuy rằng có thể kích phát ra lực lượng không gì sánh kịp trong thời gian ngắn, nhưng lại sẽ để cho các nàng tử vong ...

"Rầm rầm rầm!"

Vành mắt của Đát Kỷ và Hỏa Phượng đều đỏ, bờ môi gần như muốn cắn ra máu, trong chớp mắt liên tục thi triển ra thần thông mạnh nhất, muốn trấn áp Sở Cuồng Nhân.

Khoảng cách Chu Nguyên Hải tiến vào Tứ Hợp viện đã được một đoạn thời gian, các nàng là muốn chạy trở về cỡ nào, coi như các nàng thiêu đốt sinh mệnh một cách điên cuồng thì cũng vẫn không thể làm gì được Sở Cuồng Nhân.

Vào lúc này.

Các nàng hận, các nàng lo lắng, các nàng tuyệt vọng.

Nếu như công tử xảy ra chuyện ...

"Hưu!"

"Thu!"

Bạch Hồ Pháp Tướng và Phượng Hoàng Pháp Tướng cùng lúc phát ra tiếng hét dài, lực lượng trên người càng là như thủy triều dâng tuôn ra, lực lượng sinh mệnh đang liều mình thiêu đốt, Bạch viêm trên người cực nóng đến làm cho mắt người mở không ra.

Hàn băng chí cực và Hỏa diễm chí cực tạo thành âm dương đại đạo, đây là lực lượng bản nguyên nhất trên thế gian, hóa thành lực xoắn, muốn nghiền nát Thần Ma Pháp Tướng.

Tuy nhiên, Thần Ma Pháp Tướng cũng chỉ gào thét một tiếng, thân thể bất động như núi, đảo ngược cỗ lực xoắn kia, duy trì chân thân bất diệt của chính mình.

"Thật đáng sợ, bọn họ đều quá mạnh!"

"Ta cảm giác như toàn bộ thế giới đều đang vặn vẹo, hai nữ tử kia là thực sự nổi giận, đó là lực lượng cỡ nào a."

"Đây thực sự là không muốn sống nữa a, thế mà thiêu đốt ấn ký sinh mệnh điên cuồng như thế, chỗ Cấm Khu Thượng Cổ kia đến tột cùng có chuyện gì xảy ra?"

"Đáng ghét a, các nàng như vậy mà cũng không thể làm gì được Ma Thần Pháp Tướng kia, Sở Cuồng Nhân thật không có người nào cản nổi sao!"

"Chống đỡ a!"

...

Tất cả mọi người không thể không nắm chặt nắm đấm, trong lòng bọn họ hiểu rõ, nếu như Sở Cuồng Nhân thắng, vậy kết quả của bọn họ đều sẽ không tốt, bởi vì Sở Cuồng Nhân chính là kẻ cầm đầu sáng lập mối họa sương mù màu xám không rõ, hắn tuyệt đối sẽ để cho toàn bộ thế giới rơi vào trạng thái không ổn định.

Tuy nhiên, bọn họ cũng hiểu, Đát Kỷ và Hỏa Phượng căn bản là không có khả năng ngăn cản được Sở Cuồng Nhân.

Dù sao các nàng thiêu đốt ấn ký sinh mệnh nhưng vẫn không cách nào làm gì được Sở Cuồng Nhân, hơn nữa theo thời gian trôi qua, ấn ký sinh mệnh của bọn họ đã ảm đạm xuống, không nói trấn áp Sở Cuồng Nhân, chỉ sợ ngay cả tính mạng cũng khó có thể bảo đảm được.

"Đại đạo mịt mờ, thế gian không người cản nổi Sở Cuồng Nhân."

Có tu sĩ thở dài một tiếng, lộ ra vẻ xót xa.

Quả nhiên, Thần Ma Pháp Tướng nhìn như đang ở thế yêu đột nhiên bùng nổ, hai tay nắm lại, thân thể đột nhiên lao về trước, phân biệt đánh vào trên thân Bạch Hồ Pháp Tướng và Phượng Hoàng Pháp Tướng.

"Ầm!"

