Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 402: CHƯƠNG 402: TRONG RAU NÀY ... CÓ ĐỘC

Lý Niệm Phàm tự nhiên không rảnh đi để ý tới đám quần chúng ăn dưa thở ngắn than dài sợ hãi thán phục kia, mà là đi theo Nguyệt Đồ, đi tới một căn phòng yên tĩnh.

Căn phòng này khác với vẻ vàng son lộng lẫy ở bên ngoài, toát ra một loại hương thơm của đàn hương, cũng không khác gì cách bài trí nơi ở của người bình thường, bàn ghế gỗ được sắp xếp gọn gàng, lập tức để Lý Niệm Phàm thuận mắt hơn nhiều.

Đã thấy nhiều màu vàng kim rồi, con mắt cũng đã là đau, vẫn là bình thường chút mới thích hợp ta.

"Lý công tử, mời ngồi." Nguyệt Đồ ân cần mời Lý Niệm Phàm ngồi xuống, đồng thời bảo cho người đi dâng trà.

So với những nơi khác, nơi này của Nguyệt Đồ quả thực là để cho Lý Niệm Phàm có chút thất vọng.

Không cần biết là quỷ sai, hay là Lý Ngư cung, còn là Hạ triều, tới chỗ bọn họ một lần không phải là nữ quỷ xinh đẹp thì chính là Bạng tinh yêu mị, còn có cung nữ dáng người thướt tha, chỗ nào không phải lợi ích tràn đầy, để cho người ta lưu luyến quên lối về.

Nhìn lại nơi này, chỉ có một đống hòa thượng cạo trọc đầu, cũng chỉ có vầng trán sáng là có thể nhìn một chút.

Xem ra không thích hợp làm khách ở Phật giáo.

Lý Niệm Phàm ghi tạc trong lòng, sau này du lịch thì vẫn là nên chuyển sang nơi khác chơi mới thỏa đáng.

Ngoại trừ nhân viên phục vụ không được ra thì món ăn hiển nhiên cũng không được, đầy bàn toàn là đồ ăn chay, dùng nước thì có thể dùng nước canh luộc tới hình dung thì tuyệt đối không quá đáng.

"Nguyệt Đồ, ta đây không thể không nói một chút."

Bùi An nhịn không được mở miệng nói: "Mọi người tốt xấu gì cũng là quen biết nhau đã lâu, nếu như nghèo quá thì cứ lên tiếng với chúng ta một câu, chỉ dùng những đồ ăn này tới chiêu đãi chúng ta, có chút không thể nào nói nổi đi."

Mấu chốt là, cao nhân còn đang ở đây a, thân phận cao quý tới cỡ nào, những đồ ăn này của ngươi làm sao mà không biết xấu hổ còn mang ra.

"Miếng ăn của Phật giáo ta là cùng khổ." Vẻ mặt Nguyệt Đồ có chút xấu hổ, khổ sở nói: "Tuy nhiên đây đều là do chùa miếng chúng ta tự mình trồng, hơn nữa linh quả xung quanh có thể thu thập đều thu thập tới, hương vị có lẽ vẫn là có thể."

Linh Trúc mang theo thuộc tính ăn hàng, cũng không nhiều lời, đã gắp lên một cọng rau xanh, đưa vào trong miệng của mình, "A ô, mia~ mia~ mia~"

Miệng của nàng ta chỉ nhai có mấy lần, lập tức con ngươi phóng lớn, cứng đờ.

Miệng há to lên, "Phốc" một tiếng, rau xanh từ trong miệng của nàng ta như bão tố bay ra ngoài.

"Không được, ta không được ..." Nàng đều rơi lệ, thân thể co quắp lại dựa vào trên người Tử Diệp.

Còn vừa hối hận dùng tay quệt lêý miệng của mình, vô lực nói: "Ta sống tới lớn như thế này rồi, còn chưa từng nghĩ tới trên thế giới còn có thứ đồ khó ăn như thế này, trong rau này ... có độc, ta sống không được nữa."

Những người khác đều âm thầm thu hồi đũa chính mình cầm sắp duỗi ra, ném ánh mắt sùng kính đối với Linh Trúc.

Đôi mắt biết nói lời cảm tạ bằng hữu đã thử độc.

Tử Diệp thì rớt một hột mồ hôi, thấp giọng nói: "Được rồi, độc gì mà có thể hạ độc chết ngươi, dậy mau đi."

"Khó ăn với ta mà nói thì chính là độc lợi hại nhất trong thiên hạ, chỉ có món ngon mới có thể cứu ta." Linh Trúc ôm chặt lấy Tử Diệp, thâm tình chậm rãi nói: "Tử Diệp tỷ tỷ, ta biết ngươi còn cất giấu một quả quýt, cứu ta, cứu ta a!"

"Ha ha ha, thật là một người ăn hàng." Lý Niệm Phàm nhịn không được lắc đầu cười, "Chỗ này của ta chính là không bao giờ thiếu món ngon, chuyến đi tới này, ngược lại là ngoài ý muốn mà thu hoạch được một con Ký Lân, lộc ăn của các ngươi không cạn a."

Dứt lời, hắn đưa tay vung lên, trên bàn lập tức thêm ra hơn hai cái chân Kỳ Lân.

Thịt của Kỳ Lân quá nhiều, để cho tiện giữ gìn, Lý Niệm Phàm đã gia công xử lý hai cái đùi này, làm thành thịt khô ướp gia vị, nghĩ không ra hương vị thế mà cũng cực kỳ tốt, mùi thơm của thịt khô cũng không nồng đậm, thuộc về loại hình nội liễm, tuy nhiên hai mắt của tất cả mọi người đều sáng lên nhìn chằm chằm vào, món ăn mà cao nhân lấy ra vậy tuyệt đối chính là những món ăn ngon nhất trong nhân thế a.

