Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 353: CHƯƠNG 353: NIỀM VUI MỚI, MỘT ĐỢT NÀY RẤT ỔN

Tâm tình Lý Niệm Phàm rất kích động, cũng rất mong chờ.

Đây chính là phương pháp tu luyện nhục thân tới từ Địa Phủ, kém thế nào đi nữa thì cũng không có khả năng kém đến đâu.

Công pháp cái gọi là cửu chuyển, cứ như vậy chính mình làm một hơi đã đạt thành, vậy chính mình có nên phi thăng thành tiên hay không?

Hắn mở mắt.

Lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ ngây người.

Mình bị vô số ánh sáng màu vàng kim vây quanh, những ánh sáng màu vàng kim này giống như có sinh mệnh, mang theo khí tức nhu hòa bảo vệ quanh thân chính mình.

Đây là ...

Cái búa a, bàn tay vàng của ta đến rồi!

Trong lòng hắn rung động điên cuồng, kích động tới không kiềm chế nổi.

Chỉ là những ánh sáng màu vàng kim này quá chói mắt, cứ như vậy được dị tượng bao vây lấy, đi ra ngoài quả thực quá kiêu căng, chính mình cũng không thích ứng.

Suy nghĩ này vừa mới rơi xuống, ánh vàng kim đầy trời lập tức biến mất.

Đủ nhân tính hóa!

Lý Niệm Phàm mỉm cười, nhìn về phía mọi người trong đại sảnh.

Đại hắc giống như không có chuyện gì xảy ra, lè lưỡi dài ra, ngây ngốc nằm trên đất, mặt chó vô tội.

Con chó ngốc này, dù sao cũng chỉ là một con chó bình thường, đoán chừng cũng không cảm nhận được biến hóa của ta.

Lý Niệm Phàm lại nhìn về phía Hắc Vô Thường, lập tức bị giật nảy cả mình.

Phát hiện tròng mắt của hắn đã trợn lồi ra, rơi vào trên mặt đất, tròng mắt đột nhiên thành hình trụ tròn, một bộ dáng vẻ gặp quỷ.

Lý Niệm Phàm cười.

Ha ha, bị bàn tay vàng của ta dọa sợ đi.

Hắn cũng không phải là muốn khoe khoang cái gì, chỉ là muốn xác định một chút, mở miệng nói: "Hắc đại nhân, công pháp tu luyện nhục thể này ta hình như đã luyện thành."

Hắc Vô Thường giật mình một cái, bỗng nhiên lấy lại tinh thần.

Vội vàng nhặt tròng mắt rơi xuống trên mặt đất lên rồi ấn trở lại, ấp a ấp úng nói: "Đúng ... đúng vậy a, Lý công tử thật sự là ... là kỳ tài ngút trời, vượt quá tưởng tượng, để cho người ta phải thán phục a."

"Chỉ là, ta hình như không cảm thấy có biến hóa gì, công pháp này là đẳng cấp gì?" Lý Niệm Phàm khẽ nhíu mày, nhìn về một tảng đá lớn ở bên ngoài cửa, cách không chính là một quyền.

Ào ào ào!

Ánh sáng vàng như biển, giống như dòng nước lũ hướng về phía tảng đá lớn kia cuồn cuộn mà đi, bao khỏa lấy tảng đá đó, sao đó vỗ.

Dị tượng thì rất chi là đầy đủ, thanh thế có thể nói là vô cùng to lớn.

Thế nhưng ... hòn đá kia vẫn nằm yên tĩnh ở chỗ đó, ngay cả động cũng không động chút nào.

Tâm trạng Lý Niệm Phàm dần dần chìm tới đáy cốc.

Vào lúc này, hắn đối với thành ngữ bề ngoài trông đẹp mã, nhưng bên trong thì thối nát, có một loại cảm nhận rất chi là sâu sắc.

Chẳng lẽ tác dụng của những ánh sáng vàng kim này là dùng tới chọc mù mắt địch nhân sao?

Hắn hỏi: "Hắc đại nhân, tình huống này là như thế nào?"

"Lý công tử, môn công pháp này có đẳng cấp ... rất, rất cao."

Hắc Vô Thường cố gắng tổ chức ngôn ngữ nói ý kiến của mình, tiếp tục nói: "Chỉ là phương thức tu luyện của Lý công tử có một chút đặc biệt."

Lông mày Lý Niệm Phàm nhíu lại, bất an nói: "Chẳng lẽ xảy ra vấn đề?"

Hắc Vô Thường vội vàng lắc đầu, "Không có vấn đề gì cả, Lý công tử tu chính là nhục thân công đức, công đức này không có lực sát thương."

Công đức?

Bên trong đôi mắt Lý Niệm Phàm lộ ra suy nghĩ sâu xa, đối với cái từ này, hắn đương nhiên không lạ lẫm gì.

Đây là thứ mà ngay cả Thánh Nhân cũng muốn tranh đoạt, năm đó Nữ Oa vá trời, nặn đất tạo ra con người, lão tử lập giáo, vì chính là thu hoạch được đầy đủ công đức, sau đó thành Thánh.

