Vừa nói, hắn có vẻ như tùy ý vung tay lên, lập tức có một đợt ánh sáng màu vàng kim công đức hiện ra, bao bọc lấy đám người Hắc Bạch Vô Thường, như là được ngâm ở trong suối nước màu vàng kim, từng đạo công đức ban thưởng mà xuống.
Hắc Bạch Vô Thường và Ngao Thành cả Ngao Vân đều sững sờ, chấn kinh tới tột đỉnh, lại bị cái niềm vui này nệ tới vội vàng không kịp chuẩn bị, tuy nhiên sau đó lại chính là vô cùng vui mừng, vội vàng nhận lấy.
Cũng có chút bối rối, "Công Đức Thánh ... Thánh Quân?"
Lý Niệm Phàm thuận miệng nói: "Trở thành Công Đức Thánh Quân, ta ngược lại thật ra có năng lực cấp cho công đức, cũng xem như là một cái thủ đoạn nhỏ thú vị."
Đây là thủ đoạn nhỏ?
Quả tim của Hắc Bạch Vô Thường và Ngao Thành ... đập lên phình phịch, chấn kinh cũng tốt, kính nể cũng được, nghi hoặc gì gì đó tất cả đều để dẹp sang một bên, liếm là được rồi, cái thao tác này ta đã quen a!
Lập tức nghiêm mặt, rất cung kính cúi người chào Lý Niệm Phàm, giọng điệu chân thành nói: "Cảm tạ Thánh Quân ban thưởng, trước đó chúng ta còn không biết gì, còn xin Thánh Quân không nên trách tội."
"Nhanh, dìu ta."
Ngao Vân nằm dưới đất bắt đầu vùng vẫy, "Ta còn có thể hành lễ cho Thánh Quân."
"Được rồi, đều là người quen biết đã lâu, không cần làm những thủ tục này." Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, nói tiếp: "Các ngươi và chúng ta cùng một chỗ có công với việc trùng kiến Thiên Cung, tăng thêm các ngươi bình thường cũng tích lũy công đức, đây vốn chính là các ngươi nên có được, ta chẳng qua chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi."
"Thánh Quân đại khí."
"Thánh Quân rộng rãi."
Mắt thấy Hắc Bạch Vô Thường và Ngao Thành đang hấp khí, một bộ dáng vẻ chuẩn bị nịnh nọt, Lý Niệm Phàm vội vàng ngăn lại, "Vẫn là mau nói chính sự đi."
Bọn họ lúc này mới ngượng ngùng thu hồi những lời nịnh bợ đã sắp muốn tràn ra khóe miệng.
"Bệ hạ, cầu bệ hạ làm chủ cho chúng ta a!"
Ngao Thành bước nhanh đi về phía trước hai bước, cùng biểu hiện vừa rồi quả thực tưởng như hai người, trong chớp nhoáng này, thế mà ngay cả nước mắt đều bay ra, mở miệng nói; "Ngao Vân huynh đệ của ta vốn là thống lĩnh Tây Hải hải vực, ở lúc Tây Hải bị hủy may mắn sống sót, gần đây thương thế hắn dần dần tốt lên, vốn muốn về Tây Hải nhìn xem, ai ngờ ... Tây Hải cũng đã bị ác giao chiếm lĩnh, không chỉ có như thế còn đánh cho bị thương thành dáng vẻ này, nếu không phải Vân huynh có công phu cao trong việc chạy thoát thân thì đã bị giết rồi!"
"Ô ô ô" Ngao Vân ở một bên dùng sức nức nở, giống như còn có điều bổ sung.
"Đúng đúng, không sai." Ngao Thành lĩnh ngộ được ý nghĩ của hắn, lòng đầy căm phẫn nói: "Bọn chúng thế mà lại trồng Phệ Long cổ vào trong cơ thể của Vân huynh, đây đã là lần thứ hai Vân huynh trúng loại độc này, hắn quá thảm... quá nhọ rồi ..."
"Chỉ là ác giao thế mà dám can đảm ngông cuồng như thế?" Lông mày Ngọc Đế đột nhiên nhíu một cái, mở miệng nói: "Tai họa như thế, Ngao Thành ái khanh thế nhưng có đi dẹp loạn hay chưa?"
Trên mặt Ngao Thành hiện lên một chút xấu hổ, mở miệng nói: "Theo Vân huynh nói, ác giao này ẩn núp ở dưới đáy biển, tiềm tu không biết bao nhiêu năm, trên người lại có chí bảo, còn có mấy đại yêu cùng vô số tiểu yêu đi theo, chỉ sợ không phải Đại La không thể địch nổi, ta lúc này mới lên Thiên Cung, mời bệ hạ giúp Hải tộc ta bình yêu."
