Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 452: CHƯƠNG 452: BÚA TẠ, TRÊN ĐỜI NÀY THẬT CÓ THIÊN CUNG

Đúng lúc này, giữa những đám mây phía xa, đột nhiên nổi lên vài bóng người, đồng thời, một cỗ uy áp đổ xuống như thác nước, chủ yếu là nhằm vào đoàn người lơ lửng trên bầu trời.

Tiêu Thừa Phong, Ngao Thành, Ngao Vân, Bùi An, Lạc Hoàng... đám người thân hình chậm rãi hiện lên ở giữa không trung, mặt mũi đầy vẻ nghiêm nghị, đảm nhiệm công việc giữ gìn an ninh trật tự.

Tiêu Thừa Phong chắp tay đối với xung quanh, vui vẻ mở miệng nói: "Các vị, đảm nhiệm công việc giữ gìn an ninh trật tự của buổi hoạt động năm mới lần này do Kiếm Thần Tiêu Thừa Phong ta phụ trách toàn quyền, còn xin mọi người cho Kiếm Thần ta một chút tình mọn, không được nháo sự, người có ân oán, mời lui ra khỏi nơi này hơn mười vạn dặm để giải quyết, còn có ... trong ngàn mét không được treo lơ lửng giữa trời!"

Chẳng mấy chốc, độn quang xung quanh một tên rồi lại một tên tiếp nối đi xa.

"Đa tạ, đa tạ mọi người phối hợp!" Tiêu Thừa Phong lập tức cảm nhận được xuân phong đắc ý, đầy thể diện, đây là thời khắc có thể diện nhất trong cuộc đời của mình a, tiếp tục nói: "Nếu như có chuyện gì xảy ra, mời mọi người trước tiên gọi tên của ta càng sớm càng tốt, xin chắc chắn rằng, trên trời Kiếm Tiên ba trăm vạn, thấy ta cũng cần dáng vẻ phục tùng cho đàng hoàng, Kiếm Thần Tiêu Thừa Phong là vậy!"

Ở hàng ghế đầu của khán giả, ở vị trí hoàng kim, Lý Niệm Phàm ngẩng đầu nhìn Tiêu Thừa Phong đang giới thiệu bản thân, khóe miệng không thể không lộ ra nụ cười mỉm.

Một bên, Ngọc Đế đang nhịn không được cười nói: "Lý công tử, vị bằng hữu này cũng thú vị thật."

Lý Niệm Phàm nói: "Đùa nghịch, có thể đây chính là đặc điểm của kiến tu đi."

Ngọc Đế tiếp tục cười nói: "Tu vi cũng rất tốt, hoàn toàn có thể đảm nhiệm làm Thiên tướng của Thiên Cung ta."

Lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu lại, "Bệ hạ, đã bắt đầu lập kế hoạch phát triển Thiên Cung rồi sao?"

"Phòng ngừa chu đáo đi, muốn phát triển, chiêu nạp nhân tài là nhất định." Ngọc Đế cười nói: "Người này thích đùa nghịch uy phong như vậy, thật ra thì cũng có lợi cho việc dựng đứng hình tượng của Thiên Cung ta."

Nói lên chuyện này, Ngọc Đế tràn đầy cảm kích đối với Lý Niệm Phàm: "Gần đây trong khoảng thời gian này, thật đúng là may mắn mà có Lý công tử, thật đúng như lời công tử nói, đã tạo nên một cái hình tượng về Thiên Cung rất đầy đặn cho tất cả mọi người, trong khoảng thời gian hơn một tháng ngắn ngủi, đã để tên tuổi của Thiên Cung được lưu truyền rộng rãi, cùng với thêm buổi biểu diễn đêm nay, để mọi người tin tưởng sự tồn tại của Thiên Cung là không khó!"

