Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 448: CHƯƠNG 448: MUỐN XIN MA VƯƠNG ĐẠI NHÂN ... CHO MƯỢN THƯƠNG DÙNG MỘT LÁT!

Rời khỏi Lâm Tiên đạo cung, mấy người Ngọc Đế không ngừng nghỉ đi thẳng tới Đông Hải.

"Cái gì? Sắp tổ chức hoạt động năm mới cho cao nhân?!"

Con mắt Ngao Thành bỗng nhiên trợn lớn một cái, trực tiếp từ trên chỗ ngồi nhảy lên, "Chuyện lớn như vậy, làm sao không nói sớm, cái này nhất định phải cho chúng ta một phần, mọi người trong Hải tộc ta nói chung chính là có thiên phú về mặt biểu diễn này, tuyệt đối là từ lúc sinh ra đã mang theo thiên phú này."

"Quy thừa tướng, Quy thừa tướng!" Ngao Thành đã bắt đầu không kịp chờ đợi đi bố trí, "Tranh thủ thời gian hạ lện xuống dưới, Hải tộc tổ chức hội nghị khẩn cấp, Bạng tinh, Mỹ Nhân ngư và Xà tinh nhanh chóng cử hành cuộc thi tuyển chọn, ca hát và vũ đạo, không được bỏ qua cái nào!"

Ngao Vân ở một bên giương mắt nhìn, trong lòng thở dài không ngừng.

Đây chính là Tây Hải Long tộc ta không còn, bằng không, thế nào cũng phải sắp xếp cho cao nhân một màn biểu diễn đặc sắc a.

Lại nói tiếp, Ngọc Đế và Vương Mẫu lại đến bái phỏng Nhân Hoàng.

Lúc này, Chu Vân Vũ và Mạnh Quân Lương đang thương thảo chuyện tổ chức hoạt động, các màn trình diễn khác nhau đang được tuyển chọn sôi nổi, đồng thời đang nghĩ cách mời cao nhân tới đây tham gia.

Đột nhiên nhận được tin tức này, lập tức đẩy ngã kế hoạch vốn có, vội vàng gia nhập vào.

...

Tối nay, nhất định là một buổi đêm muộn không yên tĩnh.

Ma tộc.

Đại Ma Vương quỳ gối một nơi, đối mặt với lỗ đen tối tăm phía trước.

Trên người hắn còn mang theo tổn thương, trên mặt còn có chút mặt mày hốc hác, đang than phiền trong nước mắt, "Ta vô ý quấy rầy Ma Thần đại nhân, chỉ là bây giờ ... Ma Chủ chết rồi, Kỳ Lân nhất tộc bành trước, cũng dám động thủ đối với chúng ta! Hơn nữa trong thiên địa xuất hiện biến hóa rất lớn, Ma tộc ta loạn trong giặc ngoài a, cầu Ma Thần đại nhân chỉ điểm."

Nói xong, đông đảo Ma tộc cùng một chỗ, lẳng lặng chờ đợi câu trả lời.

Chỉ là... Chậm chạp mãi không có động tĩnh.

"Chất lượng giấc ngủ của Ma Thần đại nhân quả thực là cao a, đều đã hô hoán nhiều lần như vậy rồi mà ngay cả một chút dấu hiệu tỉnh lại cũng không có."

Đại Ma Vương nhịn không được ung dung thở dài, đứng dậy, "Tất cả giải tán đi, lại thất bại, Ma Thần đại nhân vẫn đang ngủ say."

Đúng lúc này, một tên Ma Sứ vội vàng mà tới, "Ma Vương đại nhân, bên ngoài có người của A Tu La tới bái phỏng."

Lông mày Đại Ma Vương hơi nhíu, "Dẫn bọn hắn đi đại sảnh."

Chẳng mấy chốc, hắn đi tới đại sảnh, một nữ tử mặc váy đỏ đứng ở giữa, trên mặt hiện lên ý cười nhìn vào Đại Ma Vương, cười nói: "Sau khi Ma Chủ ra đi thanh thản, Đại Ma Vương trở thành người đứng đầu của Ma tộc, thật đáng mừng a."

