Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 438: CHƯƠNG 438: TAY CẦM NHẬT NGUYỆT HÁI NGÔI SAO

"Ào ào ào."

Dưới cầu, dòng nước tinh hà kia cũng bắt đầu tăng tốc chảy xuôi, không có sóng cả, nhưng là ... trong đó lại ẩn chứa vô tận tinh thần (rất nhiều ngôi sao)

Từng tinh thần (ngôi sao) như là đốm nhỏ, tô điểm trong tinh hà, tinh hà đấu chuyển, màu sắc rực rỡ để cho người ta nhìn không kịp.

"Keng keng keng!"

Trong khoảng không, có tiếng sóng nhạc thần tiên, và có một bầu trời đầy những tia sáng rực rỡ, ngay sau đó, một cây cầu vồng hình vòm kéo dài từ phía bắc về phía nam của Thiên Cung, xung quanh cầu vồng, có những cái bóng của tiên hạc đang bay lượn xung quanh.

Ánh sáng tỏa vạn trượng, rộng lớn cao quý, điềm lành dần dần nhiều lên, tiên nhạc văng vẳng bên tai không dứt.

Giống như một viên ngọc vốn được phủ một lớp bụi dày trong một thời gian dài, đột nhiên tất cả bụi biến mất, lập tức tỏa sáng, tỏa sáng vạn dặm.

"Cái này, đây, đây là..."

Tử Diệp đi theo bên cạnh Lý Niệm Phàm, con ngươi đột nhiên trợn lớn lên, hít vào một ngụm khí lạnh, kích động tới toàn thân đều nổi lên một lớp da gà, giống như thấy được Thiên Cung năm đó đang hồi sinh.

Nàng ta luôn cảm thấy mang theo cao nhân tới đây chắc chắn có thể mang tới hy vọng cho Thiên Cung, nhưng tuyệt không nghĩ tới niềm vui lại tới nhanh như vậy, chỉ là một câu nói của cao nhân lại để cho Thiên Cung ảm đạm không ánh sáng lại tỏa ra sinh cơ một lần nữa.

Thật ra thì, toàn bộ Thiên Cung này chính là một cái chí bảo, theo thiên địa mà sinh ra, ban đầu là Yêu đình, sau khi Hồng Quân ban cho Ngọc Đế thì trở thành Thiên Cung, ở sau đại kiếp, chí bảo này bỗng ảm đạm xuống, không còn tỏa sáng gì nữa, lại càng không thể thúc giục.

Mà vào lúc này, nó vì nghênh đón cao nhân tới, bắt đầu thể hiện chính mình một cách điên cuồng rồi sao?

"Ha ha ha, ta nói nha, hóa ra đây mới là dáng vẻ vốn có của Thiên Cung." Lý Niệm Phàm hơi sững sờ, sau đó nhịn không được hỏi: "Thiên Cung này vẫn rất kiêu ngạo, chẳng nhẽ chính là bởi vì ta nói hai câu mới biến thành như vậy hay sao?"

Tử Diệp tê rần cả da đầu bởi màn biểu diễn của Lý Niệm Phàm, nhắm mắt nói: "A ... Ha ha, Lý công tử nói đùa, đương nhiên không ... không phải."

Nơi xa, một thân ảnh xinh đẹp đang bay về phía nơi này, nàng ta đang trên đường tới thì lại được chào đón bởi nhiều tia sáng rực rỡ đột nhiên phụt lên, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ giật mình và chấn kinh, ở trong sự kích động còn kèm theo vẻ khó có thể tin được.

Đây là tình huống như thế nào?

Thiên Cung đã hoạt động trở lại rồi sao?

Nàng ta chạy thật nhanh về phía Nam Thiên môn, chỉ đưa mắt là có thể thấy được Thất muội của mình, sau đó, khi thấy một nam nhân đang đứng ở bên cạnh Thất muội thì trong lòng lập tức nhảy loạn lên, da đầu nổ tung, thiếu chút nữa thì bị dọa đến quay đầu muốn chạy.

