Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 411: CHƯƠNG 411: DỊ TƯỢNG, TU BỔ ĐẦY ĐỦ ĐỊA PHỦ KHÔNG TRỌN VẸN

Lý Niệm Phàm có chút hơi sợ, nghĩ lại còn rùng mình nói: "Làm như vậy không có vấn đề gì chứ?"

"Chỉ là mùi vị có chút khó ăn chút, không có vấn đề gì." Bạch Vô Thường lắc đầu, nói tiếp: "Hết cách rồi, canh Mạnh Bà chính là có vị như này, thế gian có một câu nói rất hay, quên bản thân là một chuyện đau khổ, tại sao lại đau khổ, bởi vì canh Mạnh Bà quả thực là khó uống a."

Khóe miệng Lý Niệm Phàm không thể không há ra, tục ngữ này móa nó lôi ra từ chỗ nào tới?

Nếu biết rằng quên là một điều đau khổ, vậy thì cái món canh kia làm cho ngon hơn một chút, như vậy mới có thể khiến người ta dễ chấp nhận hơn đi.

Đi qua cầu Nại Hà, đi tới bờ bên kia của Hoàng Tuyền, có thể nhìn thấy quỷ sai đang tuần tra, đi theo Hắc Bạch Vô Thường, chẳng mấy chốc đã đến lối vào của một đại sảnh, trên đó có một tấm bảng rất lớn, trong đó viết bốn chữ lớn m Tào Địa Phủ.

Cửa mở rộng ra, đen ngòm, như là một con cự thú muốn nuốt sống người vậy, để cho người ta nhìn mà phát khiếp.

Đi tới đây, mới xem như là Địa Phủ chân chính.

Cất bước mà vào, trong đó mặc dù không có loại ánh sáng như ở trên phàm trần kia, nhưng lại có một tia sáng xanh kỳ quái tối tăm, bức tường xung quanh cũng không phải là dùng vật liệu để kiến tạo mà thành, mà đều là những tảng đá có hình dạng bất thường, hình như, Địa Phủ này chỉ được đào ra từ những tảng đá dưới lòng đất.

Bố cục vô cùng đơn giản, ngoài một chút nước chảy còn có một số tảng đá lớn, tuy nhiên ngoài cửa chính giữa, xung quanh cũng có rất nhiều cửa nhỏ, ở trong những cửa này có chính là một số tự trôi nổi, có thì là do quỷ sai áp giải.

Bạch Vô Thường tự động giải thích, "Lý công tử, những quỷ hồn này đều căn cứ vào tình huống lúc khi còn sống mà áp giải tới những địa điểm cụ thể, uống vào canh Mạnh Bà đi đường luân hồi, chuyển thế đầu thai, còn có một số thì phải đi xuông mười tám tầng Địa Ngục, hoặc là phải dẫn đi thẩm phán."

Lý Niệm Phàm gật đầu, vị trí này thì tương đương với một cái trạm trung chuyển.

Thần sắc hắn khẽ nhúc nhích, mở miệng nói: "Có thể làm phiền hai vị đại nhân tìm hồn phách của ba người tên là Nguyệt Đồ, Giới Sắc và Vân Y Y."

Hắc Vô Thường cười nói: "Lý công tử, công tử từng nói qua, cho nên ba người này đều ở bên trong Diêm La đại điện."

Lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu lại, "Bọn họ uống canh Mạnh Bà sao?"

"Không có, không có!" Hắc Bạch Vô Thường lắc đầu liên tục, vội vàng nói: "Lý công tử đã nhờ chúng ta chiếu cố, làm sao có thể qua loa để bọn họ uống canh Mạnh Bà được? Chỉ là ... tình huống của bọn họ có chút không đúng lắm."

Lý Niệm Phàm sửng sốt một chút, ngạc nhiên nói: "Tình huống như thế nào?"

Bạch Vô Thường khổ não nói: "Hòa thượng kia cũng không biết làm được như thế nào, thế mà có thể lấy bản thân làm vật chứa, dung nạp ngàn vạn quỷ hồn, thân thể như là gông xiềng, đến nay còn đang ở bên trong trạng thái ngủ say, nữ tử gọi là Vân Y Y kia cũng là như thế, thân thể của nàng giống như cũng phát sinh ra một loại biến hóa nào đó, hai người này một mực bất tỉnh, chúng ta cũng không có cách nào."

