Tử Diệp đứng ở trong đại sảnh, ánh mắt vội vàng nhìn xung quanh, giống như một đứa bé ở vào lúc bất lực đột nhiên nghe được tin tức người nhà.
"Nhị tỷ, ngươi chắc chắn đang ở đây, đi ra gặp ta một chút đi."
Giọng nói của Tử Diệp rất nhẹ nhàng, tuy nhiên lại mang theo vẻ chắc chắn, "Khi ta trở lại Thiên Cung thì phát hiện, mọi thứ nơi này đều quá quen thuộc, không cần biết là các tỷ tỷ, hay là những thần tiên khác, bọn họ đều đang duy trì tư thái thực hiện chức vụ quản lí của mỗi người trước đó, mà tư thái lúc bị phong ấn hiển nhiên không phải là như vậy, là ngươi điều chỉnh, đúng hay không?"
Xung quanh vẫn là rất yên tĩnh.
"Bàn ghế, còn có sắp xếp trong Thiên Cung, rất cả xung quanh vẫn như cũ, còn có sở thích của tỷ muội chúng ta, đại tỷ đánh đàn, Tứ tỷ thổi tiêu, cũng chỉ có ngươi biết rõ, chỉnh các nàng thành dáng vẻ vui vẻ nhất lúc trước kia."
Tử Diệp chậm rãi nói xong, nàng ta không biết Nhị tỷ còn ở đây hay không, càng giống như là đang nói một mình hơn, "Ta lấy kẹp tóc âm thầm đặt ở khung cửa, là ngươi dọn a, ta biết là ngươi, ở đâu, đi ra gặp một lần khó như vậy sao?"
Giọng nói của nàng vừa dứt, vẻ mặt lại là đột nhiên ngưng trọng lại, sao đó thân thể biến thành từng mảnh từng mảnh Tử Diệp thảo, biến mất ngay tại chỗ, lúc xuất hiện lại đã tới ở trên mái hiên của Thất Tiên cung.
Ở chỗ này, một nữ tử mặc váy dài màu cam, trên khuôn mặt thanh nhã lạnh lùng đã có hai hàng nước mắt chảy xuống, quanh chiếc váy dài có dải ruy băng như là cái đuôi, đung đưa trước cơn gió đêm, để nàng trông giống như sẽ bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào.
So với Tử Diệp, nàng ta lộ ra vẻ đoan chính thành thục hơn, trong trẻo lạnh lùng mà xinh đẹp.
Trên mặt Tử Diệp lập tức hiện ra vẻ vui mừng, kinh hỷ nói: "Nhị tỷ!"
Nhị tỷ nhìn vào Tử Diệp, bên trong đôi mắt mang theo vẻ cưng chiều, ôn nhu nói: "Thất muội, ngươi đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi, còn biết chơi tâm nhãn với ta."
"Nhị tỷ, ngươi đã không bị phong ấn thì tại sao không đi tìm ta?" Tử Diệp ủy khuất nhìn vào Nhị tỷ, trong đôi mắt đầy vẻ hoài nghi.
Nhị tỷ lắc đầu, thở dài nói: "Đồ ngốc, gặp mặt thì có thể làm gì khác? Hơn nữa ta có thể thi thoảng tới Thiên Cung nhìn xem cũng đã là may mắn, không có khả năng giao lưu với thế giới bên ngoài, gặp mặt sợ rằng sẽ tạo ra phiền phức không cần thiết."
Tử Diệp tiếp tục hỏi: "Nhiều năm như vậy ngươi sống ở đâu?"
Nhị tỷ do dự một chút, mở miệng nói: "Thật ra thì ... ta hầu ở bên cạnh nương nương."
"Nương nương còn ở?" Tử Diệp vô cùng vui mừng, sau đó vội vàng nói: "Không đúng, ta không phải có ý tứ này, tý của ta là nương nương còn sống? Cũng không phải, ta..."
"Được rồi, ta hiểu ý của ngươi."
Nhị tỷ lắc đầu mỉm cười rồi nói: "Nương nương và Ngọc Đế năm đó là đồng tử bên cạnh Đạo Tổ, tốt xấu còn có ân tình, tự nhiên không có khả năng có việc gì, cũng chỉ bị cấm túc mà thôi."
