Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 323: CHƯƠNG 323: MẸ NÓ THẬT KÍCH THÍCH

Nói ra ngươi khả năng không tin, trước mặt ta trưng bày một đống bộ đồ ăn Tiên Thiên Linh bảo cực phẩm.

Ha ha, thật ra thì chính ta cũng không dám tin tưởng.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đều là chật vật nuốt ngụm nước miếng.

"Xì xì xì."

Đúng vào lúc này, Tiểu Bạch đã bưng một phần bò bít tết lên.

Bình thản bày ra ở trước mặt mọi người, chất béo còn đang tư tư nhảy lên, ngay cả thịt bò cũng đang run rẩy.

"Ta nói với các ngươi, bò bít tết uống cùng rượu đỏ càng xứng nha."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, nhấc một cái thùng gỗ ở bên cạnh lên, "Tuy rằng chỗ ta chưa có rượu đỏ, nhưng là rượu nho cũng giông vậy, thơm!"

Trong thùng, có lớp rượu nho màu đỏ, động lòng người như hoa hồng, từng đợt từng đợt mùi trái cây xen lẫn mùi rượu sau khi lên men đột nhiên xuất hiện, không nồng nhưng lưu lại rất lâu.

"Ào ào ào."

Tiểu Bạch ở một bên đảm nhiệm làm nhân vật nhân viên phục vụ, rót cho mọi người một ly rượu nho.

Rượu nho màu đỏ theo ly rượu chảy xuôi mà xuống, như là thác nước đổ nghiêng vậy, cuộn ngược lên ở trong ly xuất hiện từng lớp từng lớp gợn sóng, khiến người ta cảm thấy đẹp mê hồn.

Không sai, chính là đẹp mê hồn.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, tất cả mọi người đều không thể tin được, cái từ này có thể dùng để hình dung rượu.

"Cái này ... đây quả thật là rượu?"

Linh Trúc nhịn không được mà liếm liếm đầu lưỡi, ngây ngốc nhìn vào rượu nho kia, còn chưa có uống cũng đã cảm nhận được cả người đều đã say mê vào trong đó.

"Không sai."

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, nói tiếp: "Rượu có thể chờ uống sau, bò bít tết mà để nguội thì xem như không thơm, đúng, bò bít tết cần phải ăn như thế này, các ngươi nhìn ta mà học tập theo một chút."

Dớt lời, tay trái của hắn cầm nĩa, tay phải cầm dao, thoáng qua một cái, thịt bò đã được cắt xuống, sau đó dùng cái nĩa chọc cái rồi đưa vào trong miệng của mình.

"Mùi vị không tệ." Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, thưởng thức tinh tế, thuận miệng nói ra lời bình: "Tiểu Bạch, lần sau cũng đừng lười biếng, nhớ kỹ phải lật bò bít tết cho đều một chút, như vậy chất thịt hai bên mới có thể hòa hợp hoàn mỹ."

Tiểu Bạch nói ngay: "Cái này cũng bị chủ nhân phát hiện ra, mắt chủ nhân quả nhiên sáng như đuốc, nhìn rõ mọi việc, khướu giác nhạy cảm, Tiểu Bạch biết sai rồi."

"Ngươi lại nịnh ta rồi." Lý Niệm Phàm mỉm cười, sau đó nhìn về phía mọi người, nhịn không được nói lời thúc giục: "Các ngươi làm sao còn không ăn a, tranh thủ thời gian nếm thử, mùi vị tuyệt đối là nhất tuyệt."

"Ăn, chúng ta ăn đây."

Nội tâm của mọi người đều đột nhiên nhảy một cái, sau đó cắn răng một cái, gần như là bày ra tư thái rất cẩn thận, thận trọng cầm lấy dao và nĩa.

Ăn thì đương nhiên không thành vấn đề, nhưng là dùng Tiên Thiên Linh bảo cực phẩm để ăn thì đây vẫn là lần đầu tiên, đã là lần đầu tiên thì làm sao mà không ngỡ ngàng, làm sao mà không khẩn trương cho được? Nói ra ma nào sẽ tin?