Bạch Hồ Pháp Tướng và Phượng Hoàng Pháp Tướng theo tiếng vang mà bay rớt ra ngoài, ngã ầm ầm trên mặt đất, ngay sau đó Pháp Tướng không cam lòng khẽ kêu một tiếng, thế mà chậm rãi biến mất chỉ còn lại Đát Kỷ và Hỏa Phượng vô lực nằm ở trên mặt đất.

Ấn ký sinh mệnh của các nàng đã thiêu đốt tới giây phút cuối cùng, chỉ còn lại một hơi thở treo lơ lửng, ngay cả Đại Đạo Pháp Tướng cũng không thể duy trì.

Chết đi!

Thần Ma Pháp Tướng lạnh lùng vô tình, không nói một câu nói nhảm nào trực tiếp nhấc chân giẫm về phía Đát Kỷ và Hỏa Phượng giống như giẫm nát hai con kiến hôi vậy.

"Công tử không còn ở đây, chúng ta sống trên đời này cũng chẳng có gì vui."

Đát Kỷ và Hỏa Phượng thản nhiên đối mặt với mọi chuyện, thứ không cam lòng duy nhất của các nàng chính là không được trở vê Tứ Hợp viện nhìn một lần.

Mà thấy cảnh này, nội tâm tất cả mọi người đều hiện ra cảm giác thê lương, thế giới này đã không còn hy vọng nữa rồi sao?

"Hô hô hô!"

Chân Thần Ma Pháp Tướng sắp rơi xuống.

Tới gần.

Càng ngày càng gần.

Rất nhiều người nhắm mắt lại, không đành lòng mà nhìn.

Mà khi bàn chân kia sắp giẫm vào trên người Đát Kỷ và Hỏa Phượng, lại như thể bị người ấn nút tạm dừng, lập tức ngừng lại nguyên tại chỗ!

Hả?

Trên khuôn mặt lãnh khốc của Thần Ma Pháp Tướng, lần đầu tiên lộ ra vẻ thần sắc kinh ngạc.

Hắn kêu lên một tiếng sau đó tiếp tục dùng sức, lại phát hiện dưới chân của mình giống như có một cỗ lực lượng vô hình, để hắn căn bản giẫm không xuống, hắn không tin tà muốn vung nắm đấm, lúc này mới phát hiện, toàn bộ thân hình của mình đều không cử động được!

Một cỗ lực lượng trấn áp vào trên người của hắn khiến hắn không thể phản kháng, để hắn ngay cả động một chút cũng không làm được, để cả người hắn đều như ngừng lại một khắc này.

Điều này sao có thể?

Tại sao có thể như vậy? !

Nội tâm của hắn nhấc lên sóng to gió lớn, xem như đánh cờ với đại đạo năm đó, hắn cũng có thể đánh cho có qua có lại, chưa từng bị người nghiền ép như vậy.

Loại cảm giác này khiến hắn cảm thấy bản thân mình trở về tới lúc còn là phàm nhân, đối mặt với áp lực của tiên nhân.

Là ai? !

Chân trời xa xa, Lý Niệm Phàm chậm rãi đi tới, hắn nhìn cũng chẳng thèm nhìn vào Thần Ma Pháp Tướng, mà ánh mắt dịu dàng nhìn về phía Đát Kỷ và Hỏa Phượng.

"Công... Công tử..."

Nhìn thấy Lý Niệm Phàm, nước mắt của Đát Kỷ và Hỏa Phượng cũng không nhịn nổi nữa như là vỡ đê lăn xuống.

"Công tử, ngươi không có việc gì vậy thực sự là quá tốt rồi."

"Nha đầu ngốc, các ngươi giấu diếm làm ta thật khổ a."

Lý Niệm Phàm cười lắc đầu, đưa tay hướng về phía Đát Kỷ và Hỏa Phượng điểm một cái, trong chốc lát, thương thế trên người các nàng khôi phục nhanh chóng, ngay cả ấn ký sinh mệnh cũng tỏa ra ánh sáng một lần nữa, tất cả trạng thái trong nháy mắt khôi phục lại đỉnh phong.

