Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 472: CHƯƠNG 472: TRANH LÀM CẨU VƯƠNG

Bên trong đôi mắt chó xù toát ra vẻ vui mừng, âm thầm nghĩ: "Đã như vậy, vậy thì do ta tới làm Tộc trưởng của bọn chúng đi, nghĩ tới ở dưới sự dẫn dắt của ta và chủ nhân, Cẩu nhất tộc có thể lớn mạnh nhanh chóng, cuối cùng trở thành một chủng tộc lớn cường đại không thua kém gì so với Long Phượng nhất tộc! Cẩu tộc ta ... đến lúc quật khởi!"

Nó nhấc chân cất bước, chậm rãi đi tới.

"Khuôn mặt lạ, mới tới báo cáo a?" Hoàng Cẩu yêu đánh giá chó xồm trên dưới một phen, sau đó nói: "Tính danh, tu vi."

Chó xồm mở miệng: "Hạo Thiên Khuyển."

Hoàng Cẩu yêu đưa mắt nhìn vào Hạo Thiên Khuyển, nhếch miệng nói: "Tên này đã được chiếm dụng, đổi tên khác đi."

Hạo Thiên khuyển ngây ngẩn cả người, "Chiếm dụng? Ngoại trừ ta ra còn có chó khác sủa Hạo Thiên Khuyển?"

"Nhiều là đằng khác a, bây giờ đã xếp tới Hạo Thiên Khuyển 56, ngươi có thể gọi là Hạo Thiên Khuyển 57."

Hoàng Cẩu yêu rõ ràng rất thành thạo đối với nghiệp vụ này, nói ra lời nói xâu xa nói: "Ngươi chắc chắn cũng là lấy tên từ trong cố sự đi, thật ra thì thật không cần thiết, giống với Cẩu vương của chúng ta, tên gọi là Đại Hắc, bình thường chẳng có gì lạ, nhưng lợi hại hơn so với Hạo Thiên Khuyển đâu chỉ gấp trăm lần, có thể xưng là long phượng bên trong loài chó."

"Cẩu vương? Lợi hại hơn gấp trăm lần so với Hạo Thiên Khuyển?"

Mặt chó của Hạo Thiên Khuyển hơi trầm xuống, một chút khí tức nguy hiểm lưu chuyển mà ra, bên trong đôi mắt tỏa sáng lập lòe, uy nghiêm nói: "Nói bậy nói bạ! Dẫn ta đi gặp cái gọi là Cẩu vương này!"

Cảm nhận được khí tức nguy hiểm phát ra từ trên người Hạo Thiên Khuyển, đông đảo Cẩu yêu đều là trong lòng hơi nhảy một cái lộ ra một chút sợ hãi, Hoàng Cẩu yêu cũng thức thời không nói gì, yên lặng mang theo Hạo Thiên Khuyển đi về phía trên núi.

Tới trên đỉnh núi, Đại Hắc đang nằm trên tảng đá, nheo mắt, miệng chó xòe ra hai bên, lộ ra ý cười.

Ở bên cạnh nó, có một thị nữ là Cẩu yêu hóa hình đang phe phẩy cái quạt, một bên khác, còn có thị nữ trong tay cầm linh quả, bón cho nó ăn, còn có một tên Cẩu yêu ở một bên xoa bóp lấy chân chó của nó.

Ai, chủ nhân đều không cần ta, ta cũng chỉ có thể dùng loại cuộc sống mơ mơ màng màng tới làm cho mình mất cảm giác.

Thật ra thì ta tuyệt không vui vẻ gì, thời gian vui sướng nhất của ta, chính là thời gian vẫn chỉ là một con chó bình bình thường thường đi theo bên cạnh chủ nhân.

Đúng vào lúc này, Hạo Thiên Khuyển cất bước chậm rãi từ dưới núi đi tới, ánh mắt rơi vào trên thân Đại Hắc, lập tức ánh mắt lộ ra vẻ tức giận và ghét bỏ.

Xa xỉ, mục nát, sa đọa!

Đây quả thực là cuộc sống xa hoa vô độ trong Cẩu tộc!

Cẩu vương như vậy thì làm sao có thể dẫn dắt Cẩu nhất tộc ta trở nên hưng thịnh? Ta làm thay vào đó!

Tinh thần của nó chấn động, miệng chó há ra, bên trong phát ra giọng nói uy nghiêm, "Ngươi chính là Cẩu vương ở nơi này sao?"

Đại Hắc ngáp một cái, hơi mở to đôi mắt ngái ngủ ra liếc nhìn về phía Hạo Thiên Khuyển một chút, sau đó lại lơ đễnh nhắm lại, "Mới tới? Miễn cưỡng có tư cách làm chân chó bên cạnh ta, trước hết phụ trách đứng canh ở cổng đi."

Hạo Thiên Khuyển nhướng mày, đuôi chó đều giận tới dựng thẳng lên, nhe răng ra, lạnh lùng ngạo nghễ nói: "Cẩu vương, người có tài mới có được danh hiệu này, ta đã tới, ngươi nên thoái vị."