Thật vất vả mới nắm lấy cái dao và nĩa vào trong tay, quả tim của bọn họ càng là đập rộn ràng tới kịch liệt, mẹ nó ta thế mà được chạm vào Tiên Thiên Linh bảo cực phẩm, hóa ra cảm xúc khi chạm vào Tiên Thiên Linh bảo cực phẩm nó là như thế này, ta phải sờ sờ nhiều một chút.

Động tác của Lý Niệm Phàm cũng không phức tạp gì, chẳng mấy chốc mọi người y dạng họa hồ lô, dao nĩa phối hợp, nâng lên một miếng thịt bò rồi đưa vào trong miệng.

Vào lúc này, bọn họ muốn khóc.

Không vì cái gì khác, vì dùng Tiên Thiên Linh bảo cực phẩm để ăn đồ, ta mẹ nó quá có tiền đồ!

Cái đãi ngộ này phải là nhân vật bậc nào mới có được a.

"Ngon ... ăn thật ngon."

Linh Trúc thì đã từ trong rung động tỉnh lại, vùi đầu vào trong món ngon, cả hai mắt đều sáng rực lên.

Chất thịt của bò bít tết này tuyệt đối là thượng thừa, cảm giác thơm ngon mềm, chất thịt lỏng, lại vô cùng dễ nhai.

Gân thịt và thịt mỡ tất cả đều được loại bỏ, váng dầu trong miếng thịt được phân bố rất đồng đều, không có chút mùi tanh nào, hơn nữa nương theo lấy mỗi một lần nhấm nuốt, còn có chất béo tràn ra, mang theo thuần túy mùi thơm của thịt bò và mỡ bò xâm chiếm vị giác, nhưng lại không có cảm giác nhiều dầu mỡ.

Phẩm chất mềm dai non, mập mà không ngán.

"Ăn thật là quá ngon!"

Linh Trúc đã tìm không thấy từ nào khác để hình dung, chỉ có thể thông qua hai từ ăn ngon tái diễn không ngừng, nàng ta cảm thấy tiêu chuẩn đối với thức ăn ngon của mình rất cao, không phải những quỳnh tương ngọc lộ kia thì không phải món ngon.

Mà bây giờ nàng ta phát hiện chính mình sai, rất sai.

Trước kia chính mình ăn chính là quỳnh tương ngọc lộ sao? Không phải, đó là phân!

Hóa ra món ngon chân chính là như thế này, chính mình cho tới hôm nay may mắn nếm được, đừng nói dùng hai kiện Tiên Thiên Linh bảo, xem như cống ra tất cả của chính mình, vậy cũng giá trị a!

Đây chính là chấp nhất của đám ăn hàng đối với thức ăn ngon.

Lý Niệm Phàm mỉm cười nhìn về phía Linh Trúc, nụ cười trên mặt đột nhiên cứng đờ lại.

Lúc này mới phát hiện, tiên nữ này có tư thế ăn cơm dường như có chút không đúng.

Ăn bò bít tết nha, bình thường đều là cắt lấy từng miếng từng miếng nhỏ để ăn, tuy nhiên vị tiên nữ này cắt ở đâu ra là một khối nhỏ a, thịt bò lớn nhỏ nửa cái bàn tay, trực tiếp một ngụm là trôi xuống, khuôn mặt giống như cũng muốn bị căng nứt, bên trong miệng thì ô ô ô mà nhai nuốt lấy.

Xem như miếng bò bít tết mà Lý Niệm Phàm cung cấp cũng không nhỏ, đoán chừng cũng bảy, ước chừng bảy tám miếng, nó sẽ bị quét sạch.

Không hổ là ăn hàng trong hàng ngũ tiên nữ a.

Lý Niệm Phàm vội vàng cầm lấy ly đế cao, mở miệng nói: "Mọi người cũng đừng chỉ ăn thịt bò, uống chút rượu a."

Tất cả mọi người cùng đặt dĩa xuống, cung kính nâng ly đế cao lên, cung kính nói: "Lý công tử, ta kính ngươi."

Tuy nhiên lúc này mới phát hiện, loại ly Linh Bảo này bọn họ không biết dùng, ngay cả cầm cũng không biết ra tay từ nơi nào.

"Các vị, cầm như thế này mới có phong phạm."

Lý Niệm Phàm làm cái mẫu, nói tiếp: "Trước khi uống rượu, cần phải quay ly rượu ngon một cách từ từ, cái này gọi là tỉnh rượu."