Tử Diệp cắn môi, mở miệng nói: "Ta gặp được Hậu Thổ nương nương, đã biết được rất nhiều chuyện liên quan tới đại kiếp, Đạo Tổ hắn..."
"Được rồi, chuyện này giống như còn có ẩn tình khác, không nên bàn tán tùy tiện." Nhị tỷ ngắt lời nói: "Bản thể của ta là Vong Ưu thảo, nương nương cố ý cứu ta mang theo ta bên người, nàng ta rõ ràng không muốn quan tâm đến vấn đề này."
"Có ẩn tình gì?"
"Không biết, có điều ta nghe nương nương từng nói, thiên địa đại thế là đột nhiên thay đổi, Đạo Tổ cũng là bị bất đắc dĩ."
Tử Diệp không có xoắn xuýt quá nhiều ở trên vấn đề này, mà là mở miệng nói: "Nhị tỷ, chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp, cộng thêm nương nương, đoán chừng không bao lâu nữa Thiên Cung có thể khôi phục lại."
Hai tròng mắt của nàng tỏa sáng, trên mặt mang theo vẻ kích động, trong giọng nói ẩn chứa một thứ gọi là hy vọng.
"Quá ngây thơ rồi, chuyện này nói dễ nghe vậy sao?" Nhị tỷ đắng chát mà lắc đầu, nói tiếp: "Tuy nhiên ngươi thế mà giải khai phong ấn Thiên Cung, thật khiến ta kinh ngạc nha, làm được bằng cách nào?"
"Nhị tỷ, ngươi cũng đã biết Địa Phủ bây giờ đã hoàn thiện lại một lần nữa, đây chính là bởi vì chúng ta quen một vị cao nhân."
"Địa Phủ lại có thể hoàn thiện một lần nữa?" Nhị tỷ nhíu mày, "Vậy thật ngoài ý định."
Tử Diệp lại thay đổi đề tài, giống như đứa bé tặng quà cho trưởng bối của mình, thần bí nói: "Nhị tỷ, ngươi ở bên cạnh nương nương thế nhưng là còn có Bàn đào để mà ăn không?"
Nhị tỷ lắc đầu, nhịn không được đưa mắt nhìn Tử Diệp, "Ngươi cho rằng bây giờ giống với trước kia sao? Rất nhiều Tiên Thiên Linh Căn đều quay về hỗn độn, làm sao ngươi thèm rồi?"
Trong mắt Tử Diệp ý cười càng nhiều, "Ta thường xuyên có linh căn để ăn, ngươi phải thèm ăn mới đúng."
Nhị tỷ im lặng nói: "Ta thấy ngươi là mỗi ngày ăn ở trong mơ đi."
"Hì hì ha ha, a, cho ngươi."
Đôi mắt Tử Diệp cười đều muốn cong lên, đột nhiên lấy ra một quả quýt, đưa tới trước mặt Nhị tỷ.
"Quả này quả gì, quýt?"
Lông mày Nhị tỷ hơi nhíu lại, nhận lấy từ trong tay Tử Diệp, sau đó trong mắt lộ ra thần sắc kinh ngạc, "Quýt này ... không phải ngươi sẽ nói với ta đây là linh căn chứ?"
Nàng ta bóc vỏ quýt ra, đã thấy các múi quýt trong đó trong suốt như ngọc, kinh lạc tuyệt không hỗn tạp, mỗi một múi nhỏ đều đồng đều, bề ngoài như thế, vượt qua những hoa quả trong Thiên Cung trước kia.
"Quýt thế mà còn có thể trưởng thành như vậy?" Nhị tỷ cảm thấy kiến thức của mình đạt được tăng trưởng.
Chậm rãi tách một mũi quýt ra nhẹ nhàng đưa vào trong miệng của mình, lúc nhai cũng là nhẹ nhẹ nhàng nhàng.
Theo nhai nhẹ nhàng, quýt mọng nước giống như phá vỡ phong ấn, đột nhiên vọt bắt ra vô số chất lỏng, bắn tung tóe vào mọi ngóc ngách trong miệng của nàng.