Là hắn, tuyệt đối chính là nam nhân đó!

Khó trách ngay cả Thiên Cung đang uể oải suy sụp cũng trực tiếp mạnh mẽ lên hoạt động trở lại.

Thất muội cũng thật là, mang cao nhân này về cũng không nói sớm trước với ta một câu để cho ta có được sự chuẩn bị tốt nhất a!

Nàng ta có chút lo lắng, tuy nhiên khi nhìn thấy ánh mắt Lý Niệm Phàm rơi vào trên người mình thì chỉ có thể kiên trì tiếp tục tiến lên.

Đã tới lúc phải đối mặt với thử thách.

Sắc mặt Chanh Y duy trì sự bình tĩnh, vừa bay vừa lướt, giống như là tiên nữ trên chín tầng trời à không vốn đã là tiên nữ trên chín tầng trời rồi còn giống như gì nữa, cánh tay trắng như ngọc của nàng giơ lên hạ xuống trong không trung, váy lụa màu cam tung bay theo gió, đưa tay một chiêu còn có ánh sáng lượn quanh người, thánh khiết, ưu nhã mà cao quý ....

"Thất muội."

Nàng ta tự nhiên hào sảng bay xuống trước mặt mọi người, khẽ vuốt cằm, cười nói: "Hôm nay ngươi đưa khách tới chơi sao?"

"Nhị tỷ." Tử Diệp kêu một tiếng, sau đó nói lời giới thiệu với Lý Niệm Phàm: "Lý công tử, nàng ta chính là Nhị tỷ của ta, tên là Chanh Y."

Quả nhiên là Nhị công chúa, nhìn thấy được người thật a.

Trong lòng Lý Niệm Phàm đã có suy đoán, vội vàng chắp tay cười nói: "Lý Niệm Phàm bái kiến Chanh Y tiên tử."

Chanh Y cũng chắp tay đối với Lý Niệm Phàm, "Lý công tử, ta nghe Tử nhi kể qua về công tử rồi, công tử là Công Đức Thánh thể cao quý, gọi ta Chanh nhi là được rồi."

Cô nương này không hổ là tỷ tỷ của Tử Diệp, trong lúc dơ tay nhấc chân đã có thể để cho hắn cảm thấy Tử Diệp có chút như là một tiểu nữ hài.

Lý Niệm Phàm cũng không khách khí, rút ngắn quan hệ lẫn nhau, gật đầu nói: "Chanh nhi cô nương."

Tử Diệp ở một bên, vội vàng nói: "Đúng rồi, Lý công tử, sau này công tử có thể gọi ta là Tử nhi, không phải vậy quá thân phận."

Lý Niệm Phàm mỉm cười nói, "Ha ha, vậy ta từ chối thì bất kính."

"Ta không biết các vị khách sẽ tới đây chơi vào ngày hôm nay, cho nên không có sự chuẩn bị gì cả, quả thực là thất lễ." Chanh Y vừa nói, vừa tránh thân thể mình sang một bên, "Hay là để cho ta đưa Lý công tử đi ngắm phong cảnh ở Thiên Cung được không?"

"Được a."

Lý Niệm Phàm gật đầu, đi theo Chanh Y giẫm ở trên trên tường vân mà đi, dọc đường, thỉnh thoảng có ánh sáng rực rỡ tô điểm thêm, thi thoảng lại có ánh sáng xẹt qua xung quanh mọi người, giống như đang một mực đang nhắc nhở lấy mọi người, nơi này là tiên cảnh vậy.

Hắn nhịn không được cười nói: "Bật đèn thì thoải mái hơn, khắp nơi đều sáng trưng."

Chanh Y cười nói: "Lý công tử thích là được rồi."

Thiên Cung rất rộng lớn, ở giữa đông đảo các cung điện và lầu các hoặc là lấy tường vân bắc thành cầu qua lại nhau, hoặc là cần phải cưỡi mây bay tới, bố cục rất là xảo diệu.