"Tai họa này tự nhiên là không thể để lại!" Sắc mặt Ngọc Đế bình tĩnh mà uy nghiêm, giọng điệu chắc chắn, tuy nhiên nội tâm có chút không chắc.
Trước mắt mà nói, Thiên tướng cảnh giới Đại La ở Thiên Cung ta dường như là con số không a, ngoại trừ chính mình và Vương Mẫu có tu vi không tầm thường ra, phần lớn cũng đều chỉ là một đám quan văn, hiển nhiên là không cách nào xuất chinh.
Hắn nhìn về phía Hắc Bạch Vô Thường, mở miệng nói: "Địa Phủ chắc là bình an vô sự đi."
Hắc Vô Thường mở miệng nói: "Bẩm bệ hạ, Minh Hà bạo động, thỉnh thoảng có A Tu La nhất tộc tới nháo sự, hơn nữa khắp nơi trên thế gian thường xuyên có Ác Linh sinh ra, Địa Phủ ta ... thiếu người a!"
Hắc Vô Thường tố khổ, Bạch Vô Thường thì tiếp lấy đưa ra yêu cầu nói: "Bệ hạ, chúng ta hy vọng Thiên Cung có thể cho chúng ta mượn một phần nhân thủ a."
"Cho mượn người?" Giọng nói của Ngọc Đế đột nhiên cất cao, biểu thị việc này tuyệt đối không thể.
Được rồi, hắn vừa rồi còn đang có kế hoạch hướng về Long tộc và Địa Phủ để mượn người a, lời này còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì người ta ngược lại là đã nói ra trước.
Lý Niệm Phàm ở một bên lộ ra nụ cười quả nhiên không nằm ngoài dự liệu.
"Ngươi cũng nhìn thấy, Tây Hải yêu hoạn còn đang ở trước mắt, Thiên Cung ta chính là lúc dùng người, việc này đừng nhắc lại."
Ngọc Đế khoát tay áo, nói tiếp: "Địa Phủ là cõi đi về của chúng sinh khi tử vong, nhân tài đông đúc, còn phải nắm chặt thời gian thêm đầy đủ nhân lực cho Địa Phủ mới đúng a."
Ngao Thành ở một bên thì mở miệng nói: "Không biết bệ hạ chuẩn bị xuất binh vào lúc nào?"
"Đối phó chỉ là ác giao mà thôi, khoảng ba ngày là đủ thời gian để chỉnh binh!" Ngọc Đế chỉ điểm giang sơn, rất có khí thế, nói tiếp: "Ngao ái khanh trở về điểm binh là được, tới lúc đó Thiên binh ta và Hải tộc các ngươi tụ hợp, cần phải một lần hành động diệt ác giao!"
Lý Niệm Phàm yên lặng nhìn vào Ngọc Đế đang phồng má giả làm người mập, không biết nói gì.
Đừng nói ba ngày, ba mươi ngày cũng không có cách nào để mà chuẩn bị.
Tình huống Thiên Cung như thế nào hắn tự nhiên hiểu rõ, đừng nói Thiên tướng, xem như Thiên binh cũng không có bao nhiêu, lấy ai dẫn đầu đi xuất chinh a.
Nếu như đường đường Thiên Cung cũng chỉ mang theo một tiểu đội nhân mã, vậy thì quá khôi hài.
Tuy nhiên ... hắn có thể hiểu được ý nghĩ của Ngọc Đế vào lúc này.
Thiên Cung vừa mới trùng kiến lại thì gặp phải loại vấn đề khó này, hắn không thể biểu hiện bất đắc dĩ quá mức, nhất là ở trước mặt Long tộc và Địa Phủ, hắn nhất định phải làm ổn định hình tượng của Thiên Cung.
Ngao Thành không nghi ngờ gì, lập tức kích động nói: "Được, lão thần bây giờ trở về chuẩn bị, chắc chắn phải báo thù rửa hận cho Vân huynh!"
Dứt lời, hắn khiêng Ngao Vân lên, hào hứng chuẩn bị trở về.
"Ô ô ô!" Ngao Vân giãy dụa kịch liệt lấy, bộc phát ra năng lực cầu sống, kích động thở gấp nói: "Thành huynh, ta, cứu ta a!"