Một màn này, để cho tu sĩ vây xem ở đây không thể không xem tới tròng mắt như muốn lòi ra ngoài, miệng thì há thành chữ o, ngơ ngác nhìn mọi chuyện vừa xảy ra.

Đây chính là thiêu đốt ấn ký sinh mệnh a, là hoàn toàn không thể nghịch, thế mà cứ vậy mà khôi phục rồi?

Nam nhân này đến tột cùng là tồn tại gì? Quá nghịch thiên.

Đồng thời, bọn họ nhìn về phía Sở Cuồng Nhân vẫn còn đang duy trì cái tư thế kia, đã đoán ra được đây chắc chắn là do Lý Niệm Phàm làm, tiểu tâm can không thể không đập loạn lên.

Kia chính là Sở Cuồng Nhân a, tồn tại ngưu bức tới không đỡ nổi a, cũng không thấy nam nhân này xuất thủ a vậy mà đã cố định Sở Cuồng Nhân tại chỗ.

Má nó thế này phải là thực lực cỡ nào nữa a?

Quá con mẹ nhà nó biến thái con gà mái đi!

Quá muốn làm gì thì làm đi!

Nội tâm của bọn họ sợ hãi thán phục đến gần như muốn bùng nổ, nhưng lại không người nào dám phát ra tí xíu âm thanh nào.

Lý Niệm Phàm tuy rằng vừa mới xuất hiện, không rõ lai lịch nhưng lại mang áp lực tới cho người còn muốn lớn hơn so với Sở Cuồng Nhân, quả thực chính là đại danh từ vô địch, quá con mẹ nó vượt quá mức tưởng tượng.

Không phải nói rằng Sở Cuồng Nhân có thể vật tay với đại đạo sao? Sao có thể bị nghiền về phía một bên hành hạ đây?

"Ngươi ... ngươi là đại đạo?"

Thần Ma Pháp Tướng mở miệng nói ra giọng nói khàn khàn, trong giọng nói tràn đầy sự kinh sợ, "Làm sao ngươi đột nhiên trở nên mạnh như vậy? Hơn nữa không phải nói rằng kiếp thứ hai sẽ rất yếu đuối sao?"

Hắn tràn đầy sự nghi hoặc và không cam lòng, cả người đều rơi vào trạng thái mộng bức.

Đát Kỷ và Hỏa Phượng đi tới bên cạnh Lý Niệm Phàm, cũng đang nghi hoặc nhìn vào hắn, không phải vẫn luôn muốn duy trì thân phận phàm nhân sao, làm sao lại ngả bài như vậy mà cũng không làm sao rồi?

Lý Niệm Phàm nói: "Ai nói cho ngươi ta là đại đạo?"

Sở Cuồng Nhân: "..."

Ðát Kỷ và Hỏa Phượng: "..."

"Ngươi không phải đại đạo vậy thì ngươi là ai?" Sở Cuồng Nhân càng choáng váng.

"Này ngươi cũng không cần phải biết."

Lý Niệm Phàm nói xong, nhẹ nhàng phất phất tay đối với Thần Ma Pháp Tướng, toàn bộ Pháp Tướng đều như là từng hạt cát đắp lên vậy, theo gió mà phay đi từng chút một.

"Không!"

Sở Cuồng Nhân phát ra một tiếng gào thét không cam lòng cuối cùng, sau đó hoàn toàn tiêu tán trên thế giới.

"Ừng ực."

Tất cả mọi người trơ mắt nhìn vào cảnh tượng này, đều là nặng nề nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước, ánh mắt thậm chí cũng không dám nhìn về phía Lý Niệm Phàm.

"Đây là ngoan nhân tới từ nơi nào."

"Thật là đáng sợ!"

"Kinh khủng như vậy!"

"Ta nuốt nước miếng nãy giờ khát nước rồi."

"Vậy ngươi đi mà tiếp nước đi!"

...

"Đi thôi, chúng ta về nhà."

Lý Niệm Phàm không để ý tới người khác, cười kéo Đát Kỷ và Hỏa Phượng, lập tức biến mất ngay tại chỗ.

...

Bên trong Tứ Hợp viện.