Ánh mắt Đại Ma Vương lộ ra vẻ đề phòng, lạnh lùng nói: "Không dám nhận! Người Huyết Hải các ngươi tới đây là có chuyện gì?"

Nữ tử váy đỏ bu lại, vòng tay mảnh khảnh ôm lấy Đại Ma Vương, mị hoặc nói: "Muốn xin Ma Vương đại nhân ... cho mượn thương (hiểu hai nghĩa thương và súng) dùng một lát!" "..."

Thân thể Đại Ma Vương lui về sau một chút, sắc mặt trầm xuống, cảnh giác lắc đầu nói: "Không có khả năng! Thương này là nền tảng của Ma tộc ta, chưa từng cho bên ngoài mượn!"

Nữ tử váy đỏ mỉm cười, mở miệng nói: "Lời này của ngươi là Ma Chủ năm đó nói, bây giờ Ma Chủ chết rồi, có cho mượn hay không thì ngươi nói là tính, hơn nữa ... mượn thương (hiểu hai nghĩa thương và súng) đều có lợi đối với ta và ngươi."

Trong giọng điệu của Đại Ma Vương mang theo sự kiên định, "Để ta tới nói thì cũng không cho mượn!"

Lông mày của hắn nhăn lại, trong nội tâm không thể không thở dài, nhưng thật ra có chút chưa quyết định chắc chắn.

Lúc này, tầm quan trọng của một người lãnh đạo mới được thể hiện ra, năm đó lúc Ma Chủ ở, không cần biết là A Tu La nhất tộc nói cái gì, Ma Chủ có thể trực tiếp từ chối một cách thẳng thắn, dù sao Ma Thần đại nhân một mực rơi vào ngủ say không có tỉnh lại, không thể để cho A Tu La nhất tộc thừa cơ lớn mạnh.

Mà bây giờ ... thế cục biến đổi quá nhanh, quan trọng là Ma Chủ ra đi quả thực quá mức đột ngột, ngay cả di ngôn cũng không kịp bàn giao, quả thực để cho người ta khó làm a.

"Ma Vương đại nhân, thế cục hôm nay rất bất lợi đối với Ma tộc các ngươi a!"

Nữ tử váy đỏ cười khanh khách một tiếng, mở miệng nói: "Lúc đầu, Phật giáo diệt vong, Ma giáo cần phải thừa thế mà xông lên, tuy nhiên mãi mới chờ tới đến ngày hôm nay, nhưng lại tự dưng xuất hiện rất nhiều biến cố, liên tục vấp phải trắc trở không nói, ngay cả Ma Chủ cũng chết một cách không hiểu ra sao cả, các ngươi tiếp tục như vậy nữa thì còn có thể làm cái gì?"

Một câu hỏi hỏi tới Đại Ma Vương không biết phải trả lời như thế nào.

Nữ tử váy đỏ thấy Đại Ma Vương không nói lời nào, tiếp tục nói: "Cho nên ... không bằng đưa Thí Thần thương cho A Tu La chúng ta mượn, giúp chủ nhân bọn ta phá vỡ phong ấn, thay đổi tình thế hỗn loạn bây giờ, ngươi tốt, ta cũng tốt."

Đại Ma Vương lộ ra vẻ do dự, "Chủ nhân các ngươi thoát khốn thì có chỗ tốt gì đối với Ma tộc chúng ta?"

"Chủ nhân nhà ta và Ma Thần đại nhân các ngươi cũng xem như là có gốc gác, các ngươi phàm là gặp phải chuyện gì, nhất định sẽ giúp một chút, hơn nữa ... người mà Ma tộc các ngươi bây giờ không đối phó được, chỉ có chúng ta có thể đối phó!"

Nữ tử váy đỏ dừng một chút, nói tiếp: "Thật ra trước mắt thì đây là biện pháp tốt nhất, đằng sau các ngươi thế nhưng là có Ma Thần đại nhân, chẳng lẽ còn sợ chúng ta đối phó Ma tộc?"