Trong lúc đó, Lý Niệm Phàm bởi vì sự tò mò, còn đi vào trong một số cung điện để ngắm nhìn, phát hiện người trong này đều biến thành bức tượng, sắc mặt đều an tường.

Sau đó, Chanh Y dẫn Lý Niệm Phàm tới trên một cái đài cao rộng rãi, mở miệng nói: "Lý công tử, nơi này được gọi là Quan Tinh đài, ở trong Thiên Cung thì rất nhiều nơi đều có Quan Tinh đài, tuy nhiên nơi này để mà ngắm phong cảnh thì là nơi đẹp nhất."

Lúc này chính vào lúc hoàng hôn, thế gian được ánh nắng chiều bao phủ, một đám mây hồng che trời, trải rộng mà ra.

Thiên Cung sở dĩ gọi là Thiên Cung chính là bởi vì ở trên trời cao và có thể quan sát thế gian.

Đứng ở chỗ này nhìn về phía nơi xa xa, thiên địa chia làm hai bộ phận, một bên là hoàng hôn phàm trần, một bên là hoàng hôn ở phía trên.

Dùng tri thức của Lý Niệm Phàm để mà nói, chính là vũ trụ rộng lớn vô biên.

Rất nhiều tinh thần ngang hàng với Thiên Cung, tỏa ra ánh sáng hoặc sáng hoặc tối, hoặc xa hoặc gần, ở cách đó không xa, một viên tinh cầu màu bạc lạnh lẽo treo cao, không cần phải giới thiệu, Lý Niệm Phàm biết chắc đây là mặt trăng, cũng chính là Nguyệt cung trong chuyện thần thoại.

Lúc này, cho dù đó là khoảng cách từ bầu trời hay mặt đất, dường như đều có thể chạm tay tới, dường như đều nằm ở trong tầm tay.

Tay cầm nhật nguyệt hái ngôi sao, chẳng qua cũng chỉ như vậy mà thôi.

Đứng ở trên đài cao này, Lý Niệm Phàm cũng đã cảm nhận được đầy đủ chỗ tốt khi làm thần tiên.

Tinh thần chi chít khắp nơi, đây mới thật sự là tinh thần chi chít khắp nơi a!

Ngàn vạn tinh thần chẳng qua chỉ là quân cờ mà thôi.

Những vị thần tiên năm đó, chắc là có thể thuận tay nghịch ngợm những tinh thần này đi, tuy rằng chắc cũng sẽ bị hạn chế, nhưng nghĩ thôi cũng đủ làm cho người ta phải kích động.

Lý Niệm Phàm mở miệng hỏi: "Tử nhi cô nương, tinh thần này có phải do người tới khống chế hay không?"

"Đúng vậy, ở trên tinh thần sẽ có Tinh quan, có một số Tinh quan là theo tinh thần sinh mà sinh, có một số thì do Thiên Cung bổ nhiệm, quản lý tinh thần, sự biến đổi của thời gian và bốn mùa."

Tử Diệp dừng một chút, nói tiếp: "Tinh Hà đạo trưởng thật ra thì chính là một vị Tinh quan."

Lý Niệm Phàm nhớ tới dáng vẻ lúc đầu khi mới gặp của Tinh Hà đạo trưởng, không thể không sợ hãi than nói: "Yêu hô, lão đạo kia được a, quản lý là tinh thần nào vậy? "

Tử Diệp đưa tay chuẩn bị chỉ ra, nhưng tìm một lúc lâu thì lúng túng nói: "Quá xa, cũng tương đối nhỏ, tương đối tối, ở đây thì không thể nhìn thấy ..."

"Ha ha, ta đã hiểu."

Lý Niệm Phàm cười, hắn lại liếc nhìn phần thế giới phàm trần được kết nối với vũ trụ, đan xen khắp nơi, Tiên giới và phầm trần hòa quyện vào nhau, quả thật đẹp đến cực điểm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!