Tử Diệp mở miệng nói: "Được ... thụ giáo."

Mọi người tự nhiên không ai dám làm mất thể diện của cao nhân, đi theo cao nhân cùng nhau quay ly rượu.

Rượu trong ly chỉ rót vào có non nửa ly, theo ly quay ở dưới ánh nắng mặt trời chập chờn, vẻ đẹp mờ mịt và mông trung tràn lan mà ra, tĩnh mịch như mặt nước.

Thời gian dần trôi qua, bọn họ phát hiện rượu trong ly dường như hiện lên một loại biến hóa không biết tên nào đó, màu sắc dường như đẹp hơn, độ sáng cũng trở nên càng trong suốt hơn.

Rượu trong ly dường như có sinh mệnh, lại có xu thế đang lưu động.

Cái gọi là mỹ tử dạ quang bôi (Rượu ngon trong chén dạ quang), chẳng qua cũng chỉ như vậy.

"Được rồi." Lý Niệm Phàm nâng ly lên đưa tới bên mồm của mình, nhẹ nhàng nhấp vào một ngụm, động tác ưu nhã nhu hòa.

Lập tức có một cỗ mùi thơm chìm nổi ở trong đó, rượu chua ngọt vừa phải di chuyển ở trên đầu lưỡi, kèm theo đó là một cỗ mùi rượu nồng đậm triền miên ở bên trong vị giác.

Khác với rượu đế cấp, rượu có vị chua chua ngọt ngọt nhưng ngược lại khiến lòng người trở nên an tĩnh lại, phiền não trong đầu theo rượu mà lắng đọng quên mất, để cho tâm tư của người ta theo đó mà bình thản như nước.

Một chữ thoải mái.

Chờ sau này có hồ lô, tới một cái chứa rượu đế, một cái chứa rượu nho, đây mới là chuyện vui của cuộc sống a.

Những người khác tự nhiên cũng thi nhau đi theo bước chân của Lý Niệm Phàm, một ngụm rượu vào trong bụng, khuôn mặt thi nhau bên lên một vệt ửng hồng, rượu không say mà người ta tự say.

Sau một khắc, con ngươi của bọn họ lại là đột nhiên trừng lớn lên, không thể tưởng tượng nổi mà nhìn vào ly đế cao trong tay, bên trong đôi mắt toát ra ánh mắt nghi ngờ cuộc sống.

Độ ngon của rượu nho này tự nhiên không cần nhiều lời, mà ở dưới độ ngon này lại ẩn giấu đi đủ tạo hóa to lớn kinh thiên có thể để cho toàn bộ Tiên giới đều phải kinh hãi

"Đây, đây là..."

Linh Trúc ngây dại, pháp lực toàn thân nàng ta cuồn cuộn lên, chỉ cảm thấy mặc kệ là pháp lực của mình hay là cảm ngộ, hay là tâm cảnh của mình thế mà đều đang dâng soạt soạt soạt đi lên.

Đây quả thực ... nằm mơ cũng không dám nghĩ tới đề cao lên nhanh như vậy.

Những người khác cũng giống như thế, rung động đến đầu óc đều muốn nổ.

Chỗ của cao nhân khắp nơi đều có thiên tài địa bảo bọn họ là biết tới, nhưng là, cho dù đồ vật tốt thì khi ăn vào chắc chắn cũng cần phải có quá trình tiêu hóa.

Dựa theo tạo hóa ẩn chứa ở bên trong ly rượu này, xem như uống hết thì ít nhất cũng phải cần hao phí khoảng thời gian nửa năm tới một năm thì mới có thể tiêu hóa, nhưng bây giờ, lại trực tiếp tan ra trong thân thê,r không có một chút tạp chất nào, giống như đây chính là dựa vào bản thân tu luyện đoạt được.

Là công hiệu của cái ly đế cao này!

Không hổ là Tiên Thiên Linh bảo cực phẩm, đây cũng quá mạnh đi!

Cái này thế mà đưa tới tác dụng tịnh hóa, cho phép cơ duyên to lớn hòa tan trực tiếp vào cơ thể mà không có bất kỳ sự không hài hòa nào.

Hóa ra cái thao tác vừa rồi kia gọi là tỉnh rượu, nhưng thật ra là đang sử dụng Tiên Thiên Linh bảo a!