Đến mức, một cỗ chất lỏng màu vàng yên lặng chảy tràn ra khóe miệng của nàng, tuy nhiên nàng ta lại không có thời gian đi lau.
Bơi vì mùi vị chau ngọt nổ tung tràn ngập ở trong miệng của nàng, cảm giác mỹ diệu cùng với vị ngon chua chua ngọt ngọt đã kích thích vị giác của nàng, để cả người nàng ta tạm thời đã mất đi năng lực suy nghĩ những chuyện khác.
"Cái này, thật ... thật sự là linh căn? Hơn nữa còn có thể ăn ngon như vậy?" Nàng ta trợn tròn mắt, cũng không có nhét thêm múi quýt nào vào trong miệng, mà là bờ môi khẽ nhấp, giống như đang cảm nhận độ ngon.
Xem như Bàn đào năm đó, mặc dù là Tiên Thiên Linh Căn, nhưng nếu nói tới độ ngon thì còn kém xa vạn dặm so với quýt này.
Không khách khí mà nói, nàng ta đã lớn như vậy rồi, thật đúng là chưa ăn qua thứ nào ăn ngon như vậy, đổi mới độ ngon mà nàng nhận biết.
Tử Diệp một mực đứng ở bên cạnh mà nhìn, tâm tư của Nhị tỷ rất bình tĩnh, tính cách một mực đều là nhẹ nhàng ưu nhã, nàng ta vốn đang trộng cậy vào sẽ nhìn thấy vẻ mặt thất thố của Nhị tỷ, sau đó dùng Lưu Ảnh châu quay cảnh này vào, để sau này làm tư liêu trêu đùa, tuy nhiên ... có chút thất vọng.
Tuy nhiên có thể để cho Nhị tỷ từ trước tới nay luôn nhẹ nhàng bình tĩnh thể hiện ra như vậy thì cũng đã đủ chứng minh sự cường đại của quýt này.
Nhị tỷ nhìn vào Ảnh Lưu châu trong tay Tử Diệp thì vội vàng lè lưỡi liếm nước quýt bên khóe miệng của mình cho sạch sẽ, cảnh giác nói: "Ngươi muốn làm cái gì?"
"Không có gì, chính là đột nhiên muốn xem một chút xem Ảnh Lưu châu có hỏng hay không." Sắc mặt Tử Diệp ung dung, bình tĩnh thu Ảnh Lưu châu lại.
Nhị tỷ ngưng trọng nói: "Quýt này ... là cao nhân trong miệng ngươi cho ngươi sao?"
"Không sai." Tử Diệp gật đầu, sau đó thì kích động nói: "Nhị tỷ, vị cao nhân đó rất siêu cấp siêu cấp lợi hại, lợi hại tới ngươi khó có thể tưởng tượng, ta cảm thấy chỉ cần hầu hạ hắn cho tốt, muốn có cái gì thì có thể có cái đó!"
Hầu hạ hắn cho tốt? Muốn cái gì cũng có?
Ánh mắt Nhị tỷ nhìn về phía Tử Diệp lập tức có chút thay đổi, "Quýt này chẳng lẽ là ngươi hầu hạ hắn để đổi lấy?"
Tử Diệp gật đầu.
"Thật sự là khổ ngươi."
Nhị tỷ thương tiếc sờ lên đầu của Tử Diệp, cảm thấy có chút thương cảm.
Nghĩ tới chúng ta đường đường là bảy tiên nữ, tuy rằng không phải con gái ruột của Vương Mẫu, nhưng cũng là nghĩa nữ, từng có lúc, đây cũng là tiên nữ cao không thể chạm, xinh đẹp, ưu nhã, đại danh từ nữ thần.
Bây giờ, Thất muội là nhỏ nhất thế mà luận lạc tới ... vì một quả quýt mà sa đọa tới như thế này.
Tuy rằng nói ... quýt này đúng là trân phẩm hiếm có.
Nghĩ tới vậy, nàng ta lại bỏ một múi quýt vào trong miệng của mình.
"Đúng rồi, ta nhớ được bên trong Thiên Cung này có hai tên Đại La Kim Tiên trấn giữ, không có làm khó ngươi chứ?"
