Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 342: CHƯƠNG 342: GĂP GỠ NỮ QUỶ THANH LÂU

Mọi người cảm khái một lúc lâu, sau đó không kịp chờ đợi nữa hướng về phía bên ngoài thôn mà đi, mãi cho tới khi đi ra cửa thôn, hình ảnh biến mất im bặt mà dừng.

Lý Niệm Phàm đang xem tới say sưa ngon lành, như đang được xem camera trực tiếp ở kiếm trước thì đột nhiên thấy tắt ngúm, "Phần sau thì sao?"

Long Nhi chẹp miệng, ủy khuất nói: "Kính Hoa Thủy Nguyệt cần phải bố trí các vết nước trước ở những nơi muốn xem, tam cảm thấy cái thôn này cổ quái, cho nên cũng chỉ bố trí các vết nước ở trong thôn mà thôi, ai mà ngờ rằng bọn họ sẽ đi ra khỏi thôn a."

Hóa ra là như vậy.

Khó trách hai nha đầu này chạy ra bên ngoài một lúc lâu như vậy, đoán chừng chính là bố trí những vết nước này đi.

Lý Niệm Phàm phát hiện, hai nha đầu nay tuy rằng hơi nghịch ngợm thích chơi đùa một chút, thế nhưng suy nghĩ đâu ra đó, làm việc cẩn thận, không phải là hạng người dễ chịu thua thiệt, Hỏa Phượng dạy thật tốt a.

Niếp Niếp mong đợi mà nói: "Đám người này ra ngoài rõ ràng là không phải chuyện tốt gì, Niệm Phàm ca ca, để chúng ta theo sau đi."

Lý Niệm Phàm trầm ngâm, xem như muốn nhúng tay thì trước tiên cũng phải hỏi phụ nhân kia rõ một chút, hiểu được đến cùng là đang có chuyện gì xảy ra.

"Đông đông đông."

Ngay vào lúc này thì bên ngoài cửa lại truyền tới tiếng gõ cửa, "Dân phụ xin cầu kiến ba vị tiên trưởng."

Đúng lúc.

Niếp Niếp lập tức chạy ra tới mở cửa.

Khi phụ nhân kia nhìn thấy ba người thì lập tức khóc không thành tiếng, khóc tới nước mắt rửa mặt, trên mặt còn im dấu một bàn tay đỏ bừng, trông thấy mà cảm thấy tội nghiệp.

"Xin cầu ba vị tiên trưởng làm chủ cho dân phụ a." Nàng ta lập tức quỳ hai đầu gối xuống đất, ánh mắt gần như khổ sở van xin.

Sắc mặt Lý Niệm Phàm bình tĩnh, mở miệng hỏi: "Có chuyện gì xảy ra?"

Phụ nhân khóc không thành tiếng, hít sâu một hơi rồi nói: "Thôn chúng ta trước đây nam cày nữ dệt, trong nhà có phòng lại có ruộng, cuộc sống vui vẻ thoải mái vô cùng, chỉ là đột nhiên năm nữ quỷ từ đâu chạy tới, làm hại toàn bộ thôn, mỗi một hộ gia đình đều trở thành cảnh cửa nát nhà tan."

"Nữ quỷ sao?" Ánh mắt Lý Niệm Phàm lập tức lóe lên, cuối cùng cũng gặp được quỷ.

Phụ nhân nói tiếp: "Những nữ quỷ kia thích hút dương khí của người sống, mê hoặc toàn bộ nam nhân trong thôn, bây giờ toàn bộ nam nhân chẳng chịu làm ăn gì cả, chẳng quan tâm tới chuyện gì cả, mà chỉ là chờ mỗi vào lúc trời tối chạy tới biếu dương khí cho năm nữ quỷ kia, toàn bộ thôn đều đã khổ sống không nổi nữa."

Niếp Niếp khẽ chau mày, tổ ra ghét cái ác như kẻ thù nói: "Những nữ quỷ này thật sự là đã làm nhiều việc ác, ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ diệt trừ chúng giúp các ngươi!"

