Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 349: CHƯƠNG 349: ĐẠI HẮC: TA HOÀI NGHI TA ĂN PHÂN

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bóng đêm càng ngày càng đậm, giống như một con dã thú toàn thân đen nhánh, muốn thôn phệ tất cả thế gian.

Long Nhi và Niếp Niếp nghiêng đầu, nhỏ giọng trò chuyện với nhau, đang tò mò suy đoán.

Long Nhi: "Niếp Niếp, ngươi nói xem ca ca đến cùng muốn tu cái gì a, hắn cũng đã lợi hại như vậy rồi, trên đời này còn có thể tu cái gì nữa?"

Niếp Niếp lắc đầu, tay vuốt mũi nhỏ, mở miệng nói: "Ta cũng không hiểu, ta cảm giác Niệm Phàm ca ca chính là đang tìm lý do, mang chúng ta đi ra ngoài chơi đùa."

"Lời ngươi nói hình như cũng rất có đạo lý a."

Long Nhi bừng tỉnh đại ngộ, sau đó nhìn về phía Đại Hắc, hiếu kỳ nói: "Đại Hắc a, ngươi nói a, ca ca muốn làm cái gì?"

"Ta cảm thấy không cần phải đoán, cứ đi theo chủ nhân là được rồi." Đại Hắc mở mắt chó ra, sau đó nói: "Chủ nhân dạo chơi nhân gian, thích làm gì thì làm chứ nào có mục đích gì."

Long Nhi đột nhiên sinh ra một chút đồng tình, cảm khái nói: "Đúng vậy, cái gọi là có được tất có mất, ca ca quá mạnh, xưa kia chắc chắn đã mất đi rất nhiều niềm vui thú a."

"Khi chủ nhân cao hứng thì sẽ vẩy nước khắp nơi, để mọi người cùng nhau vui vẻ, sinh mệnh là vô tận, không vui, muốn hủy hoại thế giới này cũng không phải là không có khả năng, tất cả đều dựa vào tâm của chính hắn chứ sao."

Lỗ tai của Đại Hắc đột nhiên giật giật, tựa hồ tai đang lắng nghe.

Sau đó chậm rãi đứng người lên, "Tóm lại chúng ta chỉ cần đi theo ám chỉ của chủ nhân mà làm việc là được rồi, cứ để chủ nhân giữ tâm trạng được tốt là được rồi, ví dụ như bây giờ, ta phải đi chia sẻ giúp chủ nhân."

"Ta đồng ý, còn sống nha, mục tiêu cuối cùng nhất không phải chỉ là sự thoải mái vui vẻ thôi sao, nếu như Niệm Phàm ca ca đang chơi trò chơi, vậy chúng ta nhất định phải chơi với hắn thật tốt."

Niếp Niếp gật đầu liên tục, sau đó nhìn về phía Đại Hắc, "Làm thế nào mà ngươi lại đột nhiên muốn đi chia sẻ với Niệm Phàm ca ca?"

"Vừa rồi lúc chủ nhân đang nói 'Tình huống tốt nhất...' lại đưa mắt nhìn vào ta, cái này rõ ràng chính là ám hiệu, ta phải đi mở đường giúp cho chủ nhân."

Đại Hắc đi ra màn nước, chậm rãi hướng về bóng tối xa xa cất bước mà đi, bóng dáng từ từ biến mất, "Ta đi một chút thì về."

...

Thanh Ngọc thành giết chóc vẫn còn đang tiếp tục.

Số lượng quỷ quái nhiều hơn quỷ sai rất nhiều, tuy rằng sức chiến đấu của rất nhiều ma quỷ không mạnh nhưng là chiến thuật ruồi bâu vẫn là để đông đảo quỷ sai cảm thấy vô cùng mất sức, quỷ sai bị xé nứt thôn phệ cũng xảy ra không ít.

Hắc Bạch Vô Thường nhìn thấy tận mắt mà lo lắng trong lòng.

Địa Phủ bây giờ vốn đã rất thiếu người, chết một người vậy xem như thiếu đi một người, sau này còn vận chuyển như thế nào?

Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, đôi mắt đều ngưng tụ, rất ăn ý mà đưa tay lên, "Câu Hồn Tác phá!"

"Rầm rầm!"

Bên trong thân thể của bọn họ kích xạ ra vô số xiềng xích màu đen.