Đám người Quân Quân đạo nhân cung kính đợi ở chỗ này, nhìn thấy Lý Niệm Phàm mang theo Đát Kỷ và Hỏa Phượng trở về, thần sắc đều trở nên vui mừng.

"Tỷ phu, cuối cùng là chuyện gì xảy ra a, chẳng lẽ ngươi không phải đại đạo sao?"

Tiểu hồ ly vội vàng ôm lấy cánh tay của Lý Niệm Phàm, tò mò hỏi, cũng chỉ có nàng ta mới dám mở miệng hỏi thẳng Lý Niệm Phàm như vậy.

"Ta biết các ngươi có rất nhiều nghi vấn."

Lý Niệm Phàm lắc đầu cười, vẫy vẫy tay với Tiểu Bạch, "Tiểu Bạch, đến đây đi."

Tiểu Bạch đi tới, nói ra giọng nói của máy móc: "Chủ nhân thân yêu, ngươi có gì cần phân phó?"

Tửu Đồ nhìn vào Tiểu Bạch, nội tâm mơ hồ có suy đoán.

Lại nghe Lý Niệm Phàm nói: "Đại đạo tiến vào kiếp thứ hai quả thực vô cùng nguy hiểm, có điều, nguy hiểm này cũng không phải tới từ bên ngoài, mà là tới từ ... ta."

Đát Kỷ kinh ngạc nói: "Đến từ công tử?"

"Lực lượng cường đại sẽ để cho người mê mẩn, chứ đừng nói là muốn làm gì thì làm, chỉ cần ta muốn là có thể chấp chưởng mọi thứ, khiến đại đạo vĩnh viễn không về được."

Lý Niệm Phàm nhẹ giọng nói nhỏ, như thể đang nói chuyện với chính mình và cho tất cả mọi người nghe.

"Đại đạo thực sự là Tiểu Bạch, mà ta thì là khách từ thế giới khác tới thăm, cũng là vật dẫn của đại đạo."

Vào thời khắc hắn tỉnh ngộ đã biết được tất cả mọi chuyện.

Đại đạo kiếp thứ hai quả thực yếu ớt không chịu nổi, bởi vì nó có thể tồn tại hay không hoàn toàn quyết định bởi Lý Niệm Phàm, nếu như Lý Niệm phàm hưởng thụ cảm giác chưởng khống mọi thứ, vậy đại đạo sẽ bị xóa đi, Lý Niệm Phàm chính là Thần của toàn bộ Nguyên giới, có thể muốn làm gì thì làm.

Hơn nữa thực lực đại đạo hoàn toàn không phải Sở Cuồng Nhân có thể so sánh, năm đó chẳng qua là bởi vì đại đạo muốn duy trì sự vận chuyển của Nguyên giới, nên chỉ có thể rút ra một phần sức lực để trấn áp Sở Cuồng Nhân mà thôi, Sở Cuồng Nhân lại buồn cười cho rằng đó chính là toàn bộ thực lực của đại đạo.

Thử hỏi, trên đời này ai có thể cưỡng lại được sự cám dỗ này?

Không cần biết là Sở Cuồng Nhân hay là Vô Địch giả hay là rất rất nhiều người khác, ai không muốn có được loại lực lượng này, huống chi, Lý Niệm Phàm đã có được cỗ lực lượng này nhưng lại phải giao ra, đây là càng khó!

Cho nên đại đạo đi ra kiếp thứ hai là binh đi một bước hiểm, có thể nói là xác suất thất bại càng lớn.

Hiện tại cũng đã tới thời điểm Lý Niệm Phàm lựa chọn.

Ở bên trong toàn bộ Tứ Hợp viện, yên tĩnh im ắng.

Lý Niệm Phàm vỗ vào Tiểu Bạch, khẽ cười một tiếng, "Hệ thống, ngươi huấn luyện ta năm năm, ngươi còn vừa là thầy vừa là bạn với ta, bây giờ là lúc để thực sự nói lời tạm biệt."

Dứt lời, hắn đưa tay nhẹ nhàng điểm vào trên mi tâm của Tiểu Bạch.

"Ông!"

Thiên địa cộng minh!

Tiểu Bạch sững người tại chỗ, màu sắc trong mắt không ngừng thay đổi, cuối cùng biến thành màu trắng.

