Lý Niệm Phàm đứng ở trên tường vân, nhìn vào nước biển chạy qua dưới chân mình, Tây Hải xa xa càng ngày càng tới gần, luôn cảm thấy có cái gì đó không đúng.
Hắn nhìn xung quanh một chút, sắc mặt của Ngao Thành và Diệp Lưu Vân đều có chút cổ quái, ở đây, chỉ có hai người trên mặt là lộ ra vẻ hưng phấn trước nay chưa từng có.
Một là Thái Hoa đạo quân, cũng chính là Ngọc Đế, đại khái là kìm nén tới quá lâu rồi, trong mắt của hắn lộ ra thần sắc kích động, giống như lúc nào cũng chuẩn bị đại sát một trận, thậm chí có chút đã đợi không kịp.
Còn có một người chính là Tiêu Thừa Phong, hắn đã móc trường kiếm của mình ra, cũng không biết nhặt được một miếng vải rách rừ chỗ nào đang lau lau chùi chùi, tám thành trong đầu đang suy nghĩ, chính mình nên dùng loại phương thức đăng tràng phối hợp với những lời nói như thế nào mới có thể làm cho vẻ trang bức đạt tới mức độ cao nhất.
"Thái Hoa đạo quân!" Cự Linh Thần cuối cùng không thể nhịn được nữa, đứng dậy, "Nếu như có sách lược thì còn xin chia sẻ cùng với mọi người một chút, để trong lòng chúng ta còn có chút cơ sở."
"Sách lược? Sách lược gì?" Thái Hoa đạo quân dừng một chút, sau đó vênh váo nói: "Đối phó chỉ là Hải yêu, chỗ nào cần dùng sách lược, Thiên Đình ta xuất chinh, dọc đường trực tiếp dẹp yên mới hiển lộ ra cái uy của Thiên Đình ta!"
Cứ như vậy lao thẳng vào?
Lý Niệm Phàm nhịn không được nhìn xung quanh, chuẩn bị tìm phương hướng thích hợp để rời khỏi đội ngụ, miễn cho chính mình hơi bất cẩn một chút mà bị dẫn vào bên trong hỗn chiến.
Ngọc Đế này ... liều lĩnh, liều lĩnh quá.
"Hành động lần này không ổn!" Cự Linh Thàn cất bước mà ra, "Bản thân là chủ tướng, sao có thể không có sách lược?"
Năm đó hắn đi xuất chinh theo Thác Tháp Thiên Vương, mưa dầm thấm đất, tốt xấu gì cũng tiếp xúc qua một số kế sách, lao thẳng đi vào, rõ ràng không phải là một cách làm sáng suốt.
"Có gì không ổn?"
"Chính là không ổn."
"Có gì không ổn?"
Lý Niệm Phàm nhìn vào hai người bọn họ đang bắt đầu làm mắt lặp lại, cảm thấy không còn gì để nói.
Rõ ràng ... Cự Linh Thần bỉ biết là không ổn, nhưng lại không nói ra được về sau như thế nào, hắn sở dĩ đứng ra, càng nhiều hơn chính là bởi vì ... đơn thuần là không hài lòng đối với Thái Hoa đạo quân.
Nếu như đổi thành Cự Linh Thần tới thống lĩnh, tuy rằng sẽ không tới mức trực tiếp xông tới, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là những kế sách nhỏ có hiệu quả kém như loại hình bao vây xung quanh Tây Hải gì chẳng hạn.
Thiên Cung không chỉ thiếu Thiên tướng có thể đánh, càng thiếu chính là Thiên tướng biết thống soái a.
Nghĩ tới đây, hắn quyết định tạm thời đóng vai làm quân sư một chút, mở miệng nói: "Thái Hoa đạo quân, ta có một lời."
Thái Hoa đạo quân lúc này mới ngừng cái vòng lặp hỏi lẫn nhau, vẻ mặt không vui cũng biến mất thật nhanh, thân thiện mà nói: "Thánh Quân có lời gì, cứ việc nói."
Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Lần xuất chinh này, nếu như có thể ở trong thời gian ngắn nhất, lấy cái giá thấp nhất hốt gọn một mẻ yêu hoạn ở Tây Hải, như vậy không chỉ có thể hiển lộ rõ ràng sự cường đại của Thiên Đình, càng có thể để cho rất nhiều đối thủ nghe tin mà sợ mất mật, không dám vọng động."
Thái Hoa đạo quân bị thuyết phục chỉ trong một câu nói, "Thánh Quân nói cực phải, chỉ là chúng ta phải nên làm như thế nào?"
"Ngao huynh có thù với yêu hoạn ở Tây Hải, trước tiên có thể điều động Ngao huynh đi đảm nhiệm làm quân tiên phong, đánh lấy danh hào báo thù cho huynh đệ, bằng vào cách này có thể để Hắc Giao ở Tây Hải chủ quan mất cảnh giác, từ đó dẫn ra, hành động lần này được gọi là dẫn xà xuất động, sau đó chúng ta phục kích là có thể giết chết đám yêu hoạn này một cách dễ dàng!"
Lý Niệm Phàm dừng một chút, tiếp tục nói: "Đồng thời, cũng có thể chia đội quân ra làm ba đợt, đợt thứ nhất dùng để trợ giúp Ngao Thành, đợi cho Hắc Giao Tây Hải phát hiện chính mình chủ quan, chắc chắn sẽ phái binh tới hỗ trợ, ngược lại là đợt thứ hai ẩn nấp, sau đó giết ra lần nữa, như vậy có thể giết đối phương một cách bất ngờ khiến đối phương trở tay không kịp, về phần đợt thứ ba, có thể trực tiếp tiến công đại bản doanh của đối phương, hoặc là dùng để tiêu diệt cá lọt lưới."
