Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 319: CHƯƠNG 319: NGƯU YÊU TA CHÍNH LÀ NGƯU

Chúng tiểu yêu càng rùng mình hơn, đưa mắt nhìn nhau, hai mắt nhìn nhau.

Khuôn mặt Ngưu Yêu đột nhiên trầm xuống, "Ừm?"

Cuối cùng, có một con Lộc tinh nhỏ run run rẩy rẩy đứng lên, sợ sệt mà nói: "Đại ... Đại vương, không phải chúng ta không muốn nói, chỉ là con Cửu Vĩ Yêu Hồ kia rất tà môn a, chúng ta cảm thấy vẫn là nên cách xa ra thì mới tương đối tốt hơn."

Đôi mắt Ngưu yêu nheo lại, lạnh lùng nói: "Ngươi có ý tứ gì?"

"Đại vương, con Cửu Vĩ Thiên Hồ kia lúc đầu xuất hiện ở Lạc Tiên sơn mạch, nhưng từ sau khi nó xuất hiện, vậy tai họa thật xảy tới không ngừng, quái sự liên tục a!"

Trên mặt Lộc tinh còn mang theo vẻ kính nể thật sâu, run giọng nói: "Đám yêu quái chúng ta thật không phải thật sự là muốn ăn chay, thật bị bất đắc dĩ a, sống ở dưới sự sợ hãi Cửu Vĩ Thiên Hồ a."

Ngưu yêu nhăn mày lại, "Có cái quái sự gì?"

"Cửu Vĩ Thiên Hồ là biểu tượng bên trong yêu chúng ta, từ khi nàng ta bắt đầu xuất hiện, vô số đại yêu gần đây bắt đầu ngo ngoe muốn động, nhưng là bất kể là ai chỉ cần có ý đồ với Cửu Vĩ Thiên Hồ, bình thường thì đều sống không quá ngày thứ hai a!"

Lộc tinh hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "Yêu Hoàng ban đầu của Lạc Tiên sơn mạch chính là Ngân Nguyệt Yêu Hoàng, Điêu yêu rất lợi hại, vừa cử binh đi bắt Cửu Vĩ Thiên Hồ thì không hiểu ra sao cả bị người giết chết, còn có Trư Hoàng ở Nam Sơn ta cũng là như thế, chỉ là ồn ào một tiếng, còn chưa kịp khởi hành a, đã bị một đám người tiêu diệt nó, còn có rất nhiều ví dụ, tóm lại chính là rất đáng sợ, quá tà môn!"

Lúc này, một con Miêu yêu cũng đứng dậy, mở miệng nói: "Không chỉ có như thế, bên Nam Sơn ta vừa mới bầu ra một con Yêu Hoàng mới, không ra mấy ngày đã có một đống người và yêu quái không hiểu ra sao cả giết Yêu Hoàng đi, ô ô ô, chúng ta quá khó khăn a!"

Thời gian cứ dần trôi qua, càng ngày càng nhiều yêu quái đứng người lên, mặt mũi tràn đầy vẻ hoảng sợ bắt đầu nói những lời buồn bã.

"Bắt người cũng giống như vậy a, bị phát hiện vậy chắc chắn phải chết a, bởi vậy chúng ta chỉ có thể ăn chay, cũng không ai dám lên làm Yêu Hoàng."

"Ta nghe nói, đây là bởi vì Lạc Tiên sơn mạch có một nhân vật lợi hại, thích ăn thịt rừng, thích làm yêu quái thành đồ ăn."

"Đúng vậy a, theo một nguồn tin đáng tin cậy, thực đơn tên là "Vạn yêu trên đầu lưỡi", thật là đáng sợ."

"Run lẩy bẩy."

...

"Lại có việc này?"

Tâm trạng của Ngưu yêu đột nhiên trở nên nặng nề, chỉ cảm thấy gánh nặng trên vai đột nhiên trở nên nặng, ngưng giọng nói: "Hóa ra các ngươi sống qua ngày khổ cực như vậy, cái này thật sự là quá khi dễ yêu! Tuy nhiên sau này các ngươi có thể yên tâm, ta hạ phàm, chính là tới đây để cứu ngươi thoát khỏi nước sôi lửa bỏng a!"

Tâm trạng của nó vô cùng kích động, đột nhiên cảm thấy đây là lời kêu gọi của sứ mệnh.

"Đi, cử binh theo ta giết vào Lạc Tiên sơn mạch, bắt sống Cửu Vĩ Thiên Hồ!"

"Đại Ngưu yêu tiên, tỉnh táo a, chuyện này không được a!" Chúng yêu bị sợ hãi chi phối tới hoảng sợ, vội vàng thuyết phục, "Cố gắng sống không tốt hơn sao?"