Từ nửa tháng vừa qua tới nay, ngoại trừ sắp xếp tiết mục ra, Lý Niệm Phàm đương nhiên còn vạch ra những kế hoạch khác, mục đích là để làm tròn đầy đặn Thiên Cung trong lòng mọi người, chỉ bằng cách này, ấn tượng mới có thể khắc sâu.

Đầu tiên chính là một số cố sự liên quan tới Thiên Cung được lưu truyền ra ngoài, ở dưới sự tuyên truyền mạnh mẽ của Hạ triều, những câu chuyện về Thiên Cung lần lượt được mọi người biết đến, nhân vật trong Thiên Cung ngày càng nhiều, tiếp theo còn để Long tộc lấy danh Thiên Cung hô mưa gọi gió và để cho niều phàm nhân đúng lúc phát hiện được ở nhiều nơi.

Một đợt rồi lại một đợt các thao tác, để cho người ta nhìn mà than thở, còn có những câu chuyện kia, một số là hư cấu, và một số được chuyển thể dựa trên các sự kiện có thật, nhưng không có ngoại lệ, chuyển thể vậy cũng làm người say mê, có bắt đầu và kết thúc, thậm chí còn để Ngọc Đế người trong cuộc này cũng không phân biệt ra được đâu là thật đâu là giả, thi thoảng còn lẩm bẩm câu 'Hóa ra ta lại là một người không bằng cầm thú như vậy.'

Lý Niệm Phàm cười nói: "Dựng lên hình tượng của Thiên Cung quả thực rất quan trọng."

Trên mặt Ngọc Đế lộ vẻ nghiêm túc, không dao động mở miệng nói: "Đó là tự nhiên, khẩu hiệu của Thiên Cung ta là cái gì, chính là giương thiên uy, thể diện cũng bị mất vậy thì tồn tại còn có ý nghĩa gì?"

Nhưng vào lúc này, trong phàm nhân sau lưng có tiếng trò chuyện ngắt quãng truyền tới ...

"Sao mà buổi biểu diễn còn chưa bắt dầu, sớm biết thế thì ta mang quyển 'Bảo Liên đăng' mà ta trân tàng tới rồi."

"Ngươi cũng đọc Bảo Liên đăng? Trầm Hương thật sự là quá thảm rồi, bố vợ là Ngọc Đế, ông cậu là Nhị Lang Thần, hai người lợi hại như vậy, lại đều muốn giết hắn."

"Đúng vậy a, hai người này quá máu lạnh, quả thực không bằng cầm thú a!"

Một bên lại có người tiếp lời, "Ta nói với các ngươi quyển sách 'Ngọc Đế phát triển hình thành như thế nào' này xem mới hay, bên trong nói Ngọc Đế trải qua chín mươi chín thế người lương thiện mới có thể làm Ngọc Đế, nhưng là mỗi một thế, đều là đái dầm tới mười tuổi, ha ha ha ..."

"Lại có loại chuyện này? Không hổ là Ngọc Đế, công phu đái dầm sâu không lường được a."

...

Lý Niệm Phàm không nói, Ngọc Đế cũng trầm mặc lại.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, Ngọc Đế ho nhẹ một tiếng, sắc mặt như thường khoát tay một cái nói: "Thật ra thì tâm trạng của ta rất tốt, đối với cái hình tượng này cũng không phải rất coi trọng, mây bay, chẳng qua chỉ là mây bay mà thôi."

Lý Niệm Phàm lập tức khen ngợi, "Bệ hạ đại khí, bệ hạ có tấm lòng rộng rãi."

"Soạt!"

Lại ngay vào lúc này, ngay phía trước, toàn sân khấu được gọt giũa từ thủy tinh mà thành, đột nhiên bắn ra một đạo ánh sáng lóa mắt.

Ngay sau đó, ở xung quanh sân khấu, những viên Dạ Minh châu muốn lớn hơn so với đầu người kia cũng tỏa ra ánh sáng chói mắt, chiếu sáng khắp nơi.

