Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 355: CHƯƠNG 355: NHÂN THƯ SINH TỬ BỘ

Sau khi làm xong xuôi, Lý Niệm Phàm lúc này mới quay trở về Thanh Ngọc thành.

Nhìn thấy Lý Niệm Phàm trở về, Hắc Bạch Vô Thường lập tức tiến lên đón, thân thiện nói: "Lý công tử."

"Hai vị Vô Thường đại nhân, các ngươi đây là chuẩn bị đi rồi sao?" Lý Niệm Phàm nhìn thoáng qua quỷ sai đang bận bịu thu dọn đồ đạc xung quanh, không thể không mở miệng hỏi.

"Đúng vậy a, Lý công tử."

Bạch Vô Thường khẽ gật đầu, mở miệng nói: "Địa Phủ xuất thế, rất chí bảo liên quan cũng lần lượt xuất hiện, có một bảo bối cực kỳ quan trọng cần chúng ta đi tranh thủ."

Lý Niệm Phàm nhớ tới trên đường nghe được tin tức, hiếu kỳ hỏi: "Có phải là một quyển sách hay không?"

"Đúng vậy!" Hắc Vô Thường gật đầu, "Cuốn sách này là căn cơ đặt chân của Địa Phủ chúng ta tên là Nhân Thư Sinh Tử bộ!"

"Sinh Tử bộ?"

Lý Niệm Phàm giật mình trong lòng, đối với cái tên này tự nhiên là quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn nữa, quả thực chính là đại danh đỉnh đỉnh như sấm bên tai.

"Sinh Tử bộ có phải là quốn sách ghi chép tuổi thọ mỗi người? Nghe nói có khả năng định sinh tử của mỗi người?"

Bạch Vô Thường nói lời giải thích: "Lý công tử, Sinh Tử bộ được định là Nhân Thư, chủ yếu là nhằm vào phàm nhân, một khi đã dấn thân vào con đường tu tiên, khả năng ràng buộc của Sinh Tử bộ sẽ thấp hơn, tu vi càng cao, ràng buộc càng thấp."

"Thì ra là thế."

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, xem như như vậy, vậy cũng rất trâu bò.

Đây chính là Sinh Tử bộ trong truyền thuyết a, hiện tại đã nắm bắt được tin tức, không đi nhìn một lần thì quả thực là đáng tiếc, hơn nữa dọc đường còn có thể tiếp xúc làm tăng tiến tình cảm với Địa Phủ thêm một lần nữa.

Trong lòng Lý Niệm Phàm khẽ động, mở miệng nói: "Hai vị Vô Thường đại nhân, ta cực kỳ tò mò đối với Sinh Tử bộ, có thể đồng hành cùng các vị hay không?"

"Lý công tử muốn xem tự nhiên là có thể." Hắc Bạch Vô Thường hết sức vui mừng, có thể đồng hành với cao nhân thì đây tuyệt đối là may mắn của mình a, nói không chừng còn có thể xúc tiến tăng thêm chút tình cảm.

"Chỉ là..."

Bạch Vô Thường trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Lý công tử, để mắt tới Sinh Tử bộ không chỉ chúng ta, Địa Phủ chúng ta còn đang chiến đấu với người, đi qua đó nói không chừng sẽ có một trận ác chiến."

"Ác chiến?" Lông mày Lý Niệm Phàm nhíu lại, nhịn không được nói: "Ta chỉ đứng một bên xem chiến, sẽ có nguy hiểm không?"

Hắc Bạch Vô Thường đều lắc đầu.

Bạch Vô Thường thì càng là mang theo một nụ cười khổ, mở miệng nói: "Nếu như Lý công tử ở đó, không chỉ không bị tổn thương, thậm chí mỗi người đều có thể phân tâm tới bảo vệ công tử."

Không phải sao, đứng bên cạnh là một đại lão gia công đức, vậy tuyệt đối phải đề phòng, nếu để cho đại lão gia bị ảnh hưởng dẫn tới làm tổn thương, vậy hai bên đánh nhau không có một bên nào là vô tội, đều phải gánh chịu hậu quả xấu.

Như vậy cũng có thể lấy hai nhóm người đánh nhau, một vị lão đại gia đứng ở bên cạnh xem đánh nhau, nếu chẳng may làm lão đại gia bị thương, thân thể lão đại gia sẽ có một chuyến đi xuống mặt đất ...