Phụ nhân mừng rỡ, dập đầu bái tạ liên tục không ngừng, "Đa tạ tiểu tiên trưởng, đa tạ tiểu tiên trưởng."

"Niệm Phàm ca ca."

Đôi mắt Niếp Niếp lập tức sáng như sao lấp la lấp lánh mà nhìn vào Lý Niệm Phàm, chỉ còn chờ Lý Niệm Phàm ra lệnh một tiếng là lập tức hành động.

Lý Niệm Phàm sờ lên đầu của Niếp Niếp, cười nói: "Đi thôi, chúng ta cùng đi xem xem, Đại Hắc, ngươi cũng đừng có lim dim nữa, dậy đi."

Dựa theo chỉ dẫn của phụ nhân ba người đi ra ngoài thôn, một đường đi thẳng về hướng bên phải mà tới, chỗ đó là một khu rừng gần thôn.

Dưới bóng đêm yên tĩnh, đưa tay là không thấy được năm ngón, khiến cho cả một mảnh đất nơi này lộ ra vẻ càng hoang vắng hơn, mơ hồ có thể thấy được, mấy trăm mét bên ngoài kia, bóng màu đen của từng cây đại thụ, lắc lư ở trong gió đêm.

Tiếp tục đi về phía trước, trong không trung bắt đầu bay tới từng đợt âm thanh bởi tiếng đàn tiếng tiêu hòa vào nhau.

Tiếng đàn thì uyển chuyển du dương, tiếng tiêu thì nhu hòa bi thương làm rung động lòng người.

Ba người một chó không thể không bước nhanh hơn.

Sau khi tiến vào khu rừng này, trong bóng tối lại xuất hiện những chùm sáng, ánh sáng trắng bao phủ đằng trước cách đó không xa, tuy nhiên lại có vẻ hư ảo.

Tất cả nam nhân trong thôn đều ở nơi này, mặt khác, còn có năm thân ảnh.

Đó là năm nữ tử kia, trên người đều mặc váy sa mỏng màu trắng, váy buông xuống, có dây lụa màu trắng rủ xuống, tung bay theo làn gió đêm.

Rõ ràng đều là mỹ nhân khó gặp.

Năm nữ tử này, một người đánh đàn, một người thổi tiêu, ba người còn lại thì đang nhảy nhảy múa múa.

Dáng múa nhẹ nhàng, động tác ưu nhã, người nhẹ như mây gió, hai chân không chạm mặt đất, bay múa ở giữa đông đảo nam nhân, mê hoặc bọn hắn tới thần hồn điên đảo, bên hoa dưới ánh trăng treo.

Ba nữ quỷ nhảy múa kia, cứ mỗi lần vây quanh một nam nhân thì đối mặt với nhau, há to miệng ra khẽ hít một cái, từ trên người nam nhân kia rút ra một sợi dương khí.

Đúng lúc này, một nữ quỷ nhảy múa đi tới bên cạnh trưởng thôn.

Khẽ há miệng, lại phát hiện lão nhân này đã không cách nào cho, không có cách nào xin hơi.

Một thanh niên đứng ở bên cạnh trưởng thôn cười lên ha hả nói: "Tiên tử, lần này ta mời cha ta tới, ngươi hút ta đi."

Lý Niệm Phàm đã bị tê da đầu trong những làn sóng thao tác này, hóa ra cái trò này còn có thể mời khách, mở rộng kiến thức.

Hắn cuối cùng đã hiểu vì sao người trung niên kia lại muốn ăn nhân sâm, hóa ra là đang tích lũy tiền vốn để chơi gái.

"Im ngay!"

Niếp Niếp rất không hiểu phong cảnh lãng mạn mà nhảy đi ra, "Một đám, thế mà không thông qua mai mối cùng tặng tịu với nhau, ta bây giờ là phải thay trời hành đạo!"

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tràn đầy vẻ nghiêm mặt, chỉ tiếc, thành ngữ tạo câu thảm không nỡ nhìn, phá hủy giờ khắc trang trọng này.

"Tu sĩ? !"

