Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 340: CHƯƠNG 340: THÔN VÔ DANH

Rời khỏi Lạc Tiên thành.

Lý Niệm Phàm mang theo Niếp Niếp và Long Nhi thẳng tiến về phía tây nam mà đi, Đại Hắc phụ trách mở đường ở phía trước.

Ngoại trừ Lý Niệm Phàm ra, hai tiểu hài và một con chó đều tương đối sinh động, dọc được một mực nhảy nhảy nhót nhót, hoàn toàn chính là một bộ dáng vẻ đi ra ngoài du lịch.

Hai tiểu hài và một con chó, tất cả đều là tồn tại không tim không phổi (vô tâm), cũng chỉ có ta là cảm thấy khó khăn nhất.

Tuy nhiên thấy dáng vẻ của bọn họ như thế, cũng khiến tâm trạng của Lý Niệm Phàm theo đó mà hơi thoải mái hơn một chút.

Càng là là đi về phía tây nam thì càng có thể cảm nhận được rõ ràng hơn khí tức hoang vắng.

Sự hoang vắng này được phản ánh trong tình trạng không có người ở.

Đi một hồi lâu, thế mà không gặp được một bóng người, thi thoảng có một vài con thú hoang quanh quẩn đâu đây.

Tuy nhiên đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, giao thông đường lối trong thế giới tu tiên thật sự là rất tệ, ngoại trừ những nơi đặc biệt phồn hoa ra, đại đa số đều là những khu vực không phát triển, dù sao trên đường nhiều hung hiểm, khách du lịch tự nhiên là không có.

Đôi mắt Niếp Niếp đột nhiên sáng lên, mở miệng nói: "Niệm Phàm ca ca, xung quanh đây có đàn sói đang nhìn chằm chằm vào chúng ta, ta đi giết sạch bọn nó."

Lý Niệm Phàm nghe được, trong giọng nói của tiểu nữ hài này còn xen lẫn một chút xíu hưng phấn.

Khả năng có quan hệ tới những gì nàng đã trải qua, dẫn tới Niếp Niếp trở thành một phần tử hiếu chiến, không sợ phiền phức một chút nào.

"Đừng." Lý Niệm Phàm nhìn sắc trời một chút, "Thượng thiên có đức hiếu sinh, chỉ cần bắt một con sói mang về là được rồi, cũng đã tới giờ cơm."

"Hì hì, được!"

Niếp Niếp sớm đã kìm nén không chịu được, lập tức biến thành độn quang mà đi.

Chân ngắn của Long Nhi bước ra một bước, "Cộc cộc cộc" cũng muốn theo sau.

"Long Nhi ..." Lý Niệm Phàm vội vàng gọi lại.

Long Nhi dừng bước, làm nũng nói: "Ca ca, ta cũng muốn đi bắt sói."

"Đợi chút nữa lại tới lượt ngươi đi!"

Lý Niệm Phàm nói: "Chớ có hành động cùng một lúc ... như vậy mới có thể hỗ trợ lẫn nhau."

Các ngươi đều đi, ai tới bảo hộ ta a, trông cậy vào con chó ngốc kia sao?

"A a, ta đã hiểu." Long Nhi gật đầu liên tục, lộ ra nụ cười vui vẻ.

Ca ca đây là lo lắng cho chúng ta, sợ chúng ta gặp phải nguy hiểm.

Lý Niệm Phàm đột nhiên giật mình một cái cảm thấy chính mình có chút giống với Đường Tăng.

Hành tẩu ở thế giới mà yêu ma quỷ quái hoành hành, bởi vì chỉ là một kẻ phàm nhân cho nên cần có người bên cạnh bảo vệ, mục tiêu cũng là đi lấy kinh.

Chỗ dựa vào của Đường Tăng là đồ đệ của mình, chính mình thì dựa vào hai tiểu muội muội, bây giờ Niếp Niếp đã đi tìm đàn sói để hóa duyên.

Cũng không biết dọc đường có nữ yêu tinh nào tới câu dẫn ta hay không.

Đúng, hình như còn thiếu một cái tọa kỵ (thú cưỡi).

Không bao lâu sau, Niếp Niếp dẫn theo một con sói to lớn đã rời khỏi cõi trần tục trở về, tuy nhiên ở một tay còn lại của nàng còn mang theo một con Hắc Hùng (gấu đen) to lớn khác hẳn với vóc dáng của nàng ta.

