Trong sân, một hòa thượng nhỏ đang cầm một cái chổi còn muốn cao lớn hơn so với hắn đang quét lấy lá rụng đầy đất này.
Niếp Niếp nhìn vào cảm thấy buồn cười, nhịn không được cười hỏi: "Tiểu hòa thượng, ngươi quyét thế này tới bao giờ mới xong?"
Tiểu hòa thượng dừng lại, nhìn thấy mọi người, lập tức buông cái chổi chạy chậm tới, "Quét cho hết, Giới Sắc sư huynh từng nói, chờ ta quét xong những lá rụng này, hắn sẽ trở về."
Niếp Niếp nở nụ cười, "Tiểu hòa thượng, ngươi thật ngốc, lời này hiển nhiên là nói đùa với ngươi."
"Ngươi gạt người!" Tiểu hòa thượng vô cùng nghiêm túc, bảo vệ sư huynh, "Giới Sắc sư huynh chưa từng lừa dối."
Niếp Niếp nhếch miệng, "Sư huynh kia của ngươi cũng không phải hòa thượng đứng đắn gì."
Mọi người cùng đi một đường với Giới Sắc, tự nhiên hiểu rõ tính cách của hắn, ở một khía cạnh nào đó, hắn quả thực không phải là một hòa thượng đứng đắn.
Nguyệt Đồ mở miệng nói: "Được rồi, Giới Si, tranh thủ thời gian chào hỏi khách nhân đi."
"A Di Đà Phật, gặp qua các vị thí chủ." Giới Si chắp tay trước ngực, đến có mấy phần dáng vẻ, sau đó thì mong đợi nhìn về phía Nguyệt Đồ hỏi: "Bồ Tát, Giới Sắc sư huynh trở về rồi sao?"
Nguyệt Đồ nói: "Lá ngươi còn chưa có quét xong thì tự nhiên còn chưa trở về."
"Nha." Giới Si thất vọng cúi thấp đầu, xoay người một lần nữa đi trở về quét lá.
Nguyệt Đồ nhìn vào tiểu hòa thượng kia, nói lời giới thiệu: "Hắn là cô nhi, được người đặt ở cổng chùa Tây Sơn tự, có ngộ tính về Phật pháp không thua kém gì với Giới Sắc, trong số mệnh ngược lại là không có bao nhiêu kiếp nạn, nhưng trong lòng lại có một chữ Si."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, "Cho nên các ngươi mới để cho hắn một mực quét rác, trông cậy dùng cái này hóa giải si của hắn?"
"Lý công tử nói một câu trúng đích, quả thực như thế." Nguyệt Đồ khẽ gật đầu, "Giới Sắc dẫn hắn nhập môn, quan hệ của hai người vô cùng tốt."
Lý Niệm Phàm nhìn vào viện lạc một lúc, chỉ cảm thấy tiểu hòa thượng này và lá phong xen lẫn này thành một bức họa tuyệt mỹ, dễ dàng để cho tâm tư của người ta trở nên yên tĩnh.
Hắn đột nhiên nhìn thấy một cái cây đứng gần cửa sân, cao bằng một người, tán cây như vung, lá cây thành tam giác, vô cùng xanh tươi, tạo nên sự tương phản nặng nề với những chiếc lá phong úa vàng.
Mở miệng nói: "Đó là cây bồ đề đi."
Nguyệt Đồ nói: "Đúng vậy a, ta nhớ được LÝ công tử đề cập tới, cây này có duyên với Phật ta, lúc này mới gieo trồng xuống ở khắp nơi."
"Quả thật có chút ngọn nguồn."
Sau đó, mọi người ở tại Linh Sơn.
Một mực tới ngày thứ tư, từ rất sớm Nguyệt Đồ đã tới mời Lý Niệm Phàm, đại điển lập giáo sắp sửa được bắt đầu.
"Keng keng cản..."
Tiếng chuông buổi sáng đã gõ vang lên chín lần, và đông đảo các hòa thượng đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, thi nhau đứng vào những vị trí đã định sẵn, chắp tay trước ngực, lộ ra màu sắc nghiêm trang.
