Từ Hắc Điếm đi ra, trong mắt Mã Vân Minh lóe lên vẻ suy nghĩ sâu xa, sau đó thì có loại cảm giác bừng tỉnh đại ngộ, nhịn không được kính nể nói: "Thất công chúa, một chiêu này của ngươi làm sao mà nghĩ ra được, quả thực chính là kỳ tài trong buôn bán a! Lão Mã ta cả một đời bán hàng, so với ngươi vậy căn bản là chưa nhập môn a."
Trong lòng của hắn hô to học được kinh nghiệm, sau này sử dụng chiêu này nhiều hơn, tuyệt đối là thần kỹ ép giá a!
"Chiêu gì mà chiêu này? Ta là thật có chuyện." Tử Diệp mở miệng nói: "Mang tất rau hẹ ra, lại đi đánh một số yêu quái, ta phải chiêu đãi Nhị tỷ ta cho thật tốt, một lần này ta mang ngươi đi theo, để ngươi mở mang kiến thức một chút cái gì gọi là tạo hóa."
"Tạo hóa?" Trên mặt Mã Vân Minh hiện lên một chút hoài nghi.
Hắn đi theo mọi người ở làm việc được lâu như vậy rồi, cũng phát hiện một đám người này giống như là thủ hạ của một vị đại lão, không đúng, nói thủ hạ là cất nhắc bọn họ, phải nói là chó liếm của đại lão.
Suốt ngày gọi cao nhân cao nhân, thi thoảng còn tung ra một câu: "Tất cả vì cao nhân."
Cũng không biết cao nhân này là thần thánh phương nào.
Tuy nhiên có thể mang ra rau hẹ có linh căn, ngoài ra còn có quýt, mật ong Kim Diễm Phong những thứ này, nghĩ tới tuyệt đối không tầm thường đi.
Chẳng mấy chốc, Tử Diệp lại vội vàng đi gọi Bùi An và Cổ Tích Nhu.
"Tử Diệp tiên tử, đã muộn như thế rồi, có chuyện gì không?" Bùi An mở miệng hỏi.
"Nhị tỷ ta tới, nối lẩu và hương vị mà cao nhân cho các ngươi còn có đi, mang tới để cho Nhị tỷ ta tăng thêm một chút kiến thức." Tử Diệp đã có chút không kịp chờ đợi, "Nhanh, đừng có chậm trễ."
Mọi người hùng hùng hổ hổ, cưỡi mây lao thẳng về phía Thiên Cung mà đi.
"Nhị tỷ, ta trở về!"
Tử Diệp nhìn thấy Nhị tỷ của mình còn vẫn ở chỗ cũ, đôi mắt sáng lên, vội vàng bay tới, "Loảng xoảng đương đương" đặt xong nồi xuống.
Nhị tỷ cười, "Làm cái gì, chẳng lẽ lại muốn làm cơm cho ta ăn?"
Tử Diệp mỉm cười, "Không khác mấy đâu, hy vọng Nhị tỷ đợi thêm chút nữa còn có thể bảo trì được vẻ nhẹ nhàng như bây giờ."
Nhị tỷ nhìn về phía sau lưng, "Bọn họ là ..."
Ba người vội vàng nói: "Bần đạo Bùi An, bần đạo Mã Vân Minh, tiểu nữ tử Cổ Tích Nhu, bái kiếm Nhị công chúa."
"Ta gọi Chanh Y, bái kiến các vị đạo hữu." Chanh Y gật đầu một cái với mọi người.
Tử Diệp thúc giục nói: "Bùi đạo hữu, mau lấy nồi lẩu ra đi."
"Được a."
Bùi An lưu luyến không rời lấy nồi lẩu ra.
Nội tâm của hắn là cự tuyệt, đây chính là nồi lẩu mà cao nhân ban cho a, thậm chí lâu như vậy rồi cũng không nỡ mà lấy ra để ăn, mỗi ngày chỉ có thể ngắm nhìn, như vậy có thể để sâu trong nội tâm đã cảm nhận được một trận thỏa mãn rồi.
Ai, cũng được, đây chính là hai vị công chúa, hơn nữa ... ở trong lòng cao nhân, địa vị tám thành cao hơn chính mình.
Tốt xấu gì ... vẫn có thể được ăn cùng.
Dựng nồi, nổi lửa, một mạch mà thành.
"Thất muội, đây là ..."
Chanh Y nhìn vào trong nồi lẩu đầy màu đỏ, đôi mắt đẹp không thể không nhíu lại, cảm thấy món ăn này có chút bạo lực, có thể ăn sao?
"Nồi lẩu, nồi lẩu ăn cực kỳ ngon!" Tử Diệp nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước, nhìn chằm chằm vào nồi, "Nồi lẩu này là cao nhân đưa cho chúng ta, tuyệt đối để ngươi muốn ngừng mà ngừng không được."
"Nồi lẩu? Chính là cái này?"
Chanh Y ngay từ đầu cũng không cho là mình sẽ thích ăn cái này, cảm thấy những người này là bị trúng độc của người gọi là cao nhân kia.
Nhưng là ... theo thời gian dần trôi nồi lẩu sôi trào lên, "Ừng ực ừng ực." bọt khí quay cuồng, lúc từng đợt mùi thơm khó có thể hình dung bay vào trong xoang mũi của nàng, nàng ta không thể không thừa nhận, nước bọt trong miệng nàng ... đang tuôn trào mà ra.
Tròng mắt của Mã Vân Minh thì hận không thể lồi ra ngoài, nhìn chòng chọc vào nồi lẩu, hiển nhiên đã bị mùi thơm của nó chinh phục một cách dễ dàng, "Nồi lẩu này ... ừng ực, ăn như thế nào? Có thìa không, múc lấy để uống sao?"