Đáng sợ, không thể tưởng tượng nổi!

Chuyện này nếu mà truyền đi thì tuyệt đối đủ để rung động tất cả mọi người.

Lấy một ví dụ, nếu như là một phàm nhân uống loại rượu này, mặc dù là đạt được tạo hóa, nhưng là có thể ra một cái tỷ lệ một say ngàn năm, một mực chờ tới khi tỉnh dậy mới có thể trở thành tu sĩ lợi hại, nhưng là trải qua ly đế cao tịnh hóa, trực tiếp loại bỏ đi cái tỷ lệ một say ngàn năm này.

Kinh khủng đi.

Cái chén này, một khi lưu lạc bên ngoài, chắc chắn sẽ tạo ra một trận gió tanh mưa máu, thậm chí để tam giới rung động, tuy nhiên, chỗ cao nhân lại có cả một rương.

Mọi người nhịn không được len lén đưa ánh mắt rơi vào cái rương ở một bên, trong đó, từng cái ly đế cao, xếp lại chỉnh chỉnh tề tè, đều không hẹn mà cùng rụt cổ một cái.

Ngoại trừ trâu bò ra, mọi người đã nghĩ không ra cái từ nghĩ gì để mà có thể hình dung nội tâm rung động của chính mình vào lúc này.

Mang theo tâm tình vô cùng phức tạp, mọi người cuối cùng đã bỗng nhiên ăn xong bữa ăn xa xỉ tới cực điểm này.

Thật ra thì bọn họ rất không muốn ngừng, dù sao một ly rượu, chẳng khác nào là khổ tu trăm năm, còn là cái chủng loại trực tiếp hòa tan vào trong thân thể, không có chút tác dụng phụ nào.

Nhưng là bọn họ cũng biết đạo lý lòng tham không đáy, ở chỗ này của cao nhân kiếm được một bữa ăn như vậy, đã là tạo hóa lớn nhất trong thiên hạ rồi.

Bởi vậy, thấy Lý Niệm Phàm dừng tay, bọn họ cũng không do dự chút nào mà cùng nhau dừng tay, không dám ăn nhiều thêm một chút nào.

Cũng chỉ có Linh Trúc, thấy bên Tử Diệp còn có một miếng bò bít tết nhỏ còn chưa ăn đi thì lấy thế sét đánh không kịp bưng tai vội vàng đoạt tới một há nuốt vào, lộ ra nụ cười hạnh phúc.

Lý Niệm Phàm nhìn thấy tất cả mọi người không ăn, cười hỏi: "Đều ăn no chưa? Bữa ăn này có hài lòng không?"

"Hài lòng, rất hài lòng, vỗ lương tâm mà nói, bữa ăn này bữa ăn mà ta sống, ân ... một hai ba bốn ... hơn mười vạn năm, là một bữa ăn đến cực kỳ ngon, đây mới là món ăn ngon a!" Linh Trúc đã nửa nằm xuống, vừa vỗ nhẹ vào cái bụng căng phồng của mình và vui vẻ nheo mắt lại nói.

Mười... Hơn mười vạn năm?

Nụ cười trên mặt Lý Niệm Phàm lập tức cứng đờ lại.

Má ơi!

Ngươi là cái thứ gì a, làm sao có thể sống lâu tới như vậy? Đây là tới khoe khoang tuổi tác với ta sao?

Nhìn một cái, người ta cũng đã sống tới mười vạn năm, ta may mắn uống vào máu Phượng Hoàng cũng chỉ kéo dài tuổi thọ tới một ngàn năm thế mà còn dương dương tự đắc, thức ăn trên tay lập tức không thơm.

Con mẹ nó quá đả kích người.

Chờ chút, không hổ là tiên nhân, mười vạn năm thế mà còn trẻ còn xinh đẹp còn tràn đầy sức sống tới như vậy.

Nữ ba ngàn năm đứng hàng tiên ban, vậy nữ lớn mười vạn năm thì là cái gì?

Còn có, nếu như mười vạn năm không có nói tới yêu đương, đây chẳng phải là ...

Tê --

Nghĩ thôi cũng kinh khủng.

Suy nghĩ sâu xa hơn nữa ngẫm lại, thật mẹ nó kích động.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!