Giới Sắc mở miệng nói: "Vân cô nương, người đã chết, hồn phách không có quan hệ gì với ngươi, tội khi còn sống sau khi chết tự có người tới phán, lại là không thể cho ngươi."
Vân Y Y hỏi: "Phán như thế nào?"
Giới Sắc trả lời: "Mười tám tầng Địa Ngục."
"Ta càng tin tưởng bản thân ta hơn! Có đưa cho ta hay không?"
Giới Sắc ngậm miệng không trả lời.
Trong mắt Vân Y Y lóe lên tia sáng đen, khí thế lãnh đạm giống như thủy triều tuôn về phía Giới Sắc, cuối cùng hừ lạnh một cái, chuẩn bị rời đi.
Lần này, Giới Sắc ngăn lại, mở miệng nói: "Vân cô nương, kẻ thù đều đã đền tội, nên buông tay!"
Bên trong đôi mắt của Vân Y Y hiện lên một chút mê mang, chân tay trông có vẻ rất luống cuống, ngay sau đó lạnh lùng quay về, thê lương nói: "Làm sao buông tay? Phần thống khổ này của ta, có ai có thể hiểu? Thế giới này mang tới cho ta sự thống khổ, ta muốn để cho tất cả mọi người cùng đi cảm nhận với ta!"
"Ngươi dừng lại, hỏi lòng mình cho thật tốt một chút, như vậy ngươi sẽ vui sao?"
Giới Sắc nhìn vào Vân Y Y, hai người đứng ở trên ngọn núi to lớn, mây trắng vờn quanh, đối mắt nhìn nhau.
"Lòng ta?" Vân Y Y nhìn vào Giới Sắc một cách mỉa mai, "Trong số nhiều người ta giết như vậy, cũng có người tin Phật, trước khi bọn họ chết, vẫn như cũ sẽ chờ đợi Phật Tổ cứu rỗi, Phật Tổ tới rồi sao? Tín ngưỡng chẳng qua chỉ là trò lừa gạt người, nó không cứu được bất luận kẻ nào!"
Giới Sắc mặc niệm lấy Phật hiệu, "Nhưng là tín ngưỡng có thể cứu vớt chính mình, ta cầu ngươi một chuyện, đừng giết người, dừng lại đi, có được không?"
Vân Y Y nhìn vào Giới Sắc, có chút ngây người.
Giới Sắc chậm rãi đi lên trước, vươn tay, nhìn vào Vân Y Y, "Ta vẫn như cũ có thể cưới ngươi, đưa lá sen kia cho ta, làm đồ cưới như thế nào?"
Hô hấp của Vân Y Y đột nhiên trở nên gấp rút, phản ứng đầu tiên là vui vẻ, ngơ ngác lấy lá sen ra đưa về phía tay của Giới Sắc.
Lúc này, lá sen này đã biến thành màu đen tỏa ra ánh sáng vô cùng tà dị.
Ngay ở lúc Giới Sắc sắp lấy được lá sen, lá sen này đột nhiên nổ bắn ra ánh sáng màu đen nhánh, trong đó thê mà phát ra một tiếng cười tàn khốc tới cực điểm, chế giễu nói: "Muốn ta? Ngươi đang nằm mơ!"
Lá sen này đột nhiên theo lòng bàn tay của Vân Y Y dung nhập vào, ngay sau đó một cái cánh tay đen như mực đột nhiên từ sau lưng Vân Y Y vọt bắn mà ra, giống như rắn độc, không có một chút phòng bị nào, trực tiếp đâm xuyên qua ngực của Giới Sắc, như là đạn pháo bão tố bay ra ngoài vậy!
"Phật tử Phật giáo xem như có mấy phần cân lượng, thế mà phải để cho ta tự mình động thủ!"
Bên trong miệng của Vân Y Y truyền tới một giọng nói xa lạ, khác biệt với giọng nói vốn có của Vân Y Y, hình thành âm chồng âm, nghe cực kỳ quỷ dị.