"Ta cần tỉnh táo cái gì? Ta thế nhưng là từ Tiên giới hạ phàm mà tới, phàm trần còn có ai có thể cản ta?!"

Ngưu yêu vênh váo ngút trời, giọng nói cuồn cuộn như tiếng sấm, nói rất bá khí: "Hiện nay, ta chính là Yêu Hoàng của các ngươi, ta muốn đi bắt sống Cửu Vĩ Thiên Hồ, tới a, tới giết ta a! Đến biến ta thành đồ ăn đi a! Các ngươi nhìn xem, ta Ngưu như thế! Không ai dám đụng tới ta đi, ha ha ha---"

Ngưu yêu cười lạnh, "Không được nhiều lời, đại đao của ta đã nhịn đói nhịn khát, các ngươi cứ theo ta xông tới là được rồi!"

"Đại ca uy vũ!" Thanh Lang ở bên cạnh lớn tiếng hét lớn, "Huynh đệ chúng ta hai người cùng nhau, chỉ là Cửu Vĩ Thiên Hồ, còn không phải dễ như trở bàn tay sao?"

Trong lòng các yêu khác luôn cảm giác có chút không quá ổn, nhưng cũng không còn dám nhiều lời, chỉ có thể bất đắc dĩ mà đi theo.

Lập tức, yêu quái che khuất bầu trời bắt đầu cất cánh, mang theo yêu khí vô tận, trùng trùng điệp điệp hướng về phía Lạc Tiên sơn mạch trùng sát mà đi.

Thật tình hkông biết, ở trong đám chúng yêu, sớm đã có mấy đạo thân ảnh yên lặng rời đi.

Lạc Tiên sơn mạch.

Dã Trư tinh, Hắc Hùng tinh và Thanh Xà tinh tập trung ở một chỗ, trên mặt đều lộ ra vẻ chấn kinh, trong đôi mắt tràn đầy ngưng trọng.

"Ngưu yêu và Lang yêu? Từ Tiên giới xuống?" Mắt nhỏ Dã Trư tinh đột nhiên trợn lớn lên, quả tim nhỏ đập liên hồi.

"Cái này chỉ sợ là cái kẻ khó chơi a!" Sắc mặt của Hắc Hùng tinh trở nên ngưgn trọng, "Chúng ta có thể đánh được không?"

"Yêu Hoàng đại nhân đi theo cao nhân, cho chúng ta tạo hóa vô cùng lớn, bất kể như thế nào cũng phải ngăn cản!" Thanh Xà tinh giãy dụa thân hình, dừng một chút tiếp tục nói: "Tuy nhiên còn phải đi tìm Yêu Hoàng đại nhân, tránh quấy rầy đến việc cao nhân thanh tu."

Dã Trư tinh nói ngay: "Không sai, đánh ở chỗ này thì động tĩnh sẽ không nhỏ, đi, chúng ta đi về phía Nam Sơn, cũng đừng làm náo loạn ở nơi này!"

"Các tiểu yêu, đi theo ta!"

Lập tức, các yêu trùng trùng điệp điệp cất cánh, yêu vân che trời, hướng về phía phương hướng Nam Sơn dũng mãnh lao tới.

Bóng đêm lập tức càng sâu hơn.

Mặt trăng tròn trịa treo ở không trung, chứng kiến lấy hai bên đang chậm rãi tiến sát vào nhau.

Cuối cùng, hai đạo yêu vân cùng nhau hội tụ lại.

"Ngừng!"

Ngưu yêu vẫy tay một cái, sau đó ngưng giọng nói: "Yêu nghiệt phương nào, xưng tên ra!"

Dã Trư tinh trả lời nói: "Chúng ta là các yêu ở Lạc Tiên sơn mạch, yêu nghiệt phía trước nhanh chóng quay đầu, còn có thể có một con đường sống, bằng không đừng trách chúng ta trở mặt!"

"Ha ha ha, không nghĩ ra yêu quái ở Lạc Tiên sơn mạch lại có thể không mời mà tới, tự chui đầu vào lưới! Tốt, tốt, tốt! Có gan!"

Ngưu yêu cười lên như điên không ngừng, toàn thân cao ngạo, tóc gáy xõa tung, hai mắt sáng rực, "Một con heo nhỏ, một con gấu nhỏ, một con rắn nhỏ, ba con yêu quái chẳng qua chỉ là Đại Thừa kỳ mà cũng dám kêu gào với ta, chỉ có thể nói yêu quái phàm trần quả thực không biết sống chết!"

"Đao đến!"