Nghĩ thôi cũng cảm nhận được kích động.

Con mắt Lý Niệm Phàm lập tức sáng lên, "Còn có loại chuyện tốt này, vậy thì không thành vấn đề."

Nói thật ra, chỉ cần không nguy hiểm tính mạng, những náo nhiệt này hắn vẫn là rất thích tham gia vào.

Tiếp theo, ánh mắt của hắn rơi vào trên người Đại hắc, 'Chẳng qua là như vậy, Đại Hắc có vẻ hơi vướng víu, ngay cả làm pháo hôi cũng không đủ tư cách để làm.'

Vậy thì còn giữ lại làm cái gì?

"Đại Hắc, ngươi đi về trước đi." Lý Niệm Phàm mở miệng, lại có chút do dự, "Chỉ là đường trở về chưa chắc đã an toàn, ta có chút không yên lòng."

Hắc Vô Thường lập tức ngầm hiểu, cười nói: "Lý công tử cứ việc yên tâm, ta có thể phái hai tên quỷ sai hộ tống."

"Như vậy có làm phiền các ngươi quá không?"

Hắc Vô Thường vội nói: "Việc nhỏ, thuận tay mà thôi, không có vấn đề gì cả."

"Vậy làm phiền."

Lập tức, Lý Niệm Phàm buộc một bọc nhỏ vào ở trên lưng của Đại Hắc, nói ra lời nói sâu xa: "Đại Hắc, con đường phía trước hung hiểm, ta không mang theo ngươi đi cũng là vì muốn tốt cho ngươi, trong bọc này có không ít hoa quả, ăn tiết kiệm một chút, trở về đi a."

"Gâu gâu gâu." Đại Hắc dùng đầu chó cọ xát vào trên người Lý Niệm Phàm, xem như tạm biệt.

Sau khi làm qua thao tác tạm biệt đơn giản, mọi người lập tức cưỡi mây, cùng nhau bay về phía một nơi gọi là Thanh Phong hạp mà đi.

Lần này, Lý Niệm Phàm không còn cần người đỡ, mà là tự lái tường vân của chính mình, thậm chí còn chở Long Nhi và Niếp Niếp, lập tức có loại cảm giác nở mày nở mặt.

Nhất là lúc, nghe được lời khen phát ra từ nội tâm của Niếp Niếp và Long Nhi: "Ca ca, ngươi thật lợi hại", thì càng làm cho Lý Niệm Phàm mừng thầm không thôi.

Ở thế giới tu tiên, tường vân chính là một cái cọc tiêu thành công của nam tử.

Lý Niệm Phàm đi song song với Hắc Bạch Vô Thường, theo thời gian dần trôi qua thì phát hiện một vấn đề.

Công đức tường vân của mình thật sự là đáng chú ý quá mức, ánh sáng vàng chói mắt, thi thoảng còn thoáng hiện ra dị tượng, ánh sáng tỏa ra xung quanh, hai đám tường vân nhỏ mà Hắc Bạch Vô Thường điều khiển đi theo bên cạnh, đều phai mờ ảm đạm, hoàn toàn trở thành vật làm nền.

Nó tương đương với sự chênh lệch giữa xe sang và xe Alto đã qua sử dụng, chênh lệch tới không phải chỉ là một chút xíu.

Không sợ không biết hàng, chỉ sợ hàng so hàng a.

Hắc Bạch Vô Thường hiển nhiên cũng phát hiện điểm này, vẻ mặt có chút mất tự nhiên, cảm giác chính mình quá thất bại, lòng tự trọng bị tổn thương, không xứng bay cùng với cao nhân.

Lý Niệm Phàm có chút băn khoăn, đề nghị: "Hai vị Vô Thường đại nhân, chúng ta hay là chung mây đi, dù sao mây ta lớn."

Trong khi nói chuyện, ánh sáng vàng quanh người phóng lớn lên, công đức vô tận như là vòng xoáy bắt đầu hiển hiện ở dưới chân, tường vân nhanh chóng biến lớn, chẳng mấy chốc giống như một cái bàn màu vàng kim, xoay quanh trên bầu trời, ánh sáng vàng vung vãi mà xuống, khiến cho người thấy đều sẽ mù mắt trong thời gian ngắn ngủi.

Tuy rằng sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng là khi nhìn thấy lượng lớn công đức như vậy, Hắc Bạch Vô Thường vẫn có chút khó thích ứng, do dự nói: "Chuyện này ..."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Ai da, chớ khách khí, lên đây đi, ngồi cũng một chỗ tốt hơn nhiều a."