Tất cả mọi người thì giật mình trong lòng, vô cùng chờ mong, mắt không chớp nhìn vào.

Trong Địa Phủ, trước mặt Mạnh Bà đặt vào một viên hạt châu, phim chiếu trong đó chính là tình huống ở trên sâu khấu.

Bên trong đôi mắt của nàng ta mang theo vẻ ngưng trọng, khóe miệng lại là mỉm cười, đưa tay bấm pháp quyết một cái, sau đó hơi chạm vào hạt châu.

Trong khoảnh khắc, phàm là miếu Thành Hoàng ở bất cứ chỗ nào, Thành Hoàng đều cảm nhận được cảm giác tim đập nhanh, sau đó, cùng với trên khoảng không của miếu Thành Hoàng, một cái khung cảnh rất lớn trôi nổi ở trên không trung, trong đó chiếu ra hình ảnh chính là nội dung trên sân khấu.

"Cốc cốc cốc -- "

Một loạt tiếng sáo ốc biển đột nhiên từ trên sân khấu truyền tới, phấn chấn lòng người, mang theo một sức mạnh không tên, để mọi người chờ đợi hồi lâu trong nháy mắt đều nâng cao tinh thần lên.

Tiếng ốc biển mang theo một loại tiết tấu nào đó không hiểu, để cho người ta càng nghe thì càng nhiệt huyết hơn.

Lý Niệm Phàm thì bắt đầu âm thầm mặc niệm theo tiết tấu, "Biển xanh cười, Rì rào đôi bờ sóng..."

Bản nhạc mở đầu hoành tráng có thể ngay lập tức khơi dậy cảm xúc và nâng cao tinh thần, thế này chẳng lẽ không thể so với được ngắm mỹ nữ trong nhiều tư thế khác nhau sao?

Hòa cùng tiếng nhạc, trên sân khấu, bắt đầu xuất hiện bóng dáng các loại Hải tộc, ngoại trừ nữ tử xinh đẹp của Hải tộc ra, còn có tráng hán của Hải tộc, trong tay cầm xiên thép thể hiện sức mạnh bằng cách nhảy múa

Tuy rằng ở lúc diễn tập được xem rất nhiều lần, nhưng là Ngọc Đế và mọi người vẫn như cũ xem tới say sưa ngon lành, tiết mục như thế này ... quá đặc sắc, cao nhân quả nhiên là đa tài đa nghệ, có rất nhiều chỗ đáng giá để chúng ta học tập, ở cùng một chỗ, nếu không phải người không có tố chất tâm lý cường đại và cái phổi khỏe mạnh, thì sớm sẽ tự ti mặc cảm tới tự nhốt mình trong phòng hoặc là viêm phổi mà chết.

Vào lúc này, không phân biệt địa điểm, phàm là nơi phát ra hình ảnh biểu diễn, đều lặng ngắt như tờ, miếu Thành Hoàng các nơi, quần chúng ăn dưa không thể không ngơ ngác ngửa đầu lên quan sát, mở ra cánh cửa của thế giới mới.

Một tiết mục rồi lại một tiết mục qua đi, Lý Niệm Phàm đều quan sát rất chân thành, thưởng thức thành quả lao động của chính mình.

Bất tri bất giác, tám cái tiết mục dần dần đi qua, tới khi biểu diễn tuyên bố kết thúc, mọi người lúc này mới như mới tỉnh dậy từ trong mộng, mỗi một người đều có dáng vẻ chưa thỏa mãn.

Không thể nghi ngờ, hoạt động năm mới lần này tuyệt đối sẽ trở thành một đề tài câu chuyện mà phàm nhân sử dụng nhiều mực nhất từ trước tới nay, giống vây, sẽ kéo dài không dứt ở trong giới tu tiên, thậm chí là ở cả Tiên giới.

Vừa mới vào trạng thái, cái này vậy mà đã kết thúc?

