Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 450: CHƯƠNG 450: CÁCH CỤC, ĐẾM SỐ NHÂN VẬT PHẢN DIỆN HIỆN TẠI

Giống như Tôn Ngộ Không bên trong Tây Du Ký nói tới một câu: "Ngọc Đế thay phiên nhau ngồi, năm nay tới lượt ta."

Đại thế trong thiên địa thay đổi, để thế lực trong Hồng Hoang ẩn nấp ở chỗ tối, hoặc là người có dã tâm thi nhau lộ ra nanh vuốt, có người thích thời đại hưng thịnh thái bình, như vậy có thể để chúng sinh sung sướng, nhưng cũng có người thích làm loạn thế, như vậy có thể có càng nhiều cơ hội để thực hiện dã tâm trong lòng hơn.

Bây giờ Ngọc Đế, Địa Phủ, Long tộc những thành phần này trở thành "Dư nghiệt của tiền triều (tiền triều là thời đại cũ)" muốn khôi phục lại tiền triều, còn về phần nhân vật phản diện thì là những người "Kiên quyết ủng hộ thời đại mới", muốn thiên địa thay đổi.

Thật ra thì để mà nói trắng ra thì chính là, một khi đám người Ngọc Đế bị đánh bại, đám người còn lại kia là có thể xưng bá.

Lý Niệm Phàm nhịn không được nói lời cảm khái: "Cái gọi là đại thế, cũng chẳng hơn gì một cuộc chiến a."

Bây giờ trong lúc không hề hay biết, hắn đã có quan hệ mật thiết đối với 'Dư nghiệt tiền triều', cũng xem như là lựa chọn trận doanh một cách không hiểu ra sao cả, tuy nhiên lại không hoảng sợ.

Đầu tiên thực lực bên Ngọc Đế, Lý Niệm Phàm cảm thấy vẫn là rất đáng tin cậy, kết hợp với chuyện thần thoại xưa mà chính mình biết được, ở sau khi phong thần, ngoại trừ Thánh Nhân ra, tuy rằng cường giả nhiều vô số nhưng Ngọc Đế và Vương Mẫu cũng xem như là hai người trong hàng ngũ chiến lực đỉnh phong, thân phận còn là đồng tử của Đạo Tổ, về phần Hậu Thổ ở Địa Phủ, chắc là cũng còn bảo lưu lại mấy phần thực lực.

Tiếp theo, chính mình còn có Công Đức Thánh thể thì càng vững tâm hơn, tự vệ vẫn là ổn thỏa, có thể ngồi xem trận vở kịch này.

Lúc này, mọi người đang uống rượu ở tại nơi biểu diễn.

Nơi này sắp cử hành hoạt động biểu diễn năm mới đã truyền bá ra ngoài, có thần tiên đứng ra bảo đảm, toàn bộ thế gian đều sôi trào, Lạc Tiên thành càng là oanh động, tuy nhiên thấy nơi này bị phong tỏa cho nên cũng không có người nào dám tới tham gia náo nhiệt, nhưng đều là vô cùng chờ mong.

Ngọc Đế gật đầu, đồng ý nói: "Lý công tử nói rất đúng, thật ra thì từ xưa tới nay, đại thế trong thiên địa đều theo các tộc tranh đấu mà tới, đại kiếp cũng bởi vì chuyện này mà lên."

Chu Vân Vũ cũng nói: "Muốn không có đấu tranh thì quá khó khăn, gần như là không có khả năng."

Hắn là Nhân Hoàng, những chuyện đã trải qua cũng xem như là một cái ảnh thu nhỏ của đại thế giới Hồng Hoang, đừng nói đại thế giới, chính là ở trong Nhân tộc, cũng là lục đục đấu tranh không ngừng với nhau, căn bản không có cách nào khác.

Đối với những chuyện này, Lý Niệm Phàm sớm đã nghĩ thoáng, đấu tranh là định lý từ xưa tới nay, vấn đề hắn quan tâm nhất là như thế nào mới có thể bảo toàn bản thân mình được tốt hơn, mở miệng hỏi: "Bệ hạ, ngươi có biết ở trong mảnh thiên địa này còn có bao nhiêu hạng người có thực lực cường đại hay không?"