Hắc Hùng thì chưa rời khỏi cõi trần tục này thế nhưng đang hoảng sợ tới run rẩy lẩy bẩy.

Vừa hạ xuống đất thì đầu vội vàng rạp xuống đất, dùng hai cái tay gấu to lớn che lấy cái đầu gấu của minh, tiếp tục run lẩy bẩy.

Lý Niệm Phàm ngây người ra một lúc, "Con gấu này là chuyện gì xảy ra?"

Niếp Niếp hừ khẽ nói: "Ta đang lúc bắt sói, nó lại hướng về phía ta rống lên hai cái cuống họng, ca ca chỉ bảo ta đi bắt một con sói, nhưng là ta tức không nhịn nổi cho nên cũng bắt luôn cả nó về."

Lý do này ... rất trâu rất nguy hiểm.

Đến, ngay cả tọa kỵ (thú cưỡi) cũng có vậy là đã đầy đủ.

Cái con đường này còn không biết bao xa, chỉ dựa vào đi bộ thì hiển nhiên là không thực tế.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Vừa đúng, vậy để cho nó chở ta đi."

Mọi người ăn no xong thì lại lên đường lần nữa.

Cứ như vậy đi thêm ba ngày, dọc đường, Niếp Niếp và Long Nhi quấy cho yêu quái xung quanh tới không được sống yên ổn, nhưng là ma quỷ quỷ quái thì lại chẳng thấy được một mống nào.

Hôm nay trời đã xế chiều.

Niếp Niếp đột nhiên từ đằng xa bay tới, vui vẻ nói: "Niệm Phàm ca ca, đằng trước có một cái thôn."

"Ồ? Vậy thì phải đẩy nhanh tiến độ đi đường, tranh thủ thời gian chạy tới đó trước khi trời tối."

Đôi mắt Lý Niệm Phàm sáng lên, ngồi ở trên con gấu to lớn, Giá một tiếng, lập tức bắt đầu gia tăng tốc độ.

Sau nửa canh giờ, một cái thôn cũ kỹ dần dần thò đầu ra từ phía chân trời, giống như còn có khói bếp lượn lờ dâng lên.

Hành tẩu ở giữa cái nơi hẻo lánh và hoang vắng này, chợt thấy một cái thôn thơm mùi khói, lập tức sinh ra một cỗ cảm giác thân thiết.

Toàn bộ cấu trúc của thôn này đều dùng gỗ dựng mà thành, làm thành một cái hàng rào đơn giản, ở giữa là một cái khung cửa cao lớn để vào thôn, trên khung cửa cũng không có tên của thôn, chính là một cái thôn vô danh.

Chỗ cửa thôn tự nhiên là không có thủ vệ, tuy nhiên Long Nhi và Niếp Niếp làm ra động tĩnh không nhỏ dẫn tới sự chú ý nhất định.

"Gấu... Gấu đến rồi!"

Trong thôn, truyền tới một giọng nói thất kinh, nam nữ già trẻ tự nhiên vậy mà hiện ra thần sắc sợ hãi, một mặt đề phòng.

"Các vị yên tâm a, con gấu này sẽ không làm hại người."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, sau đó từ trên thân gấu nhảy xuống, vỗ vào bờ vai của nó, "Đa tạ một đường bồi bạn, ngươi có thể đi."

Hắc Hùng gầm nhẹ hai tiếng, lúc nayù mới lưu luyến không nỡ mà quay đầu rời đi.

Lý Niệm Phàm giữ nụ cười trên môi, chắp tay chào hỏi đối với mọi người trong thôn: "Các vị hương thân phụ lão, ba người huynh muội chúng ta dọc đường đi qua nơi đây thấy sắc trời dần dần tối, muốn tá túc một đêm, không biết có tiện lợi hay không?"

Lý Niệm Phàm cộng thêm hai tiểu nữ hài, cái tổ hợp này rất dễ dàng để người dân trong thôn buông xuống sự cảnh giác.

Lúc này, trong thôn có một lão giả có mái tóc trắng xóa đi ra, có thể là trưởng thôn, cẩn thận mở miệng nói: "Xin hỏi ba vị ... thế nhưng có phải là tiên nhân không?"

Bọn họ thấy ba người Lý Niệm Phàm cưỡi gấu mà tới thì nghĩ chắc chắn không phải người bình thường.