Giống như một mạng nhện, bao phủ cả bầu trời, ngay lập tức khóa chặt vào ba tên Quỷ Vương đang chiến đấu với họ.

Xích sắt thu hẹp nhanh chóng, quấy nhiễu hai tên Quỷ Vương khác, chủ yếu là quấn lấy tên Quỷ Vương ba đầu kia lại!

Bọn họ dốc hết toàn lực chuẩn bị tới xử lý một tên trước!

Hai cái Khốc Tang bổng giơ lên, phân biệt bảo bọc đánh về phía hai cái đầu của Quỷ Vương ba đầu.

Mắt thấy sắp thành công, Quỷ Vương ba đầu kia há to miệng ra, bỗng nhiên phun ra một cái lưỡi thật dài, như là một con rắn đỏ như máu trông rất đáng sợ, táp về phía Hắc Bạch Vô Thường!

Đây là đấu pháp đồng quy vu tận, Hắc Bạch Vô Thường liều không nổi, chỉ có thể bất đắc dĩ mà dừng tay, Quỷ Vương ba đầu lập tức phát ra nụ cười quái dị, đắc ý nói: "Ha ha ha, Hắc Bạch Vô Thường không gì hơn cái này, còn có thủ đoạn gì nữa sử hết ra đi."

Hắc Bạch Vô Thường không nói gì, chỉ là đột ngột lấy ra một cái bình ngọc màu đen, miệng bình hướng ra bên ngoài, lập tức có giọt giọt mưa rơi xuống!

Trên bầu trời dường như có một trận mưa phùn mù mịt, dễ dàng xuyên thấu qua ma quái, nhỏ vào trên thân từng con ma quỷ yêu quái, lúc đầu bọn chúng không quan tâm lắm, nhưng ngay sau đó, trên mặt đều lộ ra vẻ sợ hãi.

Thân thể của Quỷ Vương răng nhanh nhanh chóng lui lại, thét lớn: "Mạnh Bà thang, đây là Mạnh Bà thang!"

Ánh mắt của một bộ phận quỷ quái đã bắt đầu tan rã, mất phương hướng trong cuộc sống và bắt đầu lang thang tại chỗ, si ngốc ngơ ngác.

Hắc Bạch Vô Thường than nhẹ một tiếng, đau lòng nói: "Mạnh Bà thang, dùng một lần thì ít đi một lần."

"Không hổ là Địa Phủ, lưu lạc tới tận đây, nội tình vẫn là rất đủ."

Quanh thân nữ tử váy đỏ hiển hiển dòng máu, thế mà ngăn cản Mạnh Bà thang ở bên ngoài, ung dung mở miệng nói: "Có điều, các ngươi khả năng đã quên, ta cũng không phải quỷ, ta sinh ra ở Minh Hà."

Dòng máu quanh thân nàng ta đột nhiên trở nên dày đặc hơn, bao phủ Quỷ Vương răng nanh và Quỷ Vương ba đầu đang dần dần có chút si ngốc, dòng máu càng ngày càng nhiều, bóng mờ Minh Hà hiển hiện, giống như một con cự long đang bay lượn gào thét, như đang nhấm nuốt lấy hai con Quỷ Vương kia.

Nữ tử váy đỏ cũng dung nhập vào bên trong dòng máu kia, ba hợp nhất, dựng dục ra xu thế ngập trời, nhuộm cả bầu trời thành màu đỏ như máu!

Thời gian dần trôi qua, một nữ nhân mặt quỷ do dòng máu tạo thành bắt đầu hiển hiện, dòng máu lưu động, để cho khuôn mặt quỷ như nổi lên, có tiếng cười sấc bén của nữ tử truyền tới, vô cùng kinh dị.

"Ha ha ha, cơ hội trời cho, cơ hội trời cho a! Cái này gọi là ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi đi, hai bên các ngươi ta đều ăn chắc! Vừa vặn mượn cơ hội này, tu Atula đạo thể của ta."

Giọng nói của mặt quỷ huyết thủy ung dung, bỗng nhiên há mồn khẽ hút một cái, lập tức vô số quỷ quái quanh mình như là vạn con sông đổ về biển, dũng mãnh lao về phía miệng của nó.