Tiếng Đàn Tiêu im bặt mà dừng, năm nữ quỷ thì khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ hoảng hốt sợ hãi, phát ra một tiếng thét kinh hãi, bất an mà nhìn về phía Niếp Niếp.

Đám nam nhân kia cũng ở trong nháy mắt bừng tỉnh, bị người cắt ngang làm gián đoạn đột ngột trước khi bước vào trạng thái phật hệ, lập tức thẹn quá hóa giận.

"Chuyện của chúng ta không cần ngươi tới quan tâm, mau cút, không được quấy nhiễu chuyện tốt của chúng ta!"

"Năm vị tiên tử chớ sợ, chúng ta sẽ bảo vệ tốt các ngươi."

"Đúng, trừ khi chnugs ta chết!"

"Người tu tiên thì thế nào? Người tu tiên thì ghê lắm sao?"

Đám nam tử kia một mặt kiên định, không biết sợ ngăn ở trước mặt năm tên nữ quỷ.

"Cút cho ta!"

Niếp Niếp khẽ kêu một tiếng, đưa tay một quyền đánh vào trên một cây đại thụ bên cạnh.

Lập tức, "Rầm rầm rầm" một cỗ sóng khí xuyên đi qua, toàn bộ một loạt cây, trực tiếp ngã đổ xuống mười cây, hơn nữa đều vỡ nát từ trong thân cây.

"Ai, vậy vậy cút."

Đám nam tử kia không nói hai lời, lộn nhào nhường qua một bên, run lẩy bẩy.

Năm nữ quỷ bay xuống trước mắt, hai đầu gối quỳ xuống đất, hốt hoảng dập đầu, "Tiên trưởng tha mạng, cầu tiên trưởng tha chúng tiểu nữ tử."

Niếp Niếp nói: "Làm họa phàm nhân, tội không thể tha!"

"Tiên trưởng, năm tỷ muội chúng ta chưa bao giờ sát hại một người, dựa vào là tất cả đều là ngươi tình ta nguyện, cầu tiên trưởng khai ân."

Lý Niệm Phàm lắc đầu, mở miệng nói: "Hút dương khí của ngươi tương đương với làm giảm tuổi thọ của người cũng có khác gì giết người?"

"Chúng ta cũng chỉ là bất đắc dĩ, lúc này mới ra cái hạ sách này." Một nữ quỷ trong đó khóc kể lể: "Năm người chnugs ta chẳng qua là cô hồn dã quỷ, nếu không đi hút dương khí thì không bao lâu nữa sẽ hồn phi phách tán."

Long Nhi nói: "Các ngươi có thể trở về Địa Phủ a."

"Địa Phủ không đi được."

Năm người kia liều mạng lắc đầu, giống như cực kỳ sợ hãi.

"Tiên trưởng có chỗ không biết, ở bên trong Địa Phủ không cách nào đầu thai, chúng ta chờ đợi ở trong Minh Hà đã lâu lắm rồi, tối tăm không mặt trăng, hơn nữa còn bị Quỷ Vương ức hiếp, thật sự là không dám trở về a."

"Năm tỷ muội chúng ta, thuở nhỏ bị bán vào thanh lâu, lấy lòng nam nhân mà sống, không có tự do, không có cuộc sống, sống không bằng chết, hẹn nhau cùng một chỗ nảy hồ tự tử, vốn cho rằng sau khi chết sẽ được giải thoát, ai có thể nghĩ ra sẽ gặp phải cảnh tượng như vậy."

"Mặc dù cuộc sống của chúng ta không như ý, nhưng cũng chưa bao giờ có một chút ý muốn hại người, vốn cho rằng nếu có luân hồi, đời sau có thể sống được hạnh phúc hơn một chút, bây giờ Địa Phủ như vậy cũng không được như chúng ta mong muốn a."

"Cầu tiên trưởng khai ân a, chúng ta không muốn hồn bay phách lạc a."

"Ríu rít ríu rít ----"

Năm người kể về quá khứ đau buồn của mình, trong lòng không khỏi xót xa, không biết chuyện gì sẽ xảy ra, không khỏi giấu mặt khóc nức nở.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!