Kẻ đến không tốt a!
Vẻ mặt đám người Bùi An đột nhiên nhíu một cái, trong mắt lóe lên một chút hàn mang.
Xuất động hơn hai mươi người kết thành đoàn đi ra ngoài du lịch, sau đó trùng hợp coi trọng một cái ngọn núi?
Loại lời này, lừa gạt quỷ nha!
Hắn mở miệng nói: "Không có ý tứ, đỉnh ngọn núi này đã có chủ rồi, còn xin các vị nên bỏ đi cái ý nghĩ không thiết thực này đi thay chỗ khác đi."
Người trung niên kia cười lạnh nói: "Nếu như có người, đuổi đi là được, các vị ở chỗ này, có phải là đang muốn cản ta không?"
Cố Uyên trầm giọng nói: "Các vị tới nơi này là có mục đích khác đi."
"Các ngươi tránh ra, không liên quan gì đến ngươi, nếu như không tránh ra vậy thì làm tốt chuẩn bị chết đi!"
Bọn họ quả thực có mục đích khác, hơn nữa mục tiêu vô cùng rõ ràng.
Đó chính là phụng mệnh tới dò xét.
Chẳng phải có một cao nhân ẩn giấu ở trên ngọn núi này sao, không biết sâu nông thế nào, vậy thì tìm lý do hợp lý, xua đuổi nó, từ đó đạt được càng nhiều tin tức hơn.
Vốn dĩ trong đầu bọn họ đã xây dựng sẵn cả một bộ kế hoạch, chỉ chờ sau khi lên núi sẽ thực hiện, làm ra mồm mép thì thật sự là cực lỳ đơn giản, chỉ là không nghĩ tới, còn chưa lên trên núi thì bị người cản lại.
Bùi An đã đoán được một chút, thấp giọng nói: "Khuyên nhủ các vị một câu, quay đầu là bờ! Chớ có bị người sử dụng như thương!"
Không cần biết có thể đánh qua đối diện hay không, bọn họ là tuyệt đối không thể để, quyết không thể để cho người ta quấy rầy đến cao nhân một chút nào.
"Chúng ta tới đây, cũng không muốn động thủ, chỉ là mấy tên Chân Tiên và Thiên Tiên, thật sự cho rằng có thể ngăn cản chúng ta?"
Tên lão giả dẫn đầu kia nói chuyện, hắn chậm rãi cất bước tiến lên, rút ngắn khoảng cách với mọi người, giọng điệu hiền lành, mang theo một chút khàn khàn, chỉ có điều, trong thân thể già nua lại có một cỗ lực lượng mênh mông cuồn cuồn dâng lên mà ra, khiến cho hắn trông cực kỳ không tầm thường.
Khuyên lui nói: "Lui ra đi! Chớ có ngu xuẩn mất khôn."
Lại là Kim Tiên!
Vẻ mặt đám người Bùi An lập tức nặng nề tới cực điểm, tuy nhiên không ai lui đi cả.
"Sưu!"
Đúng lúc này, một đạo điện quang như thiểm điện như rắn, vụt tới nhanh chóng, thoáng cái đã tới trước mặt Bùi An.
Đạo điện quang này quá nhanh quá nhanh, không có dấu hiệu nào, bỗng nhiên mà tới, căn bản không cho mọi người có thời gian phản ứng.
Lão giả kia vừa mới lên trước hai bước, nhìn như thân mật kỳ thực đã chuẩn bị xong công kích, chỉ cần một lời không hợp là có thể xuất thủ đoạt mệnh!
Mà ở trong đám người, Bùi An là người có tu vi cao nhất, đã là Chân Tiên trung kỳ, chỉ cần diệt trừ đi thì những người khác phất phất tay là có thể diệt, đã có thể tiết kiệm thời gian, cớ sao mà không làm.
Tất cả mọi người sợ ngây người, lông tóc toàn thân Bùi An dựng đứng lên, tự biết không né tránh kịp nữa.
"Ông!"
Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, trong không trung đột nhiên có từng lớp từng lớp gợn sóng dập dờn mà ra.
Đạo điện quang kia giống như đâm vào trên một bức tường vô hình, trực tiếp bị bắn ngược trở về, vậy mà không nổi lên được một chút bọt nước.
"Đáng tiếc!"
Lão giả thầm than một tiếng, trong mắt lóe lên một chút gợn sóng.
Điện quang xoay tròn một vòng trên không trung rồi lại một lần nữa trở về tới bên người hắn, lại là một thanh đoản kiếm điện quang, tràn ngập cái uy của lôi đình, lại là một thanh Hậu Thiên lôi điện chí bảo,
Ban đầu, ở khoảng cách như thế, lần công kích này có lẽ rất chuẩn xác không xuất hiện sai lầm, mắt thấy sắp đắc thủ thế mà lại thất bại chỉ trong gang tấc, tự nhiên đáng tiếc.