Lý Niệm Phàm và mọi người thì ở trên quảng trường làm người chứng kiến, cũng không cần làm cái gì cả, đơn giản mà nói thì chính là tới góp đông người, chứng kiến bộ mặt của một giáo phái, sau khi trở về không chừng còn có thể làm một chút quảng cáo, tuyên truyền quảng bá hộ.
Dù sao có người tới chứng kiến cùng với mình âm thầm lập giáo không một tiếng động thì hoàn toàn không giống nhau.
Sự chuẩn bị của rất nhiều hòa thượng đã rất đầy đủ, nghi thức thì cũng đã cảm thấy đầy đủ, một thủ tục rồi lại một thủ tục tiến hành dần dần, bắt đầu do Nguyệt Đồ phát biểu cảm nghĩ lập giáo.
Ngay tại cách đó không xa ở trên một ngọn núi khác, trong lúc không hề ai biết thế mà tụ tậm hơn trăm cái bóng đen, do Đại Ma Vương dẫn đầu, đang híp mắt nhìn về phía phương hướng của Phật giáo, bên trong đôi mắt tràn đầy khí thế bạo ngược.
Đại Ma Vương cười lạnh, kích động nói: "Ha ha, vẫn là Ma Chủ đại nhân có biện pháp, lần xuất mã này, chắc chắn sẽ để cho Phật giáo từ đây không còn tồn tại nữa!"
Ở bên cạnh người hắn, một tên Ma sứ lập tức hét theo nói: "Xem như tín đồ Phật giáo năm đó trải rộng Hồng Hoang, có Phật Tổ tọa trấn thì vẫn như cũ bị chúng ta diệt tới sạch sẽ, bây giờ chỗ này càng là không đáng giá nhắc tới, chẳng qua chỉ là một bữa ăn sáng!"
"Nói hay lắm!" Đại Ma Vương lập tức ném một cái ánh mắt khen ngợi đối với hắn, "Ngươi tên là gì?"
Ma sứ kia tâm tình kích động, mở miệng nói: "Hồi bẩm Ma Vương đại nhân, tiểu nhân là Ma Vân."
"Ngươi rất không tệ, thông minh và bạo dạn hơn so với Hậu Ma và A Mông nhiều." Đại Ma Vương vô cùng hài lòng, sau đó thì nổi giận nói: "Bọn họ thế mà đã bị dọa sợ vỡ mật, không dám tới phàm trần, quả thực chính là hèn nhát!"
Ma Vân gật đầu liên tục, "Ma Vương đại nhân nói đúng, Ma tộc chúng ta tung hoành vô địch, từ trước tới nay không sợ hãi!"
"Ha ha ha, không sợ hãi cái từ này dùng tới rất tốt! Ngươi rất hợp với khẩu vị của ta, Ma tộc ta cần có những người như ngươi!" Đại Ma Vương càng hài lòng hơn.
Ma Vân lập tức nhiệt huyết lên cao, đã vội vàng không kịp chuẩn bị muốn lao ra để thể hiện bản thân mình, "Ma Vương đại nhân, vậy chúng ta còn phải chờ cái gì nữa, tranh thủ thời gian giết cho Phật giáo tới không chừa một cái quần lót a!"
"Chờ một chút! Ngươi điên rồi!"
Đại Ma Vương một tay kéo lấy Ma Vân lại, cau mày nói: "Ngươi không thấy được Công Đức Thánh thể kia đang ngồi ở vị trí trước mặt của chúng ta sao? Đi, trước tiên theo ta đổi một cái phương hướng khác rồi lại giết ra ngoài."
Lập tức, hơn trăm cái bóng đen nối đuôi nhau di chuyển, chuyển từ ngọn núi này sang ngọn núi đối diện.
"Ma Vương đại nhân, giết ra ngoài đi!" Ma Vân lại bắt đầu, ngo ngoe muốn động đôi mắt phấn chấn tới lạ thường, giống như một giây sau sẽ xông lên vậy.