Đầu óc Đại Ma Vương như một đám bột nhão, suy nghĩ nhanh chóng, cuối cùng gật đầu nói: "Được, những gì ngươi nói cũng có đạo lý! Tuy nhiên ta muốn các ngươi giáo huấn Kỳ Lân nhất tộc giúp ta một trận!"

Lúc này Ma tộc đang yếu thế, hắn lại có ý kiến không nhỏ đối với Kỳ Lân nhất tộc, cũng không còn lựa chọn khác.

Nữ tử váy đỏ tự nhiên là đầy miệng đáp ứng, không kịp chờ đợi nói: "Ha ha ha, tự nhiên không thành vấn đề, thương ở đâu?"

"Can hệ trọng đại, ngươi đi theo ta đi."

...

Hôm sau.

Ánh sáng mặt trời dịu dàng ló đầu ra khỏi đám mây, xua tan bóng tối, soi sáng thế gian.

Từ sớm, Tử Diệp đã tới bái phỏng và mời Lý Niệm Phàm đi tới tham quan công tác chuẩn bị hoạt động.

Địa điểm tổ chức hoạt động nằm ở cổng phía đông của Lạc Tiên thành và hướng về phía đông, ở đây có rất nhiều không gian thoáng và rất rộng, khi Lý Niệm Phàm tới thì nơi đây rõ ràng đã được dọn dẹp sạch sẽ, đường xá trở nên sạch sẽ và thông suốt, hơn nữa tụ tập rất nhiều người quen, tất cả bọn họ đều đang tập luyện một cách có trật tự.

Nhìn thấy Lý Niệm Phàm tới thì đều vội vàng đi lên chào hỏi.

Chanh Y thì đưa ra một tờ giấy vàng có nét chữ ngay ngắn được viết trên đó, "Lý công tử, dựa theo ý của ngài, ta cố ý liệt kê danh sách một vài tiết mục vào trên này."

Lý Niệm Phàm tò mò nhìn vào nội dung các tiết mục trên đó, những người khác thì trong lòng đều khẩn trương, khẩn trương chú ý tới vẻ mặt của Lý Niệm Phàm, sợ rằng tiết mục mình chuẩn bị không vào pháp nhãn của cao nhân.

Số lượng tiết mục không tính là nhiều, tổng cộng cũng chỉ có tám tiết mục, tuy nhiên, Lý Niệm Phàm biết, cuối cùng còn có vở kịch áp trục thứ chín.

"Tiết mục thứ nhất ... điệu múa của Hải tộc." Lý Niệm Phàm nhìn về phía Ngao Thành, cười nói: "Ngao lão, đây là tiết mục các ngươi chuẩn bị đi."

"Không thể gạt được Lý công tử, đúng là chúng ta." Ngao Thành cười đáp lại một tiếng, nói tiếp: "Ta đều đã đưa diễn viên biểu diễn tới, hiện tại là có thể biểu diễn tiết mục ra cho Lý công tử xem."

Hắn vẫy tay một cái, hai mươi mấy đạo thân ảnh chạy chậm đi qua, thuần một sắc đều là nữ tử Hải tộc, dáng vẻ cực kỳ xinh đẹp tinh xảo, hiển nhiên đều được xưng tụng là ngàn dặm mới được được một ở bên trong Hải tộc, trên mặt của các nàng đều mang theo vẻ thấp thỏm, biết mình đây là đến giai đoạn được đại nhân vật phê duyệt, khẩn trương đến không chịu được.

Ngao Thành ngưng trọng nói: "Các ngươi để tâm một chút, biểu diễn vũ đạo cho thật tốt ra một lần."

Lập tức, hai mươi mấy nữ tử Hải Tộc lập tức triển khai trận hình, bắt đầu khiêu vũ.

Ba loại nữ Hải tộc có chủng tộc khác biệt, phong cách cũng không hoàn toàn giống nhau, tuy nhiên dáng người thế nhưng là đều vô cùng tốt, dáng múa linh xảo mà dụ hoặc, lại thêm quần áo trên người thiếu vải, quả thực để cho người ta không kịp nhìn, thật sự không hổ mỹ danh của Hải tộc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!