Cổ tay Ngưu yêu vừa nhấc, một thanh trường đao đã xuất hiện ở trong tay, phi thân nhảy lên một cái mang theo uy thế không thể đỡ, pháp lực cuồn cuộn bành trướng mà ra.

Trên thân đao, ánh trăng như là nước chảy, chiếu rọi mà xuống.

Trong tay Dã Trư tinh một thanh Lang Nha bổng to lớn đột nhiên xuất hiện, vung vẩy một trận, đứng dậy nhảy mà đi, "Xem ta!"

Ngư yêu nhìn vào Lang Nha bổng kia, bên trong đôi mắt bò của nó chấn kinh một trận, "Hậu Thiên Linh bảo?"

Sau đó đỏ ngầu cả mắt, lộ ra vẻ tham lam.

"Khó trách có lá gan kêu gào với ta, một con Trư yêu nhỏ bé ở phàm trần, có tài đức gì có được Hậu Thiên Linh bảo, nhìn ta tới cướp!"

Lỗ mũi bò của nó phát ra một tiếng hừ lạnh, lập tức có sóng nước lưu chuyển, dòng nước như là một dải tơ lụa thật dày, quấn quanh hướng về Dã Trư tinh mà đi, để hành động của Dã Trư tinh lập tức bị ngăn cản.

"Chết đi cho ta!"

Ngư yêu kích động không thôi, tay cũng trở nên cường tráng, trường đao bổ thẳng mà xuống!

Khanh!

Thân thể Dã Trư tinh run rẩy một trận, như là quả bóng da, từ không trung bay ngược mà đi, ầm một tiếng nện xuống đất, bụi đất tung bay.

Càng là bị sóng nước xông tới thành canh heo, chật vật không thôi.

Tuy nhiên nó nằm trên mặt đất, sau đó vỗ vỗ cái mông, rồi lại nhảy một cái thế mà lại nhảy dựng lên một lần nữa, tai lợn lắc lư lên xuống, giống như chẳng có chuyện gì cả, lại bay lên không trung một lần nữa.

Trên mặt Ngưu yêu lộ ra thần sắc khó có thể tin, "Con heo này, da dày thật a!"

"Ăn một chùy của lão Hùng ta!"

Ngay vào lúc này, Hắc Hùng tinh đã sải bước mà tới, trên tay của nó là một thanh trọng chùy (búa nặng), vòng quay lại đập hướng vào đầu Ngưu yêu mà đập tới!

"Tại sao lại là Hậu Thiên Linh bảo? Các ngươi chẳng lẽ dò xét ở động phủ tiên nhân nào đó sao?" Sắc mặt Ngưu yêu trầm xuống, giơ đại đao lên nghênh kích.

"Keng!"

Sắc mặt Ngưu yêu biến đổi, lại rung động một lần nữa, con gấu này, lực lượng lớn tới khác thường.

Trên mặt Hắc Hùng tinh đầy vẻ hung ác, "Lại tới một chùy!"

Tiếp theo, như là rèn sét, tiếng keng keng keng vang lên bên tai không dứt!

Thanh Lang yêu vội vàng cất bước chạy tới, "Đại ca, ta tới đây!"

Bên trong đôi mắt của nó lóe ra ánh sáng màu xanh lục, miệng sói hơi mở ra, đột nhiên nhấc lên một cơn lốc vô tận, cây cối xung quanh trong nháy mắt bị thổi lật, đao gió như đao, hô hô hô hướng về phía Hắc Hùng tinh mà lao tới!

Thân thể Thanh Xà yêu bỗng nhiên di động, ngay tại chỗ ngăn chặn lại, từ cái đuôi của nó lập tức có sóng nước lưu chuyển, hình thành nước sông quay cuồng mà ra, nhấc lên cơn sóng gió động trời, ngăn cản những đao gió (phong nhận) kia lại.

"Các tiểu yêu, xông lên cho ta a!"

Trong tay Dã Trư tinh cầm Lang Nha bổng lại gia nhập chiến trường một lần nữa.

"Giết a!"

Sau lưng, vô số yêu quái theo tiếng la giết, thi nhau thi triển pháp thuật, như nước thủy triều, hướng về Ngưu yêu và Thanh Lang yêu, có thể nói là rạp trời kín đất dũng mãnh lao tới.

"Ha ha, ngây thơ, cho là chúng ta không có người sao?" Ngưu yêu cười cuồng ngạo một tiếng, lớn tiếng nói: "Các tiểu yêu, cũng xông lên cho ta a!"

Tuy nhiên đáp lại nó là một mảnh yên tĩnh.

Đám yêu quái sau lưng nó không chỉ không xông lên, ngược lại là lui về phía sau một chút.