Lý Niệm Phàm lười nhác giải thích, thuận miệng nói: "Không tính là tiên nhân, chỉ là có chút chút tu vi."

Lập tức, hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của mọi người xung quanh khi nhìn về phía mình, thế mà không phải loại kính nể kia mà là loại cực kỳ phức tạp, hơn nữa ánh mắt của mỗi người lại hàm chứa vẻ cũng khác nhau.

Bầu không khí lập tức trở nên cổ quái.

"Nếu là tiên sư, vậy thì nhanh mau mời vào."

Lão giả tránh sang một bên, thái độ hữu hảo, mở miệng nói: "Điều kiện trong thôn thiếu thốn, không có nhà trọ nên tạm thời ta chỉ có thể tìm một hộ gia đình cho ba vị ở tạm thời."

Lý Niệm Phàm nói ra: "Không sao, lão nhân gia khách khí."

Tuy nhiên, ngay sau khi lời nói này được phát ra, những người dân xung quanh đã không đáp lại, thậm chí nhiều người còn lùi lại hai bước.

Lý Niệm Phàm thì cảm nhận được một trận xấu hổ.

"Hừ!"

Cái mũi nhỏ của Niếp Niếp thì nhăn lại, phát ra một tiếng hừ lạnh, khuôn mặt nhỏ bình tĩnh đã có chút kích động, "Ta đi đoạt một hộ!"

Đúng lúc này, một phụ nhân tuổi chừng ba mươi đi ra, mở miệng nói: "Nhà ta vừa đúng có thừa một căn phòng, hay là đi tới nhà ta ở lại đi."

"Đa tạ ... nữ thí chủ!" Lý Niệm Phàm lập tức chắp tay.

"Ba vị tiên trưởng mời đi theo ta." Phụ nhân đi dẫn đường ở đằng trước.

Lý Niệm Phàm thì đi theo sau lưng, nhỏ giọng hỏi: "Xin hỏi nữ thí chủ, thôn các ngươi có phải là gặp chuyện khó xử gì hay không, ta và hia muội muội, thuở nhỏ tu đạo, thần thông quảng đại, hàng phục một số tiểu yêu tiểu quái còn là không phải vấn đề lớn."

Lý Niệm Phàm cảm giác chính mình càng giống với Đường Tăng hơn.

Sắc mặt nữ tử kia thay đổi lớn, sắc mặt tái nhợt lại, lắc đầu nói: "Không có, ba vị tiên trưởng tuyệt đối không nên nghĩ nhiều."

Nghe vậy, Lý Niệm Phàm không nói thêm lời nào.

Chẳng mấy chốc, mọi người đi tới một cái nhà dân, ngôi nhà này là dùng bùn đất và vật liệu gỗ mà dựng thành, xây dựng đơn giản nhưng có sức chống chịu cao, so ra mà nói thì nó đã được tính bằng một nửa cái biệt thự khi đặt ở cái thôn này rồi.

"Kẹt kẹt."

Cửa phòng mở ra.

Trong sân, thoang thoảng mùi rượu.

Một người nam tử trung niên ngã trên mặt đất, giơ bầu rượu lên rót vào trong miệng của mình rầm rầm, sắc mặt đỏ lên, đã quá phê rồi.

Hắn nhìn thấy phụ nhân trở về, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm, "Có mang đồ về không?"

Phụ nhân đưa cho hắn một cái gói nhỏ trong tay, Lý Niệm Phàm để ý tới, bên trong ẩn chứa một cái nhân sâm nhỏ.

"Làm sao mà chỉ có ngần này?"

Trên mặt người trung niên này lập tức hiện ra vẻ không hài lòng, lúc này mới để ý tới người ngoài, nhíu mày chất vấn: "Bọn họ là ai?"

Vẻ mặt của phụ nhân có chút mất tự nhiên, vội vàng nói: "Người dọc đường đi qua nơi đây, tới ở nhờ."

"Ở nhờ? Đưa tiền không?"

Lý Niệm Phàm không nói gì, thuận tay lấy ra một khối bạc vụn nhỏ.

Tiền bạc đối với hắn mà nói thì không coi vào đâu, thủ đoạn kiếm ra được thì nhiều lắm.

"Thế này còn tạm được."

Người đàn ông trung niên kia lập tức trở nên vui vẻ, lấy tiền, ôm bầu rượu không kịp chờ đợi mà đi ra ngoài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!