"Oa, tạ ơn Lý công tử!"

Linh Trúc tuyệt không khách khí, hai mắt tỏa ánh sáng, như lang như hổ đánh tới, không kịp chờ đợi nâng một cái chân lên, một thân một mình bắt đầu gặm.

Những người khác thì miệng khẽ giật giật trơ mắt mà nhìn.

Có ý tứ gì a? Tổng cộng chỉ có hai cái chân, một mình ngươi đi ôm một cái, không nói đạo nghĩa như vậy sao?

"Nhanh." Còn là Tử Diệp hiểu rõ Linh Trúc, nói lời thúc giục: "Đừng có ngây người, cái chân còn lại này chúng ta tranh thủ thời gian chia, bằng không đợi tới lúc nàng ăn xong cái chân kia thì cái chân còn lại này cũng không giữ được!"

"Cái gì, có thể hung tàn như vậy sao? Vậy còn chờ gì nữa?"

"Nhanh, nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên!"

Mọi người chỗ nào còn giống như tiên nhân nữa, quả thực chính là cường đạo, còn muốn tích cực hơn cả lúc chia Linh bảo, nhìn chằm chằm vào từng miếng thịt kia, vội đến độ mặt đỏ rần.

Chỉ là cắn miếng đầu tiên, mọi người lập tức bị cảm giác thịt mềm mại cho chinh phục, nhịn không được nhắm mắt lại mà hưởng thụ.

Độc tố của Linh Trúc lập tức bị làm khô, bên trong miệng nhét tràn đầy thịt, nói chuyện cũng không lưu loát, "Thịt Kỳ Lân quả nhiên là khác biệt! Xem như sống qua nhiều năm như vậy ta cũng chưa có cơ hội nếm qua a."

"Hì Hì ha ha, Kỳ Lân này chính là một con Kỳ Lân đần độn, lúc xuất hiện thì rất là ngưu bức, nhưng cuối cùng bị lôi bổ cho mà tiêu tùng bốc khói." Niếp Niếp tới chủ đề, cười ha ha lên nhanh chóng kể lại quá trình lúc đó.

Người khác đều là vừa ăn, vừa phấn khởi nghe kể chuyện, sau đó thì bộc phát ra tiếng cười vang.

Chỉ ngoại trừ Nguyệt Đồ ra.

Vốn là nàng ta còn đang ăn sung sướng theo mọi người, lúc này lại yên lặng buông miếng thịt trên tay xuống, thịt bên trong miệng cũng nhả ra, chu mỏ, trong hốc mắt bao hàm nước mắt. (Cái này phải nhớ tới lúc Lý Niệm Phàm nói Phật tử không được ăn ba loại thịt, một là nhìn thấy bị giết, hai là nghe thấy giết ba là tự tay giết)

Tâm tình của nàng sụp đổ.

Ăn cơm thì ăn cơm đi, tại sao còn phải kể ra câu chuyện này a, còn có thể để cho người ta ăn cơm một cách vui sướng hay không.

Món ngon vốn đã ở trong miệng rồi, bây giờ vậy mà phải nhổ ra!

Trong nhân thế còn có chuyện đau khổ nào hơn so với chuyện này sao?

Linh Trúc dùng sức nhìn chằm chằm vào khối thịt đó, nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước bọt, "A? Nguyệt Đồ Bồ Tát làm sao mà ngươi lại không ăn a?"

Nguyệt Đồ ủy khuất mím môi nói: "Thịt không nghe thấy bị giết thì mới có thể ăn, vừa rồi nghe được quá trình giết, ta..."

Linh Trúc mừng rỡ, trực tiếp cắt ngang, "Quá tốt rồi, ngươi không ăn thì ta ăn!"

"..." Nguyệt Đồ: "A Di Đà Phật."

Sau đó, mọi người vui sướng ăn chân giò Kỳ Lân, chỉ có Nguyệt Đồ khổ cực ngồi cùng một đám ăn thịt mà mình phải nhai rau.

Sau khi ăn uống no nê, tất cả mọi người đều lộ ra nụ cười vui vẻ thoải mái.

Tiêu Thừa Phong lau miệng, bắt đầu thổi gió nói: "Lý công tử, Kỳ Lân này thế mà dám can đảm mai phục công tử, đây là ta không ở đó, bằng không chắc chắn sẽ một kiếm bổ nó!"

Lời này nói ra mọi người rất tự giác bỏ qua.

Tử Diệp cau mày nói: "Như vậy xem ra, đại kiếp trước đó thế mà có quan hệ với Kỳ Lân nhất tộc, thế nhưng là xem như ở thời kỳ viễn cổ, cũng chỉ nghe Long và Phượng, có rất ít tin tức về bọn nó, ẩn nấp tới thật là lâu."

Linh Trúc đang ôm lấy xương đùi không còn thịt vừa liếp láp, vừa nói: "Ta cũng cho rằng Kỳ Lân nhất tộc sớm đã bị diệt tuyệt."

Lý Niệm Phàm đột nhiên nói: "Nếu như theo cố sự ta biết không sai thì Kỳ Lân nhất tộc ngược lại là tham dự Phong Thần bảng."

Tử Diệp lập tức nghiêm mặt, mở miệng nói: "Còn xin Lý công tử nói cho biết."

"Bên trong Phong Thần bảng nhắc tới một loại thần thú, tên gọi Tứ Bất Tượng, các ngươi đây hẳn là đều nhớ đi, mà Tứ Bất Tượng này, chính là con trai trưởng của Thủy Kỳ Lân."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!