Tình huống của hai người này như thế nào, ngay cả Địa Phủ cũng không có cách?

Lý Niệm Phàm giật mình, "Thế mà còn loại chuyện này?"

Lập tức, mọi người tiến vào cánh cửa ở giữa, đi một đoạn lộ trình không ngắn, đi tới đại điện.

Vừa mới tới cửa, đã nghe thấy bên trong truyền tới tiếng vỗ bàn.

"Ầm!"

Theo một giọng nói lạnh lùng vang lên, "Tội nhân Tần Lỗ Vân, hãm hại lừa gạt, gián tiếp khiến cho hai người chết oan, đánh vào Súc Sinh đạo, làm chó!"

"Ta không làm chuyện gì xấu, ta không phục!"

"Còn dám không phục, tội thêm một bậc, kéo ra ngoài làm heo, hưởng một bát canh Mạnh Bà."

Không bao lâu sau, chỉ thấy một tên quan sai áp giải một tên quỷ hồn thất hồn lạc phách từ bên trong đại điện đi ra, đi qua bên mọi người.

Lý Niệm Phàm không có đồng tình đối với loại người này, tiến vào đại điện, đã thấy Huyết Hải đại tướng quân đứng ở trong đại điện, trong tay cầm Sinh Tử bộ, tạm thời đảm nhiệm nhân vật thẩm phán.

Nhìn thấy Lý Niệm Phàm lập tức cười nói: "Lý công tử."

Lý Niệm Phàm đáp lễ, "Bái kiến Đại tướng quân."

Huyết Hải đại tướng quân biết mục đích mọi người tới đây, cũng không nói nhảm, vẫy vẫy tay, lập tức có quỷ sai mang người tới.

Trên mặt Nguyệt Đồ lúc đầu còn có chút nghi hoặc, đợi sau khi nhìn thấy Lý Niệm Phàm, ánh mắt lộ ra một chút giật mình, cười khổ nói: "Lý công tử, không nghĩ tới chúng ta gặp lại nhau nhanh tới như vậy."

Lý Niệm Phàm cười gật đầu đáp lại, ánh mắt lại rơi vào trên người Giới Sắc và Vân Y Y.

Hai người bọn họ ngã trên mặt đất, cũng không phải là trạng thái hồn phách, hơn nữa nhục thân thế mà đều hoàn hảo không chút tổn hại, nhìn vào căn bản không giống như dáng vẻ bị thương.

Quỷ dị nhất chính là, trên người Giới Sắc tỏa ra từng lớp từng lớp ánh sáng màu vàng kim, nhấp nháy nhấp nháy, Vân Y Y thì đúng lúc ngược lại, nhấp nháy nhấp nháy lóe ra ánh sáng đen.

Lý Niệm Phàm tự nhiên nhìn không ra môn đạo trong đó, chỉ là cảm thấy vô cùng kỳ dị.

Nhịn không được mở miệng hỏi: "Bọn họ như vậy, lúc nào mới có thể tỉnh lại?"

Bạch Vô Thường đắng chát lắc đầu, "Chuyện này khó mà nói, nếu như không có thủ đoạn, có thể sẽ là mãi mãi cũng không tỉnh được, đương nhiên, không bài trừ kỳ tích phát sinh, khả năng ngay sau đó thì ..."

Lời hắn nói mới nói được một nửa thì bị kẹt lại, mắt trợn tròn, lộ ra thần sắc khó có thể tin.

Cái này, cái này, cái này. . .

Tỉnh rồi? !

Bạch Vô Thường nuốt nước miếng trong miệng xuống, khóe miệng giật giật một cái.

Tất cả mọi người không hẹn mà cùng âm thầm đưa mắt nhìn về phía Lý Niệm Phàm, thấy hắn thế mà cũng hiện ra vẻ mặt chấn kinh, thì nhịn không được khóe miệng há to ra.

Đại lão, ngài diễn cũng quá giống đi, thật ra thì chuyện này căn bản là đang chờ ngài tới a?

Chính là ngươi làm, đúng hay không?