Ở dưới chân nàng ta, lá sen kia thế mà một sinh hai, hai sinh ba, biến thành một đóa hoa sen màu đen chậm rãi nở rộ ra, từ từ nâng đi lên.
Một đạo khí tức cực kỳ quỷ dị mà kinh khủng bắt đầu tỏa ra từ trên người nàng, từ trên cao nhìn về phía Giới Sắc ở bên dưới.
Lúc này Giới Sắc bị đâm đến cắm vào trên một vách núi trên đỉnh núi, nơi ngực là một vết thương lớn chừng miệng chén, máu tươi như mở van nước, tuôn trào mà ra.
Ở nơi vết thương, nhiều hồn phách được hắn hấp thu vào như tìm được chỗ tháo nước, há to miệng, kêu to thê thảm, chuẩn bị lao ra ngoài.
Tuy nhiên lại chỉ có thể xông ra một nửa, nửa người dưới thật giống như bị một mực khóa lại.
"Ồ? Còn không chết?"
'Vân Y Y' nhìn vào Giới Sắc, ánh mắt lộ ra vẻ kỳ dị, "Vậy thì trở thành chất dinh dưỡng cho Hắc Liên (bông sen đen) của ta đi."
Nàng ta đưa tay vung lên, Hắc Liên lập tức phát ra ánh sáng màu đen bao chùm về phía Giới Sắc.
Ngay vào lúc ánh sáng màu đen sắp bắn tới Giới Sắc, một vệt ánh sáng vàng kim chậm rãi nổi lên, hình thành một cái vòng bảo hộ.
Ánh sáng màu vàng kim này cũng không nồng đậm, ngược lại là rất nhạt.
Nhưng là ... lại tùy tiện ngăn cách ánh sáng màu đen lại bên ngoài.
Ánh sáng màu vàng kim và màu đen hai loại màu sắc này, tựa như là thiên địch, hai bên phật biệt rõ ràng, tuyệt không tương dung.
Vào lúc này, những quỷ hồn kia lại một lần nữa bị hút trở vào trong cơ thể của Giới Sắc, miệng vết thương kia cũng khôi phục lại một lần nữa, chỉ là mọc ra lại không phải thịt, mà là sơn vàng.
Giới Sắc mở mắt lại một lần nữa, nhìn vào Hắc Liên kia, thân thể nhẹ như lông hồng, tung bay ở trong không trung, "Đây là, Hắc Liên ... diệt thế?"
Không cần biết là Tây Du ký hay là Tây Du ký hậu truyện, Nguyệt Đồ tự nhiên đều kể qua với Giới Sắc, đồng thời cũng khắc sâu ấn tượng, bởi vậy Giới Sắc ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy là có thể nhận ra.
"Yêu ô, còn có chút kiến thức."
Vân Y Y lạnh lùng cười một tiếng, "Pháp bảo này là theo thiên địa mà sinh, là Tiên Thiên Chí bảo, có uy năng quấy loạn thiên địa, năm đó Vô Thiên Ma Chủ chính là dựa vào đài sen này mà quấy Phật giáo các ngươi tới gió tanh mưa máu, bây giờ, Ma Thần đại nhân lại ban nó cho ta!"
Giới Sắc trầm giọng nói: "Ngươi là ai?"
"Ta là Ma Chủ đương đại!" Giọng nói của Ma Chủ mang theo sự tàn khốc, lạnh lùng và kiêu ngạo.
Giới Sắc mở miệng nói: "Đây là chuyện giữa chúng ta, ngươi ra khỏi thân thể của nàng đi."
Ma Chủ cười ha ha, "Ha ha ha, tại sao ta phải ra ngoài? Tới a, tới a, đây là người trong lòng của ngươi, ngươi bỏ được để mà đánh sao?"
"A Di Đà Phật."
Giới Sắc chắp tay trước ngực, ánh sáng vàng quanh thân đột nhiên tỏa sáng, Phật quang huyễn lệ như là laser, cuồng xạ về bốn phương tám hướng mà đi, ở sau gáy của hắn thế mà xuất hiện nhiều thêm một vòng sáng màu vàng kim!