Chính mình đã xuyên qua tới thế giới thần thoại, những kiến thức này tự nhiên là không có sai.

Bây giờ công đức thế mà thành bàn tay vàng của chính mình?

Khó trách lại có thể dọa cho Hắc Vô Thường thành ra như vậy.

Nhục thân công đức...

Lý Niệm Phàm nhìn vào cánh tay của mình một chút, rồi bóp vào một cái.

Đúng, vẫn còn mềm mềm, không cảm giác nhiều lắm a, chẳng lẽ chính mình bóp chính mình thì cảm giác không ra?

Hắn nhìn về phía Hắc Vô Thường, mở miệng nói: "Hắc đại nhân, hay là ... ngươi tới bóp ta thử một chút?"

"Tê -- "

Mặt đen của Hắc Vô Thường cũng bị dọa tới tái mét, hít vào một ngụm khí lạnh, lộn nhào bò đi ra thật xa, ngay cả mũ trên đầu rơi xuống mặt đất mà cũng không dám nhặt lại.

Hắn hiện ra vẻ mặt cầu xin, run run rẩy rẩy nói: "Lý ... Lý công tử nói đùa, thân thể của ngài ta nào dám đụng a, xem như thiếu một cái lông tơ, những cái công đức kia sẽ hình thành nghiệp chướng ở trên người ta, đủ để cho ta sống không bằng chết a."

"Hoá ra là như vậy a."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, trong lòng cực kỳ vui mừng, cuối cùng không thể nhịn được cười lên ha ha hả hả.

Vô địch, chính mình đây là mở trạng thái vô địch a!

Mặc dù không cách nào đả thương người, nhưng là cũng không ai dám tổn thương chính mình a, hơn nữa chính mình treu lên cái danh hiệu Thánh Nhân công đức, dáng vẻ cũng không thấp hơn so với tiên nhân đi, hoàn toàn có thể giao lưu bình đẳng, thậm chí ngay cả tiên nhân cũng không dám trở mặt với mình.

Như vậy, chính mình có thể yên tâm to gan đi chu du cái thế giới này rồi.

Lý Niệm Phàm xác nhận nói: "Hắc đại nhân, công đức này của ta có phải là khá nhiều hay không, thế giới này còn có người nào dám làm tổn thương tới ta nữa không?"

Thế này sao gọi là khá nhiều, mà là rất nhiều a.

Hắc Vô Thường chật vật gạt ra một nụ cười, mở miệng nói: "Trừ khi là điên rồi, bằng không không người nào dám đi động vào một cọng tóc gáy của Lý công tử."

Lý Niệm Phàm ở trong lời nói của hắn bắt được một cái từ mấu chốt.

Điên rồi.

Đúng, chính mình mặc dù là nhục thân công đức, nhưng là ngoại trừ công đức ra thì không có gì cả, xem ra vẫn còn có chút bất ổn a.

Nếu như gặp phải thằng điên nào đó, vậy chính là đồng quy vu tậnh với chính mình, vẫn là có thể làm được.

Vậy không được quá ngông cuồng, phải thân thiện, giao lưu nhiều hơn a.

Lý Niệm Phàm âm thầm khuyên bảo chính mình một câu.

Đột nhiên nghĩ tới một chuyện vô cùng quan trọng, thầm nói: "Công đức này có thể bay không?"

Tâm niệm hắn khẽ động.

Dưới chân hắn, ánh sáng vàng kim vô tận của công đức bắt đầu hội tụ, ở trong ngưng tụ biến thành thực chất, trở thành một đóa tường vân, thế mà cứ như vậy chậm rãi ung dung kéo chính mình lên.

Tường vân (đám mây tốt lành) này tự nhiên khác với những tường vân khác, toàn thân là màu vàng kim, như là một mặt trời cỡ nhỏ, lóa mắt tới cực điểm, bức cách vạn người không có một.

Vừa mới bắt đầu Lý Niệm Phàm còn có chút đứng không vững, chẳng bao lâu theo thời gian dần trôi qua đã ngừng lại thân hình, khóe miệng dáng cười tươi lại mở rộng một lần nữa.

Cưỡi mây, hơn nữa còn là đám mây màu vàng kim.

Trâu bò!

Chính mình cuối cùng cũng có thể bay.

Hắn lại một lần nữa không nhịn được cười, cười lên ha hả, "Ổn, một đợt này rất ổn! Ha ha ha..."

Đại Hắc nhìn vào vẻ vô cùng hưng phấn của Lý Niệm Phàm, miệng chó cũng không nhịn được cười.

Xem ra chủ nhân rất hài lòng đối với trò chơi mà chính mình vừa mới thiết lập ra, chán đóng vai phàm nhân rồi, vừa rồi đã tìm được niềm vui thú mới, Đại Hắc rất vui mừng.

Kỳ thật nó vẫn cảm thấy rất lo lắng, sợ hãi chủ nhân mất đi niềm vui thú.