"Đúng rồi, suýt chút nữa thì quên mất chính sự."
Ngao Thành buông cáng cứu thương xuống một lần nữa, chắp tay hướng về phía Lý Niệm Phàm nói: "Còn xin Thánh Quân đại nhân có thể như lần trước ... cứu chữa Vân huynh một chút."
"Lại muốn dùng lửa đốt?"
Lý Niệm Phàm nhìn vào cánh tay bên kia của Ngao Vân còn chưa có mọc ra cánh tay, không thể không lộ ra vẻ đồng tình, quá thảm rồi, số mệnh rất nhiều thăng trầm a.
"Lần này chuẩn bị lựa chọn bộ vị nào?"
Rõ ràng Ngao Nhân ở trên đường đi tới đã trải qua tính toán kỹ lưỡng, suy nghĩ sâu xa, sắc mặt đỏ lên, giống như đang dùng lực kìm nén cái gì, sau đó phốc một tiếng, đằng sau cái mông của hắn bung ra một cái đuôi, bởi vì bị thương mà đang hữu khí vô lực nằm ở nơi đó.
Ngao Vân một mặt trầm thống, bi thương nói: "Tay chân không thể thiếu đi nữa, nướng cái đuôi đi..."
"Được." Lý Niệm Phàm gật đầu, chuẩn bị lấy gia vị ra.
"Chờ một chút a." Ngao Vân giãy giụa mở miệng nói, cảnh giác nhìn vào quần chúng ăn dưa ở xung quanh, "Thay cái nơi không có người, đừng cho người khác ngửi được mùi thơm, ta muốn để cho cái đuôi của ta được giữ lại toàn thây..."
Hôm sau.
Lý Niệm Phàm đứng ở trên lầu cao nhất của Công Đức Thánh Quân điện, cũng không có ngắm cảnh, thay vào đó là nhìn vào các vị Tiên gia đang luống cuống tay chân ở trong Thiên Cung.
Vì chuẩn bị cho chiến đấu, đám người này cũng đang bận rộn hẳn lên, mặc kệ là chức vụ gì, tất cả được phái đi ra phát truyền đơn, cố gắng dụ dỗ nhiều thêm một số người gia nhập Thiên Cung.
Cư Linh Thần thì đang thao luyện lấy Thiên binh có hạn, chuẩn bị một cách nghiêm túc.
Đúng lúc này, Lý Niệm Phàm thấy Ngọc Đế đi về phía nơi này của chính mình thì lập tức đi xuống lầu.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Bệ hạ, chuẩn bị thế nào rồi?"
"Ai, không đề cập nữa." Ngọc Đế khoát tay áo, thở dài một tiếng, "Cho tới trước mắt, Thiên tướng của Thiên Cung ta cũng chỉ còn lại một mình Cự Linh Thần, thế nhưng chẳng qua chỉ là Thái Ất Kim Tiên, Kim Tiên ngược lại là có bảy tên, Thiên Tiên và Chân Tiên cộng tổng lại chẳng qua chỉ có năm trăm."
Con số này, hắn đều nói không ra miệng mức độ tồi tàn tới mức nào.
Lý Niệm Phàm an ủi: "Tuyệt Địa Thiên Thông để tu tiên có độ khó đề cao thật lớn, lúc này khác với thời viễn cổ, con số này vẫn là được rồi."
Ngọc Đế mở miệng nói: "Thánh Quân không cần an ủi ta, người hưởng ứng Thiên Cung ta vẫn là quá ít, bây giờ Tuyệt Địa Thiên Thông đã qua, đại năng sẽ chỉ càng ngày càng nhiều, một trận chiến này nhất định phải đánh ra khí thế của Thiên Cung ta!"
Dừng một chút, hắn nói tiếp: "Không dối gạt Thánh Quân, nhằm vào việc này, đối sách ta đã nghĩ kỹ."
Lý Niệm Phàm sửng sốt một chút.
Đã thấy, Ngọc Đế bấm pháp quyết một cái, phân ra một sợi thần thức của chính mình, sau đó ánh sáng rực rỡ của pháp lực bắt đầu từ trên người của Ngọc Đế hướng về sợi thần thức kia, ở dưới ánh sáng lập lòe, dần dần ngưng tụ ra một cái hình người.
Theo đó là một tiếng rên lên, sắc mặt Ngọc Đế hơi trắng lên, hình người nọ thì biến thành một người đàn ông trung niên xa lạ, khoanh chân ngồi ở trước mặt Lý Niệm Phàm.