"Nhúng vào để ăn, học theo ta, chẳng mấy chốc là có thể ăn." Tử Diệp gắp một miếng thịt lên, để vào trong nồi lẩu, bên trong miệng thì lên tiếng cảm thán, "Ai, chỗ này của chúng ta ngoại trừ nồi lẩu này ra, không cần biệt là vật liệu hay là đồ ăn, so với cao nhân thì đều là ngày đêm khác biệt."
Thịt cuốn của cao nhân thật đẹp a, nhìn lại chỗ bên mình một chút thì lộ ra quá mức vụng về.
Ở trong tay cao nhân thì chuyện gì cũng dễ dàng đều đẹp mắt, tới lượt chính mình tới làm thì mới phát hiện khó, quá khó khăn.
Có lẽ đây chính là đạo đi.
Mọi người học theo.
Chẳng mấy chốc, đợt thịt nhúng lẩu đầu tiên đã được nhúng chín.
Mã Vân Minh duỗi cái cổ ra, không kịp chờ đợi gắp lên một miếng thịt, chất thịt dính lấy tương ớt, chảy xuôi mà xuống, làm sao có thể không nhìn ra được hắn là đang thèm ăn.
Khoảnh khắc đưa vào trong miệng, miệng Mã Vân Minh hơi nhai nhai nhấm nuốt mấy lần, con ngươi đột nhiên trợn lớn lên,c ả khuôn mặt đều cứng ngắc lại.
Cái này, cái này. . .
Trong miệng mình ăn đến tột cùng là cái gì?
Đồ ăn thế mà ăn ngon tới loại tình trạng này?
Khó có thể tin, hoài nghi cuộc sống!
Hắn cảm thấy trong miệng của mình đã được mùi thơm lấp đầy, lỗ chân lông toàn thân đều được thư giãn, vị hơi cay kích thích bựa lưỡi, đây là một loại hương vị chưa bao giờ được hưởng thụ.
Không chỉ ngon miệng, hơn nữa càng giống một loại dung hợp, dung hợp các loại mỹ vị!
Lẩu ngon, lẩu thật ngon a!
Vừa ăn vừa thổi, một nổi lẩu thập cẩm, nhưng hương vị nha ... thực sự là một sự thưởng thức đỉnh cao.
Hắn dùng miệng nhai ngấu nghiến mấy lần, thì không kịp chờ đợi nuốt xuống, cảm nhận được thịt lướt qua trong cổ họng của mình, rơi vào trong dạ dày của mình, sảng khoái!
Tiếp theo, tranh thủ thời gian đứng dậy, gắp lấy miếng thịt thứ hai đưa vào trong miệng.
Ăn ngon, ăn quá ngon!
Hốc mắt của hắn nóng lên, muốn khóc, cảm thấy cuộc sống của mình đã viên mãn.
Cao nhân, quả nhiên là cao nhân tuyệt thế!
Mã Vân Minh ta đây là giẫm phải vận khí cứ chó gì mới có thể có được loại gặp gỡ này, được ăn vào nồi lẩu thần vật bực này.
Chanh Y không chịu đựng nổi sự dụ hoặc của mùi thơm, cũng gắp lấy một miếng thịt chậm rãi mà ăn.
Trên thực tế, nàng ta đối với loại tương ớt này vẫn còn có chút bài xích, một mực cảm thấy cách ăn này không đủ ưu nhã.
Nhưng là ... khi thịt vào miệng, nàng ta quả thực cả người đều chấn động, hương vị của nồi lẩu xen lẫn mùi thơm vốn có của thịt bắt đầu trộn lẫn ở trong miệng của nàng, theo nàng nhai, cảm giác đã đề cao tới mức tốt nhất.
Hưởng thụ!
Cái từ này xuất hiện ở trong đầu của Chanh Y.
Con đường tu tiên rất dài, mãi cũng đều sẽ có lúc trở nên buồn tẻ, trong bất tri bất giác, tầm mắt cao, hưởng thụ sẽ trở thành việc càng ngày càng xa xôi, tuy rằng sống được lâu, nhưng là ... niềm vui thú ở đâu?
Tuy nhiên, cái nồi lẩu này đột nhiên xâm nhập, thật màng tới cho nàng ta một trang nổi bật trong cuộc sống khô khan của mình, để gò má nàng đỏ ứng, thiếu chút nữa thì rên rỉ đi ra.
Nhìn lướt qua phương hướng của Tử Diệp, Ảnh Lưu châu được len lén đắt ở bên cạnh ...
Thật muội này! ... Còn may chính mình nhịn được!
Chanh Y lại nhìn về phía nồi lẩu một lần nữa.
"Cô cô cô" bọt khí vẫn quay cuồng, tương ớt nổi lên lặn xuống.
Cảm giác bài xích lúc đầu đã biến mất, bây giờ nhìn thấy thế nào cũng có cảm giác ăn rất ngon.
Sắc mặt nàng không thay đổi, nhưng trên thực tế, động tác trên tay đã tăng tốc hơn nhiều, tốc độ nhai nuốt trong miệng cũng trở nên nhanh hơn, trong lòng thì vội tới không chịu được.
Hết cách rồi, người xung quanh thậm chí đều đã đứng lên, bắt đầu càn quét trong nồi, hết gắp vào thả ra rồi gắp ra để vào miệng, chính mình thật sự là quá bị thua thiệt.
"Thất muội, ngươi cũng đã lớn như vậy rồi, còn là công chúa cao quý, vậy mà làm ra hình tượng như vậy thì còn ra thể thống gì! Ngươi nhìn một chút, trong bát đã có nhiều thịt như vậy rồi, còn không mau mau buông thịt trong tay xuống?"