Dù sao, đối với chủ nhân tồn tại bực này mà nói, có thể tìm được một cái đồ chơi chơi vui thì đó là một chuyện vô cùng vô cùng khó được.

Như vậy cũng có thể so một đứa bé, lúc tìm được một món đồ chơi mới mẻ, có thể chơi đùa rất vui vẻ, nhưng tới khi chơi chán rồi thì sẽ đập phá tùy ý.

Bây giờ tại đây, đối với chủ nhân mà nói thì đúng là như vậy.

Một khi chủ nhân ngán, chán ghét, muốn vô địch tại thế, một cái hắt xì hơi thôi vậy thế giới này tám thành cũng không còn đi.

Lý Niệm phàm đưa quyển sách nhỏ kia trả lại cho Hắc Vô Thường, "Hắc đại nhân, môn công pháp này trả lại cho ngươi, thật quá cảm tạ."

Hắc Vô Thường vội vàng kinh sợ, mở miệng nói: "Lý công tử khách khí, trợ giúp của Lý công tử đối với Địa Phủ chúng ta còn lớn hơn a."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Ha ha ha, hỗ trợ, hỗ trợ."

Bât giờ, lực lượng của hắn cũng đủ, hoàn toàn đủ để giao lưu bình đẳng, không cần thấp thỏm cẩn thận giống như trước đó nữa, cho nên cũng trở nên tùy ý hơn rất nhiều.

"Hắc đại nhân, ta đi ra ngoài thử bay một chút."

Lý Niệm Phàm lên tiếng chào, dưới chân phát lên tường vân, vèo một cái đã vọt ra ngoài.

Chân giẫm lên tường vân màu vàng kim, hóng mát, sợi tóc bay lên, tay áo bồng bềnh.

Lý Niệm Phàm dần dần bắt đầu có thể hiểu được tâm trạng của những tiên nhân kia, hắn đang suy nghĩ, có nên thay đổi một bộ áo hay không, cũng làm ra một bộ dáng vẻ tiên phong đạo cốt.

Tâm niệm hắn đột nhiên vừa động, ánh sáng màu vàng kim của công đức bao phủ chung quanh hắn, lại tràn ngập lần nữa, bao phủ xung quanh, không bao lâu đã biến thành một chiếc xe thể thao Labourghini siêu sang.

Lý Niệm Phàm cầm vào tay lái, phi nhanh ở trên không trung, cưỡi mây nào có thuận tay bằng kiểu này.

Có thể lái xe thể thao ở trên trời, cũng chỉ có một mình Lý mỗ ta đi.

Tốc độ của công đức kim quang (ánh sáng vàng kim công đức) rất nhanh, hoàn toàn không thua gì tiên nhân, hơn nữa còn có thể càng nhanh hơn.

Đám quỷ sai ở Thanh Ngọc thành kia đều là ngửa đầu lên, trong ánh mắt tràn đầy vẻ ngạc nhiên, tiếng thán phục liên tiếp xuất hiện.

"Mau nhìn, đó là mây màu vàng kim, tại sao có thể có tường vân màu vàng kim, quá lợi hại, quá thần dị."

"Ôi, tường vân có biến hóa, đó là cái gì, rất đẹp trai, không phải là pháo bảo gì đó chứ?"

"Pháp bảo này xem xét có vẻ không đơn giản, quá bá khí, ta sống lâu như vậy rồi mà chưa từng thấy thứ gì đẹp tới như vậy, đoán chừng là pháp bảo tuyệt thế có sự kết hợp của phi hành và phòng ngự."

"Hâm mộ."

Hắc Vô Thường cũng đã chạy ra ngoài, vội vàng nói: "Đều yên lặng cho ta! Một đám chưa thấy qua việc đời, không được ngạc nhiên, càng không được quấy rầy cao nhân! Các ngươi nhìn các ngươi một chút xem đi, đều muốn trợn tới lồi cả tròng mắt ra ngoài rồi, còn ra cái thể thống gì nữa."

Hắn quát mắng một đợt, thu thập tâm tình cũng không được an tĩnh cho lắm, nhanh chóng chạy về phía Địa Phủ mà đi.

Địa Phủ.

Mạnh Bà đang cẩn thận nghe Bạch Vô Thường làm báo cáo, nếp nhăn trên mặt, nếp nhăn đang theo sự chấn kinh mà biến hóa không ngừng.

Minh Hà Tu La nhúng tay, thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, chó của cao nhân như là một vị anh hùng từ trên trời giáng xuống, tùy tiện một cái lập tức giải trừ nguy cơ.

Cao nhân đây là lại cứu Địa Phủ thêm một lần nữa a!

Tuy nhiên, đây vẫn chỉ là thức nhắm khai vị, tới khi nghe cao nhân nói tới việc thiết lập Thành Hoàng, thân thể còng xuống của Mạnh Bà lại dựng thẳng lên một lần nữa, há mồm hít vào một ngụm khí lạnh.

"Tê -- "

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!