"Đâu chỉ có, bọn họ còn nói ta là dư nghiệt của Thiên Cung, muốn bắt ta." Tử Diệp sau đó thì cười nói: "Tuy nhiên bị cao nhân bắn pháo hoa làm cho nổ tung người rồi."
Nhị tỷ hơi sũng sờ, "Pháo hoa? Đó là pháp bảo gì?"
Tử Diệp mở miệng nói: "Ngươi nghe ta từ từ kể lại cho ngươi..."
Cũng vào lúc đó.
Tại Nam Hải.
Ngao Phong lắc lư long thân, khuôn mặt vội vàng, chẳng mấy chốc đã bơi tới Nam Hải Long cung, sau đó hóa thân thành hình người, tiếp tục đi vào bên trong.
Trong Long cung, tụ tập không ít người, một lão giả màu đen mặc trường sam trong đó đứng ở chính giữa, đang họp.
Nhìn thấy Ngao Phong trở về, lộ ra ý cuòi, vội vàng mở miệng hỏi: "Phong nhi trở về rồi? Chuyện làm có thuận lợi không?"
"A? Trưởng lão cùng đi với ngươi đâu?"
Ngao Phong hiện vẻ mặt đau buồn nói: "Cha, tình huống lần này có biến, trưởng lão khả năng không về được."
Tất cả mọi người nhướng mày, khó có thể tin nói: "Có chuyện gì xảy ra?"
Ngao Phong nói: "Ngao Vân trúng Phệ Long cổ thế mà còn không chết, lúc đầu chuyện này cũng không ảnh hưởng tới đại cục, nhưng là ... tuyệt đối không nghĩ tới, ở lúc quan trong nhất lại có mấy tên Thái Ất Kim Tiên nhúng tay vào, mà ngay cả Hải Nhãn cũng xảy ra vấn đề, thế mà không phun nước!"
Lão giả nhăn mày lại, hỏi mấy vấn đề mấu chốt nhất, "Long Hồn châu mang về không?"
Ngao Phong lấy Long Hồn châu ra, cười nói: "Mang về!"
"Vậy thì tốt rồi." Lão giả lộ ra ý cười, sau đó thì thở dài, trầm giọng nói: "Việc này cũng là do ta sơ xuất, đáng lẽ phải phái thêm một số người, gần đây thế cục xuất hiện biến hóa, ngay cả Ma Chủ của Ma tộc cũng đã chết!"
Mọi người đều giật nảy cả mình, không thể tin được nói: "Ma Chủ chết rồi? Cái này ... tin tức này có chuẩn xác không?"
Đây chính là Đại La Kim Tiên a, hơn nữa không phải Đại La Kim Tiên bình thường, tám thành tới được đỉnh phong.
"Chết như thế nào?" Có người nghi hoặc hỏi.
Nam Hải Long Vương lắc đầu, "Nguyên nhân cái chết thì không rõ, theo như lời đồn thì Ma Chủ chỉ là ngồi ở Ma giới, sau đó đột nhiên chết, trước mắt hai tên Ma Sứ canh cửa cho Ma Chủ đã bị khống chế lại."
"Trên thế giới thế mà còn có thể có kiểu chết như vậy?"
"Không phải là nghĩ quẩn rồi tự sát chứ?"
"Ngoại trừ Thánh Nhân ra thì còn ai có thể làm được loại chuyện này mà thần không biết quỷ không hay?"
"Được rồi, chết thì cũng chết rồi, chuyện này cũng không cần phải bàn quá nhiều!" Long Vương lên tiếng, trịnh trọng nói: "Bây giờ xuất hiện rất nhiều biến cố không hiểu, cho nên sau này cần phải chú ý cẩn thận là hơn!"
Mọi người không thể không gật đầu.
Ngao Phong thì trong lòng khẽ động, mở miệng nói: "Cha, ta nghe Ngao Thành nói Lão tổ của Long tộc còn sống, chúng ta có cần phải để ý tới một chút hay không?"
"A, hoang đường!"
Nam Hải Long Vương lắc đầu, nở nụ cười lạnh khinh thường, "Ngươi là heo sao? Ngay cả lời này mà cũng tin?"