"Được rồi, Ma tộc ta không sợ trời chẳng sợ đất! Là lúc hiện ra sự anh dũng của Ma tộc ta!" Tròng mắt của Đại Ma Vương hơi híp lại, ngưng giọng nói: "Mọi người chuẩn bị, đi cùng với ta..."
Cũng vào lúc này, Nguyệt Đồ phát biểu cảm nghĩ lập giáo đã sắp tới hồi kết thúc, "Ở chỗ này, ta muốn trịnh trọng cảm tạ một người, đó chính là Lý công tử, là Lý công tử ban cho ta linh cảm sáng lập Phật giáo, không có Lý công tử thì không có Nguyệt Đồ ta ngày hôm nay, xin cho phép ta mời Lý công tử tới tiến hành nghi thức cắt băng của Linh Sơn ta!"
"Ba ba ba." Tiếng vỗ tay vang lên rầm rộ, nhất là các vị tiên nhân kia đều vỗ tay có phần hơi to.
Lý Niệm Phàm sửng sốt một chút, lập tức cười khổ đứng người lên, không nghĩ tới hôm nay còn có tình huống chính mình phải biểu hiện.
"Chờ một chút!"
Đại Ma Vương tâm can co rúm lại, hoảng tới không chịu được, lập tức kêu tạm dừng.
"Đại gia công đức ra sân cắt băng, Đại Ma Vương ta nguyện ý cho hắn một cái thể diện, chờ hắn làm xong lại nói."
Lý Niệm Phần nhận lấy cái kéo, cũng không có luống cuống, cười nói đối với mọi người, "Cảm ơn lời mời của Nguyệt Đồ Bôt Tát, vậy ta không từ chối."
Sau đó, thuận tay cắt bỏ vải đỏ trên bảng hiêu, trên đó đột nhiên xuất hiện bốn chữ Tây Thiên Linh Sơn.
"Ba ba ba." Lại là một trận tiếng vỗ tay.
Đại điển lập giáo xem như sắp kết thúc rồi.
Lý Niệm Phàm kéo xong thì đứng ở chỗ đó vỗ tay cùng mọi người, sau đó cũng không có trở về vị trí cũ, mà là đứng ở một bên khác.
Đại Ma Vương trong lòng đau buồn, cắn răng một cái, "Đi, mọi người lại theo ta đổi một cái phương hướng rồi xông lên."
Nguyệt Đồ bắt đầu nói ra kết luận cuối cùng, "Cuối cùng ta tuyên bố, Phật giáo từ hôm nay trở đi, chính thức lập giáo!"
Đông đảo hòa thường cùng nhau chắp tay trước ngực, "A Di Đà Phật."
"Ha ha ha, oa ha ha ha..."
Theo một trận tiếng cười to càn rỡ truyền tới, hơn trăm cái bóng đột nhiên xông ra, khí thế hung hăng ngang ngược như trâu húp mả thi nhau thể hiện mình, lập tức nhấc lên từng làn mây đen, có loại dũng khí mây đen ép thành cảm giác âm trầm, kinh khủng như thế.
Đại Ma Vương tuy rằng gầy đi rất nhiều, nhưng tiếng cười thì vẫn rất có sức lực, khí thế hào hùng, lạnh lùng mở miệng nói: "Phật môn lập giáo? Nghĩ mà cảm thấy buồn cười biết bao, Đại ma Vương ta là người đầu tiên không đồng ý!"
"Là Ma tộc!"
"Ma tộc quả nhiên tới, ta biết ngay bọn chúng tuyệt đối sẽ tới quấy rối."
"Đây chính là Đại Ma Vương của Ma tộc sao? Dáng người có sự khác biệt với trong suy nghĩ của ta."
Mọi người đều giật nảy cả mình, bất an ngửa mặt nhìn lên bầu trời, thân thể âm thầm lui lại, giữ khoảng cách an toàn.
Nguyệt Đồ sầm mặt lại, "Chuẩn bị nghênh chiến Ma tộc!"
"A Di Đà phúc!"