Ngay vào lúc trong trái tim của tất cả mọi người cảm thấy trống vắng, một giọng nói của một nữ nhân vô cùng uy nghiêm từ trong không trung truyền tới, "Chức nữ, ngươi có biết tội của ngươi không?"

Sau đó, hai ngọn đèn tạo thành chùm ánh sáng, chính xác chiếu vào một nơi nào đó trong đám đông, giống như một ánh đèn sân khấu, cho thấy hình bóng một người nam và một người nữ.

Ông kính trực tiếp cũng theo đó mà chuyển động, như ngừng lại ở trên người một nam một nữ.

Ngay vào lúc tất cả mọi người không hiểu ra saoc ả, trên bầu trời bỗng nhiên gió nổi mây phun, cuồng phong gào thét, có Phượng Loan cùng hót lên, vạn chim triều bái, một cái bóng màu vàng kim chậm rãi xuất hiện ở bên trong không trung, thấy không rõ mặt, tuy nhiên một cỗ khí tức cao quý lại đập vào mặt, để cho người ta không nhịn được muốn quỳ bái.

Chức Nữ do Tử Diệp đóng vai lập tức quỳ rạp xuống đất, "Chức Nữ bái kiến Vương Mẫu nương nương."

"Hừ, bản thân ngươi là tiên tử, thế mà dám can đảm yêu phàm nhân, xúc phạm thiên điều (luật trời), tội không thể tha!" Dứt lời, nàng ta đưa tay vung lên, lập tức bắt lấy Chức Nữ hướng lên trời mà đi.

Ngưu Lang do Chanh Y biến đổi mà thành lập tức kêu to thê thảm, "Chức Nữ!"

Trong lòng Lý Niệm Phàm soi mói bình phẩm, xốc nổi, vẻ mặt hơi phóng đại, thẻ S không cầm được.

"Bò....ò...!"

Lại ở ngay vào lúc này, một con Hoàng Ngưu từ đằng xa đột nhiên băng băng mà tới, trong mắt còn chảy ra hai hàng nước mắt, đây rõ ràng là bị đánh khóc, "Ngưu Lang, ta chính là một con trâu mà ngươi nuôi kia a, ta đã tu luyện thành yêu, vì báo đáp ngươi, ngươi tranh thủ thời gian cưỡi lên ta, ta dẫn ngươi đuổi theo Chức Nữ!"

Lập tức, Ngưu Lang cưỡi lên trâu, cũng phóng lên tận trời, đuổi theo lên trời.

"Chỉ là phàm nhân mà còn dám đuổi theo?" Vương Mẫu cười lạnh một tiếng, rút trâm cài tóc ra, đưa tay vung lên, pháp lực cuồn cuộn vô biên, ở dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người, cái trâm cài tóc kia biến thành một dải Ngân Hà, đồng thời lực lượng tinh thần thay đổi, trên bầu trời, hai ngôi sao (tinh thần) lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được đang di động, đứng ở hai đầu của dải Ngân Hà, Chức Nữ và Ngưu Lang bị vây khốn vào ở trong hai ngôi sao đó.

Huyễn hóa tinh thần, đưa tay chưởng tinh thần, lần thao tác này cũng không có bất kỳ yếu tố biểu diễn nào, hoàn toàn là sự thật để biểu diễn, không chỉ có Lý Niệm Phàm xem tới ngây người, phàm nhân và đông đảo người tu tiên cũng xem tới choáng váng.

Một đợt này, trong đầu của bọn họ chỉ đáp lại một câu: "Búa tạ, trên đời này vậy mà thật có Vương Mẫu, Thiên Cung thần sự tồn tại!"

"Xúc phạm thiên điều (luật trời), hôm nay ta sử dụng Ngân Hà làm ranh giới, vây khốn các ngươi mãi mãi ở nơi đây, đồng thời vĩnh viễn không thể gặp nhau!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!