Vào lúc này, thế giới xung quanh được Phật quang bao phủ, từ xa nhìn lại thì giống như một quả trứng màu vàng kim.
Phật quang nồng đậm như vậy để cho sắc mặc của Ma Chủ trầm xuống, đưa tay vung lên, Diệt Thế Hoắc Liên xoay tròn, có ma diễm (Ngọn lửa màu đen) thiêu đốt mà lên, khói đen nổi lên, hình thành một cái một đầu long dài màu đen lượn quanh mà lên!
Lập tức, màu đen và màu vàng kim hai bên ở trong xu thế giằng co, hình thành bức bình phong đối kháng lẫn nhau!
"Điều này ... Điều này sao có thể?!"
Ma Chủ trợn tròn mắt, thần sắc đầy vẻ khó có thể tin nổi.
Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, chỉ là một tiểu hòa thượng thế mà có thể ngăn cản được uy lực của Diệt Thế Hắc Liên.
Điều này ... không thực tế!
Nàng ta trầm mặt nói: "Trên người ngươi có pháp bảo gì?!"
Giới Sắc không nói gì, tay của hắn từ từ giơ lên, Phật quang tuôn ra hình thành một con cự Long màu vàng kim, "Đại Uy Thiên Long!"
"Rống!"
Đầu Kim Long này quá to lớn, tới mức xuất hiện chỉ là một cái đầu của Long thôi thi vậy mà đã có thể che khuất bầu trời, lớn cỡ khoảng một cái thôn trang, há miệng ra, ngậm Ma Chủ vào bên trong miệng!
Từ xa nhìn lại, chỉ thấy bên trong miệng của một con Long rất lớn, cắn vào một đám sương mù đen như mực!
Sắc mặt Ma Chủ trở nên ngưng trọng, cánh tay giơ lên, "Hắc Ma Long!"
"Rống!"
Đồng dạng cũng có một con cự long phóng lên tận trời, toàn thân do khói đen tạo thành, vờn quanh đài sen, ngay sau đó từ trong miệng Long lao ra rồi biến lớn lên quấn lấy Kim Long!
Ầm ầm!
Vào lúc này thiên địa đổi màu!
Trong phương viên vạn dặm, nhật nguyệt ảm đạm!
Tất cả mọi người ngửa đầu lên trời, đều có thể nhìn thấy ở trên bầu trời có hai loại ánh sáng một vàng một đen đang xen lẫn nhau, càng là có tiếng ầm ầm truyền tới hình thành cảnh tượng lạ!
Phật quang và ma khí đều hình thành cột sáng cao ngút trời, khí tức kinh khủng tới cực hạn, thậm chí ngay cả Tiên giới cũng cảm ứng được.
"Ông!"
Phía trên khoảng không, một cánh cổng vàng từ từ xuất hiện, rồi mở ra, phóng ra ánh sáng thần thánh!
Thiên Môn cũng mở!
Tuy nhiên, cũng không lâu lắm, theo một tiếng răng rắc vang lên, trên cánh cửa màu vàng kim này thế mà xuất hiện khe hở, sau đó khe hở càng mở càng lớn, Thiên môn căn bản là không xuất hiện được bao lâu thì theo một tiếng khanh vang lên, như là mặt kính vỡ vụn ra.
Vào lúc này trong thiên địa một loại hạn chế nào đó đột nhiên nhẹ đi, cánh cửa ở giữa Tiên giới và phàm trần hoàn toàn không còn chướng ngại, hạn chế của Tuyệt Địa Thiên Thông hoàn toàn bị đánh vỡ, Tiên khí bắt đầu cộng chung.
"A Di Đà Phật." Thân thể Giới Sắc đứng ở giữa không trung, toàn bộ thân thể đều đã dát lên một lớp màu vàng kim, chắp tay trước ngực, Phật quang quanh thân như đèn flash, lắc lư không ngừng, vô cùng lóa mắt, "Ngươi không ra, bần tăng đành phải đánh cho ngươi ra mới thôi!"