Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 415: CHƯƠNG 415: ĐÂY CŨNG QUÁ KHI DỄ NGƯỜI A!

Ba người Nguyệt Đồ lại nói cám ơn với Lý Niệm Phàm một lần nữa, Vân Y Y dựa vào Giới Sắc hòa thượng, đứng ở trên cầu ngắm nhìn phong cảnh một lát, vung xuống một mảnh thức ăn cho chó, hai người lúc này mới hài lòng uống hết canh Mạnh Bà, đi vào con đường luân hồi.

Sau khi ba người rời đi, trong mắt Lý Niệm Phàm lóe lên một chút cảm khái, lần từ biệt này, cũng không biết tới khi nào mới có thể gặp lại, xem như gặp lại thì cũng không quen biết đi.

Hắc Bạch Vô Thường đưa đầu tới trên nối canh, nuốt một ngụm nước bọt, "Bà bà, canh Mạnh Bà này ... chúng ta uống có vấn đề gì hay không?"

Mạnh Bà nở nụ cười hiền lành nói: "Không có vấn đề, chớ trì hoãn, tranh thủ thời gian mà uống đi."

Lập tức, Hắc Bạch Vô Thương lòng nhiệt huyết của hai tên này được tưới tắt, cách xa cái nồi, nghiêm mặt nói: "Thật ra thì uống hay không không sao cả, chút sức kiềm chế đó chúng ta vẫn là phải có."

Lý Niệm Phàm nhịn không được nhìn vào Mạnh Bà một chút, không nghĩ tới bà lão này vẫn là rất xấu bụng.

"Tiểu 'Tử', tình huống của Thiên Cung như thế nào?"

Mạnh Bà thả cái thìa trong tay xuống, thuận tay đưa cho một tên quỷ sai, xoa xoa tay, "Đi thôi, các vị khách đã xuống Địa Phủ rồi thì đi ngồi một chút, theo lão bà ta đây tới trò chuyện tán dóc một chút?"

Lý Niệm Phàm gật đầu, "Vậy thì quấy rầy."

Lúc mọi người ở đây chuẩn bị khởi hành, tên quỷ sai nhận lấy cái thìa kia cuối cùng không chịu đựng được sự dụ hoặc, chính mình nếm thử một miếng.

Hai mắt Hắc Bạch Vô Thường lập tức tỏa ánh sáng, mong đợi nhìn chằm chằm, "Như thế nào?"

Quỷ sai kia chẹp chẹp miệng một chút, mờ mịt nhìn vào Hắc Bạch Vô Thường, sau đó nhún nhún cái mũi, "A? Nơi này làm sao lại có nồi canh, thật dễ ăn a."

"Hô!"

Một lát sau.

"A? Nơi này làm sao có nồi canh, thật dễ ăn a."

"Hô!"

"A? Nơi này làm sao có nồi canh, thật dễ ăn a."

...

"Đừng uống, uống nữa thì đầu óc muốn hỏng."

Hắc Bạch Vô Thường vội vàng ngăn lại, "Người đâu tranh thủ thời gian tới, đưa xuống đi, vị đồng liêu này chung quy là không thể nào chống đỡ được sự dụ hoặc, đưa đi đầu thai đi."

Trong nháy mắt, một tên quỷ sai ưu tú được mang đi, đi tương đối an tường, chỉ là trước khi đi vẫn nhìn vào nồi canh kia mà trên mặt hiện ra đầy vẻ tiếc nuối.

Trở lại đại điện, lập tức có nữ quỷ đi lên rót trà.

Lý Niệm Phàm tự nhiên không uống , có canh Mạnh Bà trước đó rồi, hắn cho mình một lời nhắc nhở, sau này những thứ ở Địa Phủ này thì ... cố gắng không ăn.

Hắn lấy hồ lô rượu ra, lấy thêm ra không ít hoa quả, "Mọi người vẫn là uống rượu của ta đi, lại thêm chút hoa quả, lá trà ta cũng tự mang, hương vị cũng không tệ lắm."

"Lý công tử, điều này thực sự là có chút không có ý tứ."