Lúc này, ánh sáng vàng kim quanh người Giới Sắc đã trở nên vô cùng nồng đậm, ánh sáng vàng hào phóng phóng lên trên, mắt trần có thể thấy, ở bên trong những ánh sáng vàng kim này có vô số hồn phách đang kêu to.

Những hồn phách này ở trong cơ thể của Giới Sắc, ngay cả Địa Phủ cũng không có cách nào, không cách nào móc ra được.

Quanh thân Vân Y Y, ánh sáng đen nhánh cũng trở nên nồng nặc lên, tung bay trên không trung, thế mà tạo thành một cái vòng xoáy quỷ dị.

"Đây là..."

Đôi mắt Huyết Hải đại tướng quân trợn lớn tới tròn vo, miệng cũng ngoác thành chữ O, ngơ ngác di chuyển về phía trước mấy bước.

Hắn mơ hồ đoán được cái gì, chấn kinh và hưng phấn đan xen.

Đúng lúc này, một luồng khí hùng hậu bùng lên bao trùm toàn bộ Địa Phủ, càng quỷ dị hơn là, bên tai thế mà truyền tới từng tiếng oanh minh không hiểu.

"Ông!"

Một cỗ sóng khí kinh khủng lấy Giới Sắc làm trung tâm, bộc phát mà ra, ánh sáng vàng như Long, phóng lên tận trời, hình thành một cột sáng, gần như xuyên thủng Địa Phủ.

Toàn bộ Địa Phủ, mặc kệ là bên ngoài, hay là đám người trên cầu Nại Hà, đều thấy được cột sáng cao vút này, mặt mũi đầy vẻ rung động.

Từ trong cột sáng nơi này, họ cảm thấy sợ hãi bẩm sinh, nhanh chóng dời mắt đi, thậm chí không dám nhìn, thân thể càng là không dám di chuyển.

Thời gian dần trôi qua, ở trong cột sáng, một cái bóng bảo tháp chậm rãi hiển hiện, chậm rãi ung dung xoay tròn lấy.

Cao tới 108 mét, tổng cộng là mười tám tầng!

Trên mặt Mạnh Bà hiện ra thần sắc khó có thể tin, kích động tới toàn thân run rẩy, "Là ... là mười tám tầng Địa Ngục!"

"Ầm ầm!"

Lại là một cỗ khí tức bàng bạc hiện lên.

Ngay bên cạnh ánh sáng vàng, một cỗ khói đen nồng đậm nổi lên, khói đen ngưng tụ thành một đóa hoa sen màu đen, chậm rãi xoay tròn, càng là có một cỗ khí tức hủy thiên diệt địa truyên ra.

Tuy nhiên chẳng mấy chốc, Hắc Liên càng xoay càng nhanh, biến thành một cái vòng xoáy sâu không thấy đáy, vòng xoáy đen kịt như lỗ đen, đang xoay tròn lấy.

"Xoạch!"

Thìa trong tay Mạnh Bà rơi vào trong nồi, đại não gần như đã mất đi năng lực suy nghĩ, bao nhiêu năm tháng ma luyện tâm cảnh vào thời khắc này trực tiếp vỡ nát, nếu như không phải nơi này có rất nhiều người, bà ta đoán chừng muốn hưng phấn tới khoa tay múa chân.

"Luân hồi, lại là luân hồi! Diệt Thế Hắc Liên đại biểu hủy diệt, hủy diệt thông thường đi theo với sinh mạng mới, cao nhân lấy Diệt Thế Hắc Liên làm cơ sở, tu bổ đầy đủ cho luân hồi, thủ bút này ... không thể không nói cũng quá khó có thể tin!

Luân hồi và mười tám tầng Địa Ngục đều đã vỡ vụn, lúc này mặt ngoài của Địa Phủ nhìn như đang tiến hành vận chuyển bình thường, nhưng là, hai lỗ hổng này chưa bao giờ được giải quyết, bây giờ luân hồi và mười tám tầng Địa Ngục được bổ sung đầy đủ, làm cho cả Địa Phủ trở nên hoàn chỉnh lại một lần nữa.

Mạnh Bà lẩm bẩm không ngừng nói: "Ta biết mà, cao nhân bực này tới làm khách Địa Phủ ta, chuẩn xác mà nói thì chính là tới tặng tạo hóa a!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!