Hắc Bạch Vô Thường không dám từ chối, thận trọng giẫm vào công tức tường vân.

Hai chân giẫm ở trên tường vân, tâm can của bọn họ đều đang run rẩy, cố gắng khống chế bước tiến của mình, rất nhẹ, lại rất nhẹ, tuyệt đối không thể giẫm đau tường vân.

Cái này tám thành chính là chính mình đứng ở khoảng cách gần nhất với công đức thiên đạo, cũng là thời khắc huy hoàng nhất trong cuộc đời này đi.

Lý Niệm Phàm đưa tay một chỉ.

Lập tức ở trên tường vân hiện lên năm cái đài sen vàng như những chiếc ghế, ở giữa những chiếc ghế là một cái bàn tròn.

"Tất cả mọi người ngồi, khoảng cách tới mục tiêu cần tới thế nhưng là còn có một đoạn lộ trình, một đường buồn tẻ, cùng nhau uống rượu làm vui thì chẳng phải là sung sướng hơn sao?" Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, một cái hồ lô được cầm trong tay, "Rượu này thế nhưng là ta dụng tâm sản xuất, các ngươi nhất định phải nếm thử."

Trên hồ lô, lập lòe ánh sáng màu tím vàng, trông rất đáng chú ý, lập tức khiến cho hai tên Hắc Bạch Vô Thường phải trợn cả mắt lên.

Tử, Tử, Tử ... Tử Kim Hồ Lô?!

Da mặt của bọn hắn run rẩy không ngừng, kiệt lực ép xuống sự chấn kinh trong nội tâm của chính mình.

Dùng công đức tường vân làm ghế dựa, Tiên Thiên Chí bảo chứa rượu, nghĩ tới rượu trong đó chắc chắn cũng không bình thường đi.

Cũng đúng, chỉ có như thế mới xứng với thân phận cao nhân nha, chính mình đi theo cao nhân, không nói những chuyện khác, chỉ nói tới trí tưởng tượng này, tuyệt đối sẽ càng ngày càng tăng.

Xác suất sẽ tăng lên phình to đến mức họ hàng cũng không nhận ra.

Bạch Vô Thường thì trong lòng khẽ động, đề nghị: "Lời nói của Lý công tử rất đúng, một đường buồn tẻ, lúc thưởng thức rượu, sao lại không tìm mấy nữu quỷ, đánh đàn nhảy múa tới trợ hứng."

Lý Niệm Phàm gật đầu, "Rất hay!"

Lập tức, Hắc Bạch Vô Thường cùng nhau làm việc, tự mình ra tay, đi chọn lựa nữ quỷ tuyệt sắc hiểu âm nhạc và vũ đạo, tiêu chuẩn cao, yêu cầu nghiêm ngặt, cần phải là nữ quỷ đạt tới trình độ ngàn dặm mới tìm được một, hoàn mỹ không một chút tì vết.

Đồng thời, chọn tới hai thị nữ vô cùng xinh đẹp, trông coi ở bên cạnh Lý Niệm Phàm, chuyên môn phụ trách rót rượu phục vụ.

Hai nữ quỷ này ngay cả thở mạnh cũng không dám thở, thận trọng mà phục vụ, từ trong miệng của Hắc Bạch Vô Thường, các nàng biết được, có thể giẫm vào trên đóa tường vân này, chạm vào Tử Kim Hồ Lô này cũng là may mắn đặc biệt lớn tới cỡ nào, xem như đại lão đỉnh cấp ở Tiên giới căn bản cũng không có tư cách này.

Mà khi Tử Kim Hồ Lô mở ra, mùi thơm của rượu lập tức tỏa ra.

Hai thị nữ là nữ quỷ này đương nhiên là không có tư cách nhấm nháp, nhưng là chỉ là mùi rượu này thôi cũng khiến cho hồn phách của các nàng dần dần trở nên ngưng thực, có thể nói là một trận đoạt tạo hóa của thiên đạo.

Các nàng lập tức mừng rỡ, nội tâm rung động điên cuồng, càng ra sức phục vụ hơn.

Có thể phục vụ loại nhân vật như hạo nguyệt tinh thần này, lại có thể tiếp xúc gần gũi như vậy, đây quả thật chính là phúc khí tu luyện vạn thế của chính mình à.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!