Huyết Hải đại tướng quân vừa đầy cõi lòng áy náy, vừa đứng dậy, cung kính tiếp nhận đồ vật từ trong tay của Lý Niệm Phàm, "Ai, đến làm khách của Địa Phủ chúng ta, còn làm phiền khách phải tự mang rượu, có tội, chúng ta có tội a!"

"Lý công tử, thứ mà Địa Phủ chúng ta có thể ăn bây giờ đang thiếu thốn một cách nghiêm trọng, sau đại kiếp thì càng là ... ai, không đề cập nữa." Bạch Vô Thường khoát tay áo, "Tóm lại, quá cảm ơn quà tặng của ngài, chúng ta mặt dày nhận vậy."

"Da mặt thật dày." Niếp Niếp kiêu ngạo hừ một tiếng, còn lẽ lưỡi về phía Hắc Bạch Vô Thường, "lè lè lè..."

"Niếp Niếp, không được vô lễ." Lý Niệm Phàm vội vàng vỗ vào cái đầu nhỏ của nàng, rồi xoa nắn cái đầu nhỏ của nàn, miệng tiểu nha đầu này không biết trời cao đất rộng, không hiểu cách sống, đắc tội với người sau này xem như chết không dậy nổi.

Mọi người uống chút rượu, ăn hoa quả, rồi lại trò chuyện tâm tình nhanh chóng ấm lên.

Cuối cùng, chủ đề trở về chính đề.

Mạnh Bà đắc ý uống một ngụm trà mà Lý Niệm Phàm mang ra, lập tức cảm thấy thoải mái toàn thân, nếp nhăn trên mặt đều tiêu tán đi rất nhiều, hòa ái mà nói: "Tiểu Tử, Thiên Cung còn bao nhiêu người?"

"Không có người nào." Tử Diệp đắng chát lắc đầu, "Năm đó ta nhỏ tuổi nhất, được sự chiếu cố của mọi người và các tỷ tỷ, lúc đó mới may mắn thoát khỏi một kiếp, trước đó không lâu, ta trở lại Thiên Cung thì lại phát hiện ... Tất cả mọi người đều biến thành tảng đá."

Vừa nhắc tới chuyện này, giọng nói của nàng đã trở nên khàn khàn, trong mắt có nước mắt muốn tràn ra.

"Quả nhiên không ngoài dự đoán." Mạnh Bà thở dài một tiếng, lấy lại bình tĩnh nói: "Đây là nguyên thần bị phong ấn, mà lại là phong ấn vĩnh cửu, có thể thi triển thủ bút lớn như thế, không khó đoán ra là ai?"

Tử Diệp vô cùng khẩn trương, hỏi thăm vấn đề mà chính mình quan tâm nhất, "Vậy đám người đó còn có thể cứu sao?"

"Quá khó khăn." Mạnh Bà theo bản năng đưa mắt nhìn Lý Niệm Phàm, nếu có cao nhân nguyện ý xuất thủ, cứu ra chẳng qua chỉ là chuyện vài phút, Giống như Đầu Trâu Mặt Ngựa, cũng bởi vì cao nhân mới giải phong, hơn nữa chỉ là ném chỗ tốt sượt qua một cái thì cứ như vậy giải phong ấn ngay tại chỗ.

Đương nhiên, lời này bà ta không thể nào nói thẳng ra.

"Nếu như ta ở vào thời kỳ toàn thịnh, mượn nhờ lực lượng luân hồi thì vẫn có thể làm cho bọn họ thức tỉnh, nhưng cũng cần thời gian không ngắn." Mạnh Bà than nhẹ một tiếng, sau đó nói: "Hiện tại may mắn duy nhất chính là, đây chỉ là phong ấn, sinh mệnh vẫn là tồn tại, có cơ hội vẫn có thể cứu."

Nghe thấy tính mệnh không lo, Tử Diệp lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đây xem như là một tin tức tốt, tóm lại là có biện pháp.

Lý Niệm Phàm nghe bọn họ trò chuyện, thần sắc lại là khẽ động, hắn nhớ rõ trong chuyện thần thoại xưa, có truyền thuyết, Mạnh Bà là một sợi thần hồn mà Hậu Thổ nương nương tách ra, chẳng lẽ ... thật sự là như vậy?

Hắn nhịn không được mở miệng hỏi: "Xin hỏi Bà Bà thế nhưng là Đại Đức Hậu Thổ?"