Ngọc Đế trầm ngâm một lát, lắc đầu than nhẹ một tiếng nói: "Không rõ ràng cho lắm, ở sau đại kiếp, Đạo Tổ từng nói qua Tuyệt Địa Thiên Thông, trên Địa La Kim Tiên không cho phép nhập thế, sau đó tất cả mọi người hoặc là bị phong ấn hoặc là ẩn nấp đi, nhưng là bây giờ ... thời đại Tuyệt Địa Thiên Thông giống như sắp kết thúc, ta bị phong ấn nhiều năm như vậy cũng không biết còn có những ai còn sống."

Lý Niệm Phàm nhăn mày lại, cái này thế nhưng là có độ khó lớn hơn rất nhiều, số lượng Chuẩn Thánh cũng là rất nhiều chứ đừng nhắc tới Đại La Kim Tiên.

Bây giờ có thể xác định nhân vật phản diện là Ma tộc, Nam Hải Hải tộc, Kỳ Lân nhất tộc, chỉ ba cái phái này, thật ra thì đã thật không dễ trêu chọc vào rồi.

Ma tộc tương đối hố, mục tiêu chủ yếu lại là muốn đối phó Nhân tộc, đằng sau càng là có La Hầu làm chỗ dựa, bối cảnh cường đại tới đáng sợ.

Nam Hải Long Vương thì đạt được Long Hồn châu gì đó, dường như cũng là bảo bối có thể giúp hắn ở trong thời gian cực ngắn giúp thần công của hắn đại thành, có phần giống với Boss cuối trong tiểu thuyết kiếp trước, không chừng thực lực trực tiếp lên trời.

Ký Lân nhất tộc tạm thời còn chưa biết trâu bò tới cỡ nào, nhưng dù sao cũng là một trong những chủng tộc mạnh nhất của thế giới thời Hồng Hoang, không dễ trêu vào.

Đúng vào lúc này, hai thân ảnh cưỡi mây từ đằng xa chạy nhanh tới, thân hình bọn họ cao lớn, vạm vỡ, trên đầu là Đầu Trâu và Mặt Ngựa, thân phận rất dễ phân biệt.

Giọng nói thô bạo, hành lễ vấn an đối với mọi người: "Bái kiến Lý công tử, Ngọc Đế bệ hạ, Vương Mẫu nương nương."

Sau đó, ánh mắt nhìn vào cái bàn trước mặt mọi người, hai mắt tỏa sáng, nước bọt đều sắp từ miệng trâu và miệng ngựa tràn ra bên ngoài.

Hắc Vô Thường mở miệng nói: "Lão Ngưu lão Mã, các ngươi không bảo vệ luân hồi, tới nơi này làm cái gì?"

Cặp mắt trâu của Đầu Trâu trợn lên một cái, phát ra một tiếng "Ồ ... ồ" phẫn nộ, giọng nói vang ông ông nói: "Nói đến nhẹ nhàng thoải mái vậy, tại sao ngươi không đi bảo vệ luân hồi đi?"

"Hắc Bạch Vô Thường, các ngươi cả ngày ở bên ngoài ăn ngon uống say, nhởn nhơ vênh váo, để hai huynh đệ chúng ta chịu tội ở Địa Phủ, lương tâm của các ngươi không cảm thấy đau lòng sao?" Mặt Ngựa chỉ vào Hắc Bạch Vô Thường, lớn tiếng lên án mạnh mẽ, "Ngươi nhìn vào túm lông xinh đẹp gợi cảm trên đầu của ta đây, đều sắp rụng hết rồi!"

Vừa nói, hắn vừa dùng tay âu yếm vuốt ve phần lông ngựa nhô ra khỏi đầu mình, giống như một bím tóc, đang nhảy múa theo gió.

Trong nội tâm bọn họ khổ a, công việc ở luân hồi khổ quá thì thôi, nhưng khi nhìn thấy Hắc Bạch Vô Thường kia có cuộc sống tiêu sái như vậy thì trong lòng càng khổ hơn.

Kìm nén lâu như vậy, nghĩ đến đồ ăn ngon của Lý công tử ở đây, cuối cùng không kìm nén được sự xao động trong nội tâm, bắn đầu tràn ra.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Hai vị, đã tới thì tranh thủ thời gian ngồi xuống đi."

"Đa tạ Lý công tử, vậy chúng ta từ chối thì bất kính." Đầu Trâu Mặt Ngựa lập tức mừng rỡ, cũng không khách khí, vừa ngồi xuống đã nâng ly rượu lên, "Không có ý tứ, không mời tự gánh vác, chúng ta tự phạt một chén."