Một cỗ lực lượng thiên địa hóa thành một vòng xoáy quấn ở trên người của nó, để nó càng ngày càng trở nên hư huyễn, cuối cùng tiêu tán tại chỗ.

"Ầm ầm!"

Ở trên bầu trời, sấm sét bất tận nổi lên, ở trên mặt đất, núi non rung chuyển, nước biển dâng trào, ngay sau đó, mây đỏ vô tận lấp đầy bầu trời, trên bầu trời nhấp nháy những ánh sáng đầy màu sắc.

Vào lúc này, mọi người đều cảm thấy trong lòng có gì đó, một góc càn khôn được bổ sung, không thể giải thích được cảm thấy toàn bộ thế giới đều hoàn chỉnh hơn.

Trong nháy mắt, đã trăm năm trôi qua.

Tổn thương do sương mù màu xám gây ra đã từng bước được sửa chữa, linh khí nghênh đón khôi phục, bí cảnh tiêu tán lại xuất hiện lần nữa, Linh thú và linh dược bị diệt tuyệt cũng đều được tái hiện trên thế gian, đoạn tai họa năm đó dần dần trở thành lịch sử được ghi chép ở trên sách.

Mà cái thân ảnh xuất hiện cuối cùng kia, tuy rằng chỉ là nhìn thoáng qua, nhưng đã để lại vô vàn suy đoán và truyền thuyết.

Lạc Tiên sơn mạch.

Tứ Hợp viện vẫn nằm ở nơi đó và cũng không có gì thay đổi nhiều.

Trong viện, cái nồi sôi sùng sục, và một mùi thơm nồng nàn thoang thoảng.

Đám người Đát Kỷ, Hỏa Phượng, Tiểu hồ ly, Niếp Niếp, Long Nhi, Đại Hắc, tất cả đều cầm bát đũa trong tay vây xung quanh ở cái nồi, chờ đợi Lý Niệm Phàm nhấc vung lên.

"Ca ca, ngươi nói Tiểu Bạch bây giờ đang làm cái gì a?" Long Nhi mở miệng hỏi.

Lý Niệm Phàm chỉ vào đám mây giông đỏ rực trên đầu, bất đắc dĩ nói: "Tên kia a, đang chờ để bổ vào chúng ta đây này."

Tiểu hồ ly buồn cười nói: "Hì hì, tỷ phu làm cơm quá nghịch thiên, mỗi lần đều phải chịu bổ."

Đát Kỷ câng cao bụng lớn, dịu dàng cười nói: "Trước kia đều là Tiểu Bạch nấu cơm cho mọi người, bây giờ nó như vậy cũng xem như là cũng có ý thức tham gia."

Đối với lôi kiếp trên bầu trời, bọn họ đều đã tập mãi thành thói quen.

"Chỉ trách ta quá mạnh, làm có bữa cơm thôi vậy mà cũng muốn độ kiếp."

Lý Niệm Phàm có chút đau đầu, sau đó cười nói: "Lão bà, chờ đứa bé được sinh ra thì mang ngươi về quê nhà của ta, ngược lại muốn xem xem đám mây giông nơi đó có dám bổ xuống hay không."

"Tỷ phu, nhớ mang theo ta a!"

"A --- còn có ta, còn có ta!"

"Còn có ta nữa ... còn có ta nữa!"

Cả Tứ Hợp viện trở nên rộn ràng náo nhiệt.

...

(Kết thúc)

P/S của tác giả : Lúc viết xong trọn bộ truyện này, ta thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng trong hai năm cũng đã hoàn thành bộ truyện này rồi.

Bộ truyện này là não động văn, linh cảm nhận hạn chế dẫn tới về sau chương mới tương đối chậm, tuy nhiên tốt xấu vẫn kiên trì tới hoàn thành, miễn cưỡng cho các vị độc giả một cái công đạo thật to.

Cảm nghĩ cho cả bộ truyện gì đó thì không cần viết, trăm ngàn vạn chữ hội tụ thành một câu: Vô cùng cảm tạ các vị độc giả, đại gia đã ủng hộ, chúng ta ngày sau gặp lại!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!