"Diệu, diệu a!"
Mọi người không thể không thán phục, có một loại cảm giác được mở mang tầm mắt.
Làm việc gì cứ cắm đầu xông vào như vậy thì thật đúng là để cho người ta sinh ra một loại cảm giác tâm lý không vững vàng, có kế sách vào thì lại khác hẳn, lập tức trong lòng cảm thấy nắm chắc hơn nhiều, thắng lợi ở trong tầm mắt.
"Một lời nói này của Thánh Quân, không biết có thể để cho Thiên Cung tiết kiệm được bao nhiêu chuyện, cao, thật sự là cao a!" Thái Hoa đạo quân nói ra lời nói từ đáy lòng, không kịp chờ đợi nói: "Ta đây sai người xuống dưới an bài."
Đợi cho Thái Hoa đạo quân rời đi, Cự Linh Thần lập tức hừ lạnh một tiếng, "Ta biết cái tên tiểu bạch kiểm này không đáng tin cậy, ngay cả sách lược cũng không biết, làm sao có thể làm chủ soái?"
Ngao Thành tò mò mở miệng hỏi: "Cự Linh tướng quân, hắn là ai?"
"Một người mới mà thôi ..." Lập tức, Cự Linh Thần nói lại lai lịch của Thái Hoa đạo quân một lần, trong đó không thể không thêm mắm thêm muối, hiển lộ ra sự ủy khuất của mình, chiếm được đồng tình.
Diệp Lưu Vân gật đầu nói: "Bệ hạ chính là nóng lòng dùng người, chủ soái vẫn là phải do Cự Linh Thần tướng quân tới làm đi."
"Vẫn là Diệp tướng quân hiểu nỗi khổ trong lòng ta a."
Cự Linh Thần hừ khẽ nói: "Hành động hôm nay đã nói rõ tất cả, ta chuẩn bị vạch tội hắn ở trước mặt bệ hạ, hừ hừ."
"Được, tính thêm ta vào."
Lập tức, mọi người ăn nhịp với nhau, chuẩn bị cùng nhau tham gia vạch tội Thái Hoa đạo quân.
Cự Linh Thần nhìn về phía Lý Niệm Phàm, lấy lòng nói: "Thánh Quân, ngài thấy thế nào?"
Lý Niệm Phàm sắc mặt không đổi, bình tĩnh nói: "Ta? Ta đứng ở bên cạnh nhìn thôi."
Ngay sau đó, mọi người đã hoàn thiện kịch bản, tất nhiên chủ yếu dựa vào lời nói của Lý Niệm Phàm mà làm, những người khác chỉ cần gật đầu hoặc là phát biểu sợ hãi thán phục là được rồi.
Trong bước đầu tiên, dựa theo lộ trình đã định ra của kịch bản, Ngao Thành mang theo một trăm Hải tộc đi tới Hắc Giao phủ ở Tây Hải để khiêu khích.
Những lời lẽ khiêu khích là Tiêu Thừa Phong dạy, cái này khiến cừu hận kéo tới vô cùng đúng chỗ.
Ngay lập tức, có tiếng gầm giận dữ và tiếng cười to càn rỡ truyền ra từ Tây Hải, một người nam tử cầm trong tay xiên thep lap ra khỏi mặt biển, trong mắt bộc phát ra sát ý làm cho người ta sợ hãi, lao thẳng về phía Ngao Thành mà đi.
Người này mặc dù là hình người, nhưng là toàn thân lại như được một lớp da rắn màu đen bọc lại vậy, sau lưng còn có một cái đuôi dài nhỏ, trần trụi giống như là đuôi rắn.
Ở sau lưng của hắn còn có một đám lớn Thủy yêu đi theo, hò hét muốn chiến đấu với đội ngũ của Ngao Thành.
Trong tay Ngao Thành cầm Tử Kim chùy, trên đó có lực lượng lôi đình lóe lên, cứ mỗi một lần vung lên sẽ có lực lượng lôi điện phóng ra xung quanh, dẫn theo dòng nước xung quanh với xu thế quét sạch về phía những con Thủy yêu xung quanh.
Chỉ có điều, xiên thép trong tay giao nhân kia trông bình thường chẳng có gì lạ, nhưng giống như có năng lực cách điện, có thể ngăn cách lực lượng lôi điện của Ngao Thành ở bên ngoài, thế mà đánh với Ngao Thành có đi có về.
Như thế, Ngao Thành mượn nhờ uy của Tử Kim chùy, sau khi dựa vào công năng phóng điện thuận thế giết không ít Thủy yêu, cuối cùng dẫn tới giao nhân kia tức hổn hển, trong nước giống như lại có đội hỗ trợ tới.
Ngao Thành cố ý để lộ ra chút sơ hở, hô to một tiếng, "Quân địch thế lớn, không xong chạy mau, ta sẽ còn trở lại."
Lập tức dẫn theo bộ đội còn sót lại bỏ chạy về phía nơi xa.
Giao nhân thấy vậy thì khí thế lập tức lên cao, ấy da da hô to truy kích đuổi theo.
"Nghiệt Long, chạy đi đâu?!"
"Lần trước để cho một tên Nghiệt Long chạy trốn, ta đã cảm thấy rất đáng tiếc, lần này nói cái gì thì cũng không thể thả cho tên Nghiệt Long này đi được, để cho Hắc giao chúng ta nếm thử mùi vị thịt Long đi, ha ha ha!"
"Còn muốn tới báo thù sao? Để ngươi tới có đi không có về!"
...