Đồng thời hướng về phía Dã Trư tinh và các loại yêu bên kia lộ ra nụ cười thân thiện, "Các vị, không nên hiểu nhầm, chúng ta chỉ là bất đã dĩ bị ép mới tới đây nhưng chẳng qua chỉ là tới để cổ vũ chiến trường mà thôi."

"Hố, đều là hố hàng a! Các ngươi không thể tới tranh khẩu khí sao?" Ngưu yêu gào thét lên với vẻ rèn sắt không thành thép, bị hố tới biểu cảm cũng tái rồi.

Ban yêu bên Hắc Hùng tinh tuy rằng đều chỉ là Đại Thừa kỳ, nhưng là pháp bảo càng tốt hơn, hơn nữa thi thoảng được nhận điều giáo, đối với đạo vận lý giải cực kỳ thâm hậu, lấy ba đối hai lại là có thể chống đỡ, lại thêm chúng yêu ở sau lưng giúp một tay, trong lúc nhất thời thế mà không rơi vào thế hạ phong, thậm chí có xu thế chiếm thượng phong.

Đám yêu quái ở bên Nam Sơn nhìn thấy mà tê cả da đầu, may mắn không thôi, bàn tán không ngừng.

"Yêu quái Lạc Tiên sơn mạch quả nhiên đáng sợ, thế mà đè hai con yêu quái từ Tiên giới hạ phàm lên để mà đánh."

"Ta đã nói mà Lạc Tiên sơn mạch không tầm thường đi, vốn cũng đã chuẩn bị đi đầu quân a."

"Ai mà chẳng muốn đi đầu quân a, ta nghe nói trên ngọn núi kia ngay cả củ cải cũng là bảo bối, lá thì càng thơm hơn a!"

"Ai, cũng không biết còn có đợt tuyển yêu nữa hay không."

...

"Oa oa oa, ta muốn nổi điên a!"

Ngưu yêu tức giận tới không chịu nổi, toàn thân run rẩy, vốn lông bò cũng không hẳn là nhiều bây giờ đều dựng lên, trong ánh mắt gần như muốn phun ra lửa.

Nó hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột nuốt xuống, hai lỗ mũi bò to đến cực điểm.

"Nhìn Thủy Mạn Kim Sơn của ta!"

Ào ào ào!

Vô số sóng nước bộc phát ầm vang, lan rộng nhanh chóng, trong nháy mắt đã biến nơi này thành biển nước.

Những nước này được ngưng tụ ra từ pháp lực của Ngưu yêu, vừa có thể phòng ngự lại có thể ảnh hưởng tới hành động của đối thủ, đưa tới tác dụng khống chế.

Càng là có sóng nước quay cuồng, mỗi một lần sóng nước đập tới đều là một lần công kích không kém.

"Đại ca, thời khắc mấu chốt vẫn là huynh đệ đáng tin đi."

Thanh Lang yêu vểnh miệng sói lên, cười lạnh, lông sói toàn thân tung bay theo gió, "Ngươi và ta đều là huynh đệ của nhau, không rời không bỏ, bây giờ chinh chiến các yêu ở phàm trần, tương lai chắc chắn sẽ trở thành một đoạn giai thoại!"

Ngưu yêu gật đầu liên tục, cảm động nói: "Huynh đệ tốt!"

"Tiếp theo nhìn Phong Hải Đằng Không của ta!"

Thân thể Thanh Lang yêu đột nhiên vọt về phía trước, tiếng gió không ngừng, cùng chung với sóng nước, kéo theo thủy triều vô tận nổi lên, gióng kết hợp với nước, lập tức tạo thành Thủy Long quyển hùng vĩ, thanh thế to lớn, lực hủy diệt kinh người.

Mà Thanh Lang cũng biến thành một cơn gió, nhanh như thiểm điện, vuốt sói như đao, sắc bén chợt hiện hướng về phía Dã Trư tinh bay nhào mà đi!

"Da heo rất dày sao, có bản lĩnh để cho vuốt sói của ta phủi một cái!"

Đúng lúc này, mấy đạo thân ảnh chậm rãi chạy tới.

Chính là Niếp Niếp, Long Nhi, còn có tiểu hồ ly.

Đôi mắt Niếp Niếp lập tức sáng lên, "Oa, tới đúng, đánh thật kịch liệt a."

Long Nhi thì nói: "Khống Thủy thuật ta cũng biết a, còn rất lợi hại đây này."

Tiểu hồ ly thì lại đung đưa chín cái đuôi, chậm rãi nhảy nhót về phía trước, dưới ánh trắng, bộ lông trắng như tuyết không có chút tạp chất nào, phát ra ánh sáng chói lọi, ấm áp và trong mờ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!