Những quỷ quái này đã thành ngớ ngẩn, không biết phản kháng, cho nên bị nuốt rất dễ dàng, mặt quỷ càng lúc càng lớn, lực lượng hút vào cũng càng ngày càng cường đại, dù là quỷ sai cũng khó có thể ngăn cản, thân thể bay lên không trung, hướng về trong một cái miệng mà bay đi.

"Soạt!"

Có dây sắt bay ra, quấn chặt lấy những quỷ sai kia.

"Mọi người ổn định, cùng nhau đồng tâm hiệp lực, chống đỡ qua!" Quỷ khí quanh thân Hắc Vô Thường vận chuyển tới cực hạn, buộc dây sắt chặt vào ở trên thân mỗi một quỷ sai, nối thành một mảnh, liều chết ngăn cản.

Bạch Vô Thường cũng dắt cuống họng lên, "Nhanh, mau ném xích quỷ ra, đều giữ chặt lại những quỷ quái kia, có thể kéo lại được bao nhiêu thì kéo lại bấy nhiêu!"

"Soạt, soạt!"

Tiếng xiềng xích vang lên không ngừng, càng ngày càng nhiều quỷ quái và Quỷ thần nối liền thành một thể, cộng động ngăn cản.

"Ha ha ha, sâu chuỗi lại thành dạng này thì càng tốt hơn, để cho ta một hơi nuốt luôn một thể, ăn theo loại phương pháp này chắc chắn sẽ rất thoải mái!"

Mặt quỷ huyết thủy cười to không ngừng, nắm chắc thắng lợi, ăn chắc mọi người, chẳng qua chỉ là vấn đề sớm hay muộn.

Quá mạnh.

Thân thể đám quỷ tới gần về phía mặt quỷ từng chút một, sắc mặt của Hắc Bạch Vô Thường đã khó coi tới cực điểm, trong đôi mắt hiện ra vẻ tuyệt vọng và không cam lòng.

Nếu như ngay cả đám người bọn họ không còn, vậy Địa Phủ thật hoàn toàn xong!

Biến đổi bất ngờ, ngay cả Minh Hà cũng có tính toán của mình.

Chẳng lẽ Địa Phủ thật muốn chôn vùi sao?

Nội tâm của bọn hắn run rẩy kịch liệt, không được chết, không thể chết a!

"Sa sa sa."

Đúng vào lúc này, nơi xa dường như truyền tới một trận tiếng bước chân.

Sau đó, một con chó màu đen từ từ hiển hiện lên ở trong tầm mắt của mọi người, lông chó màu đen tung bay theo gió, cứ như vậy yên lặng đứng ở đó, hai mắt bình tĩnh như nước nhìn về phía nơi họ, rất tiêu sái.

Đây là ... con chó màu đen?

Tất cả mọi người đều sững sờ, gần như không dám tin vào hai mắt của mình.

Chính mình ở trước khi chết, làm sao lại xuất hiện một cái ảo giác như vậy?

Khuôn mặt quỷ kia cũng ngẩn người ra, tuy nhiên không có nghĩ nhiều, há miệng to hơn, lực hút lớn hơn, bao chùm lên luôn cả Đại Hắc.

"Không nghĩ tới ở vào thời khắc cuối cùng, vậy mà có thể xuất hiện thêm một con chó tới thêm chút đồ ăn, cũng được."

Chỉ là rất nhanh nó đã phát hiện ra một cái vấn đề, con chó kia vẫn như cũ đứng yên tại chỗ, đừng nói là động, ngya cả lông chó dường như cũng không bị ảnh hưởng, bên trong mắt chó vẫn là một mảnh yên tĩnh.

Hả?

Con chó này ... hình như có chút không tầm thường.

Lại nghe, con chó kia mở miệng, "Xem ra lực hút của ngươi không đủ a, hay là nhìn xem ta này."

Sau đó, miệng chó há ra, như là hút ống hút, cứ như vậy hút một cái, khuôn mặt quỷ kia ngay cả một chút phản kháng cũng không thể nào làm ra được, thậm chí đầu óc cũng không thể quay lại, đã biến thành một vũng máu, giống như nước trái cây, tiến vào bên trong miệng của Đại Hắc.

Miệng chó khẽ nhấm nuốt một chút, sau đó thí chính là tiếng nuốt.

"Ừm, thật là khó ăn, ta hoài nghi ta ăn phân."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!