Bùi An thì là thở phào nhẹ nhõm một hơi, vỗ vỗ vào quả tim nhỏ của chính mình, nhịn không được nghĩ mà sợ lui về sau hai bước.
Thẹn quá thành giận nói: "Hèn hạ!"
Hắn thật bị hù chết, ngay cả mồ hôi lạnh cung không kịp bốc lên, hoàn toàn chính là đi dạo quanh Quỷ Môn quan một vòng.
Tất cả mọi người là nhìn vào bên trong không trung, đã thấy từng lớp từng lớp như là sóng nước gợn sóng chậm rãi lưu động vây quanh ở Lạc Tiên sơn mạch, vây quanh Lạc Tiên sơn mạch vào trong đó.
Vừa rồi, Bùi An vừa vặn ở rìa Lạc Tiên sơn mạch, lúc này mới vừa lúc đỡ được công kích.
Lông mày lão giả kia bỗng nhiên giật giật một cái, "Trận pháp?"
Đám người Bùi An trong lòng đại định, kích động không thôi, cái này chắc chắn là thủ đoạn cao nhân.
Cổ Tích Nhu mở miệng nói: "Ta biết các ngươi là vì cao nhân trên núi mà tới, nhưng khuyên các ngươi thu hồi tiểu tâm tư của chính mình lại, lần này chỉ là cảnh cáo, bằng không chết như thế nào cũng không biết!"
"Ha ha, chỉ là tiểu trận mà cho rằng có thể ngăn được ta?"
Trong mắt lão giả lóe lên vẻ khinh thường, chậm rãi giơ chân lên, đi tới dưới chân núi Lạc Tiên sơn mạch.
Đưa tay hướng về phía trước.
Phía trước, tầng tầng gợn sóng kia lắc lư, cũng không có tính công kích, nắm tay để lên, lại là cảm nhận được từng đợt trở ngại, không cách nào tiến thêm.
Lão giả lập tức cười, "Ta còn tưởng rằng là cái gì, chẳng qua chỉ là một cái trận pháp tính phòng thủ mà thôi."
Hắn vỗ vỗ ống tay áo, sau đó kiêu ngạo nói: "Thế nhưng mà thật sự là quá khéo a, Thiên Lôi đao của ta am hiểu nhất là phá vỡ các loại trận pháp!"
Lời nói rơi xuống, hắn đưa tay bấm pháp quyết, đoản kiếm thiểm điện phá không mà lên, trôi nổi ở trước mặt hắn, kèm theo các cách bấm pháp quyết một cái, lại là biến thành một thanh đại đao ba thước, vắt ngang trước người.
Trên thân đao, sấm sét vang dội, giống như ngàn chim hí lên, chấn màng nghĩ người đau nhức.
"Trận pháp thủ sơn cũng không có lộ ra cao minh cỡ nào, xem ra người trên núi chẳng qua cũng chỉ như thế mà thôi, ta phá trước rồi lại nói!"
Lão giả nắp chặt Thiên Lôi đao, lôi điện chi đao cùng một chỗ, lập tức điện quang như trường xà (rắn dài) phóng lên tận trời, tạo thành một luồng điện màu xanh cắt ngang.
Sau đó hướng về trận pháp mà bổ tới ...
"Ầm!"
Đám người đứng trên đám mây đằng sau, lúc đầu đã làm tốt chuẩn bị lớn tiếng khen hay, lại nghe được một tiếng vang thật lớn, sau đó thì thấy thân thể lão giả kia hưu một tiếng, như là bóng da, ở trên đỉnh đầu xẹt qua một đường vòng cung xinh đẹp.
Sau đó "Ba" một tiếng rơi vào nơi cách hơn trăm thước.
Cái này. . .
Sắc mặt của mọi người lập tức cứng đờ.
Tên trung niên mặt chữ điền kia vội vàng tiến lên, "Các chủ, ngài không có sao chứ?"
"Không sao." Lão giả khoát tay áo, một lần nữa từ trên mặt đất bay lên, vẻ mặt một mảnh bình tĩnh, giống như vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra cả, "Trận pháp này rất rất vô sỉ, mặt ngoài xem như chỉ là trận pháp tính phòng thủ, không nghĩ tới thế mà lại sinh ra biến hóa, mang theo hiệu quả phản kích tới ám toán ta."
Hắn nhìn thấy trên mặt đám người Bùi An hiện ra thần sắc cười trên nỗi đau của người khác, vẻ mặt lập tức khó coi, hừ lạnh một tiếng, chờ đó cho ta!
Trong tay bấm pháp quyết, Thiên Lôi đao lơ lửng trên đỉnh đầu của hắn, thế mà lại phóng lớn một lần nữa, hoàn toàn biến thành một trường đao bao gồm lôi điện, điện quang mãnh liệt ngưng tụ nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã như là một cây đại thụ lôi điện, đang sinh trưởng ở trên trán của hắn.