Mạnh Bà lắc đầu cười khổ nói: "Lý công tử, theo luân hồi vỡ vụn, nơi nào còn có Đại Đức Hậu Thổ?"

Lế mà thật là Đại Đức Hậu Thổ!

Tâm tư Lý Niệm Phàm đột nhiên nhảy một cái, có chút bành trướng, vị này chính là Thánh Nhân a!

Tuy rằng hắn sớm đã làm xong dự định gặp được đại lão trong truyền thuyết thần thoại, nhưng là không nghĩ tới thế mà lại đột nhiên như vậy.

Những nhân vật như Hắc Bạch Vô Thường này tuy rằng cũng đã được nghe nhiều nên thuộc, nhưng nhiều lắm thì cũng chỉ là quần chúng vừa chạy vừa diễn trong thế giới Hồng Hoang, cùng với nhìn thấy những vai chính kia thì cảm giác tự nhiên không giống.

Sắc mặt Lý Niệm Phàm đột nhiên nghiêm, mở miệng nói: "Hậu Thổ nương nương có thể hy sinh chính mình diễn hóa ra luân hồi, tạo phúc cho vô số sinh linh, thiên hạ thương sinh không người dám quên đi! Lý mỗ bội phục!"

Ở bên trong đông đảo các Thánh Nhân, thực sự để Lý Niệm Phàm có ấn tượng sâu và bội phục nhất thì tổng cộng chỉ có hai vị Thánh Nhân, một chính là Hậu Thổ nương nương, còn có một người nữa chính là Nữ Oa.

Nhưng cũng là hai nữ nhân duy nhất trong đông đảo các Thánh Nhân.

Không khoa trương chút nào, Lý Niệm Phàm chính là nghe cố sự về Nữ Oa vá trời và nặn đất tọa ra con người mà lớn lên, đối với Nhân tộc có ân đức vô cùng to lớn, hơn nữa ngay cả Tôn Ngộ Không, đều là từ tảng đá mà lúc Nữ Oa vá trời còn sót lại mà biến thành.

Về phần Hậu Thổ nương nương, làm một trong những Tổ Vu tộc, cuối cùng cỗ thân thể kia kiên quyết hóa thân luân hồi, đồng dạng cũng mang tới ấn tượng thật sâu đối với Lý Niệm Phàm, hai vị này, có thể nói là thần tượng của Lý Niệm Phàm.

"Lý công tử quá khen rồi." Mạnh Bà cười ha ha, khiêm tốn khoát tay áo, tuy nhiên lại cười tới không ngậm được miệng.

Nàng ta có thể nghe được, Lý Niệm Phàm đây là bội phục phát ra từ nội tâm, có thể có được đánh giá cao như vậy của cao nhân, nàng ta muốn không cao hứng cũng khó khăn, cao nhân hiểu ta a!

Tuy nhiên câu nói tiếp theo của Lý Niệm Phàm để nàng ta cảm nhận được cái gì gọi là trát tâm vội vàng không kịp chuẩn bị.

"Hậu Thổ nương nương có công đức vô lượng trên thế giới này a!"

Nụ cười trên mặt Mạnh Bà dần dần biến mất.

Vô lượng cái rắm.

Lời này nếu như từ trong miệng người khác nói ra thì ta tin, nói ra từ trong miệng ngươi, ta cảm thấy một cỗ ác ý nồng đậm a.

Ngươi thế nhưng là Công Đức Thánh thể a, công đức ta được tới đi so sánh với ngươi vậy chính là một cọng lông a, hóa ra ngươi khen ta nhiều như vậy chính là vì tô điểm thêm sự trâu bò của ngươi, ta muốn khóc, đây cũng quá khi dễ người a!

Như vậy cũng tốt so một tên nhà giàu, đối với một người cố gắng hết trách nhiệm làm công cho người nói: "Oa, ngươi cố gắng như thế, thế mà kiếm lời năm trăm khối, thật là lợi hại a, bội phục bội phục."

Sau đó tên nhà giàu đi ăn một bữa cơm cũng không chỉ năm trăm khối...

Đây là khích lệ sao?

Không được, không thể nghĩ nữa, nghĩ nữa sẽ thối lòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!