Dứt lời, "Tư" một tiếng, một ngụm nuốt vào, lập tức để đôi mắt trên khuôn mặt trâu và ngựa đều híp lại.

Thoải mái, đây mới là niềm vui thú của cuộc sống a.

Lý Niệm Phàm cười hỏi: 'Hai vị tự tiện đi ra, không có việc gì sao?"

"Sẽ không có việc gì, trong khoảng thời gian này chúng ta cố ý huấn luyện một số quỷ sai, đã có hiệu quả, chỉ cần không gặp phải vấn đề khó giải, bình thường sẽ không có chuyện gì."

Nói tới chỗ này, Đầu Trâu nhìn về phía Mạnh Quân Lương, mở miệng nói: "Mạnh công tử, ta biết ngươi là Đại Nho đương thời, nhưng ngươi phải bồi dưỡng nhiều nho sinh hơn một chút, để bọn hắn chuẩn bị kỹ càng kinh nghiệm cần thiết, chúng ta thế nhưng là đang ở bên dưới chờ lấy bọn họ chạy tới nhận lời mời vào làm việc đây này."

Mã Diện cũng tiếp lời nói: "Chu đại vương, Mạnh công tử, lão Mã ta là nhân viên làm việc ở dưới Địa Phủ, ta vẫn là phải nhắc nhở hai người các ngươi vài lời."

Chu Vân Vũ và Mạnh Quân Lương đều nói: "Xin lắng tai nghe."

"Thiên đạo vận chuyển có pháp tắc của thiên đạo, với phàm nhân mà nói, sinh lão bệnh tử đây là đạo của tự nhiên, dựa vào địa vị của các ngươi tự nhiên có thể hướng người tu tiên xin linh đan diệu dược để kéo dài tuổi thọ, nhưng thật ra chỉ là đi vào tiểu đạo mà thôi, trừ khi thoát ly phàm thai, đi vào con đường tu tiên, bằng không một khi cưỡng ép kéo dài tính mạng thì sẽ lưu lại ghi chép ở trên Sinh Tử bộ, tới lúc đó ... chính là nghiệp chướng là thành vết nhơ."

Mặt Ngựa dừng lại một chút, tiếp tục nói: "Nho sinh tự nhiên tử vong, có cơ hội được chúng ta chiêu mộ, nhưng nếu như cưỡng ép kéo dài tính mạng, chúng ta chẳng những sẽ không chiêu mộ, người có tình tiết nghiêm trọng thậm chí còn lấy tội lớn luận xử."

Hắc Vô Thường nói chuyện thì ngay thẳng hơn nhiều, mở miệng nói: "Bây giờ không cần biết là Địa Phủ ta hay là miếu Thành Hoàng, đều rất cần nhân thủ, cương vị để trống không ít, đây chính là cơ hội, các ngươi đi khuyên một chút, nếu như muốn nhận lời mời vào làm việc của chúng ta thì đừng có ráng chống đỡ lấy, mau tới, mau tới a!"

Chu Vân Vũ và Mạnh Quân Lương toát mồ hôi hột, cười khổ chắp tay, "Thụ giáo."

Đầu Trâu mặt Ngựa lại nâng ly lần nữa, "Vậy chúng ta cùng nhau kính Chu đại vương và Mạnh công tử một ly!"

Lý Niệm Phàm nhìn vào bọn hắn thế nhưng là trông thấy bọn họ nhẹ nhàng hơn so với trước kia nhiều, tò mò cười hỏi: "Địa Phủ bây giờ vận chuyển đã đi vào chính quy hay chưa?"

"Đây đều là may mắn mà có Lý công tử, ta nói cho công tử biết, miếu Thành Hoàng quả thực chính là suy nghĩ của thiên tài, bằng không nào có dễ dàng như vậy?" Đầu Trâu Mặt Ngựa tràn đầy cảm ơn, lại giơ ly rượu lên lần nữa, "Hai lão già chúng ta lời cảm kích không nói nhiều, hết thảy đều ở trong rượu, kính Lý công tử!"

Lý Niệm Phàm xem như đã nhìn ra, một Trâu một Ngựa này tới chính là kiếm chút rượu, ba câu nói không rời khỏi rượu câu nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!