Như thế, mà còn chưa từ bỏ.
Lão giả lại đưa tay lần nữa, mặt trầm như nước, "Dẫn Lôi quyết!"
"Ầm ầm!"
Rõ ràng là bầu trời vạn dặm đầy sao, thế mà lại có một đạo lôi điện màu xanh to cỡ miệng chén rơi xuống, lôi đình vờn quanh thân lão giả này, khiến cho hắn trông như người lôi điện (sấm sét) vậy.
"Lốp bốp!"
Đám mây đỡ đám người kia cũng gánh không được bắt đầu lui lại, từng đạo từng đạo ánh lôi như là ngân xà (rắn bạc) đang bơi lợi tung tăng ở xung quanh, lực sát thương cũng không nhỏ.
"Một đao này của ta, tất phá trận pháp! Không chỉ có như thế, ngọn núi này có thể cũng sẽ bị san bằng!"
Lão giả nhìn vào đám người Bùi An, lộ ra nụ cười tàn nhẫn, "Các ngươi nếu như có thể sống sót thì xem như là bảnh lĩnh của các ngươi!"
Dứt lời, hai tay của hắn giơ lên, nắm chặt lấy lôi điện chi đao, pháp lực toàn thân cuộn trào lên, lôi uy cuồn cuộn, như là Long Lôi, hướng về phía Lạc Tiên sơn mạch mà bổ xuống!
Tất cả mọi người tập trung tinh thần trợn tròn mắt lên để nhìn,nháy cũng không nháy, sợ bỏ lỡ một màn đặc sắc này.
Đây chính là một kích mạnh nhất của Kim Tiên, hơn nữa dùng còn là Hậu Thiên Chí bảo cộng thêm Lôi Đình pháp quyết, lực pháp hoại phóng tầm mắt toàn bộ Tiên giới đều có thể đếm được trên đốt ngón tay, kinh khủng như thế!
Tới gần, tới gần...
Bao gồm đám người Bùi An, cũng đều là tim đập rộn lên, nín thở.
"Phá!"
Lão giả rống lớn một tiếng, giống như giơ lên một ngọn núi nhỏ, thanh thế ngập trời, sừng sững hiên ngang oanh liệt.
Mắt hắn trợn tròn, nhìn chòng chọc vào phía trước, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng.
Ngay vào lúc này, trận pháp trong không trung lại đột nhiên biến đổi, cũng có ánh lôi điện lập lòe, càng giống như tạo thành một cái bóng mờ Long Lôi đang vờn quanh.
Sắc mặt của lão giả này lập tức bị bóp méo, giống như thấy được chuyện cực kỳ khó mà tin nổi, kinh hãi tới tuyệt vọng, "Ngao ô ô ----"
Thân thể tiến lên như là xe phanh không kịp, đâm thẳng đầu vào.
"Ầm ầm -- "
Đất bằng một tiếng sấm nổ.
Tất cả mọi người chỉ cảm thấy hoa cả mắt, lỗ tai đều bị chấn động tới chết lặng.
Chỉ thấy, vị trí chỗ kia đã thành biển lôi điện, vô số lôi đình nhảy vọt không ngừng, tiếng lốp bốp vang lên không ngừng, quang mang trong suốt đâm vào mắt người mở không ra.
Ngoại trừ lôi điện đầy trời ra, căn bản nhìn không thấy bất kỳ thứ gì.
"Các chủ... Thật mạnh!"
"Ta còn chưa bao giờ được thấy Các chủ bộc phát ra uy lực như thế, tám thành tu vi lại có chỗ tinh tiến."
"Xem ra chuyện vừa rồi đã hoàn toàn chọc giận Các chủ, hắn mới có thể tàn bạo tới như vậy."
Đám đệ tử ở trên mây bàn tán không ngừng, bên trong đôi mắt tràn đầy vẻ sùng bái.
Theo ánh sáng mạnh tán đi, mọi người vội vàng giương mắt nhìn lại ...
Những gì đập vào mặt, Lạc Tiên sơn mạch vẫn như cũ là cái dãy núi kia, trong đó một bông hoa một cọng cỏ không thay đổi chút nào, đám người Bùi An vẫn lẳng lặng đứng ở chỗ đó, giống như không có chuyện gì xảy ra.
Làm ... Làm sao có thể không sao cả?
Đúng rồi, Các chủ đâu?
Làm sao không thấy các chủ?
"Các chủ! Ngươi ở đâu?"
"Loảng xoảng!"
Một cái đại đao rơi xuống đất.
Đao có vết gãy, trên đó còn có mấy chỗ lỗ hổng, tuy rằng quang mang không còn nhưng mơ hồ có thể nhìn thấy một cái bóng dáng xưa của Thiên Lôi đao.