Sắc mặt một đám cẩu yêu ở xung quanh lập tức trầm xuống, chậm rãi bao quanh Hạo Thiên Khuyển lại, nhe răng trợn mắt nói: "Cẩu yêu từ đâu tới, không biết sống chết, dám can đảm làm càn ở trước mặt Cẩu vương?"

Cẩu yêu đang xoa bóp giúp Đại Hắc, khoát tay liên tục, "Kéo ra ngoài, nhanh kéo ra ngoài, đừng làm ảnh hưởng tới hứng thú của Cẩu vương."

"Hừ, thật sự là không biết gì!"

Trong mắt Hạo Thiên Khuyển lóe lên vẻ thất vọng, mở miệng khẽ nói: "Vốn là ta còn tưởng rằng Cẩu nhất tộc tự động tụ tập lại là vì lớn mạnh Cẩu tộc của ta, không nghĩ tới các ngươi vậy mà cũng sa đọa như vậy, chỉ là tụ tập chơi đùa, Cẩu vương không biết từ nơi nào tới này càng là xa hoa vô độ, rõ ràng không phải là một con cẩu ngoan, các ngươi thế mà còn ủng hộ như vậy, quả thực là ngu xuẩn!"

Hạo Thiên Khuyển càng nói càng cảm thây đau lòng nhức óc, tay chân hơi bước một bước, đã trôi nổi lên cao, chậm rãi bay lên không trung, khí thế quanh thân phóng ra, ánh mắt nhìn thẳng vào Đại Hắc, khí thế quanh thân càng là thể hiện ra sự bá đạo và kiêu ngạo, "Xem ra là lúc ngả bài với các ngươi, ta chính là Hạo Thiên Khuyển bên cạnh Nhị Lang Hiển Thánh Chân Quân, Cẩu tiên đệ nhất trong thiên địa, cảnh giới Thái Ất Kim Tiên đỉnh phong, tu vi tuy rằng không tính tối cao trong thiên địa, nhưng phóng tầm mắt toàn bộ Cẩu nhất tộc, tuyệt đối không có con chó nào có thể sánh vai với ta, còn không mau mau quỳ xuống, ủng hộ ta làm một đời Cẩu vương mới?"

Vừa nói, nó còn vừa từ từ bay lên không trung, bay càng lúc càng cao, đứng ở khoảng không cao nhất, trở thành tiêu điểm trung tâm của ngọn núi, từ trên cao nhìn bầy chó bằng nửa con mắt mà ra lệnh.

Toàn bộ bầy chó bắt đầu xuất hiện xôn xao, hai bên đưa mắt nhìn nhau, từ trong mắt của đối phương thấy được sự rung động, không ngừng nhìn Hạo Thiên Khuyển từ trên xuống dưới, một bộ dáng vẻ được mở rộng tầm mắt.

"Không phải chứ, nó là Hạo Thiên Khuyển thật? Chó liếm của Nhị Lang Thần?"

"Trách không được tu vi cao như vậy, như vậy quá trâu bò, thế mà còn sống tới nay, như vậy là cỡ bao nhiêu tuổi?"

"Con chó có tuổi thọ cao nhất trong bầy chó!"

"Ta thừa nhận danh tiếng của nó rất lớn, nhưng là ta vẫn là kiên quyết ủng hộ Đại Hắc làm Cẩu vương của chúng ta, dù sao có thức ăn cho chó cho chúng ta ăn."

"Ta cũng nghĩ là như vậy."

...

"Ồn ào!"

Đại Hắc giống như có chút mệt mỏi, khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi đứng dậy từ bên trong xa hoa vộ độ, cất bước bước hai bước về phía trước, đôi mắt yên lặng nhìn vào Hạo Thiên Khuyển trong bầu trời, một cơn gió núi chậm rãi thổi tới, gợi lên lông chó trên người nó chậm rãi dập dờn, trầm giọng nói: "Ngươi cũng muốn nhảy sao?"

"Ha ha, đã tới lúc này rồi mà ngươi lại còn có thể dám dùng loại giọng điệu này tới nói chuyện với ta, không thể không nói, cũng xem như là can đảm lắm!" Hạo Thiên Khuyển cười, thân thể nhanh chóng bắt đầu cổ động, khí thế càng là kéo lên theo từng bước một, "Ta không giết ngươi cút cho ta!"

Vừa dứt lời, miệng nó há ra, lập tức có gió lốc từ bên trong miệng của nó dâng trào mà ra, trong gió này mặc dù không có lực sát thương sắc bén, nhưng sức gió lại là rất mạnh, hò hét mà đi về phía Đại Hắc!

Sau lưng Đại Hắc, những hòn đá và cây cối ở dưới sức gió này, trực tiếp bị nhổ tận gốc, giống như trong nháy mắt bị thổi bay vậy, bay vào không trung xa xa, trực tiếp biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.

Tuy nhiên, toàn thân Đại Hắc, lông chó bay múa, bay múa điên cuồng, có điều dưới chân bị thổi đi tất cả nhưng nó lại không nhúc nhích chút nào, thậm chí đôi mắt hơi nheo lại, một bộ dáng vẻ có chút hưởng thụ.

"Kỹ năng này không tệ, sau này có thể quạt mát cho ta." Đại Hắc chậm rãi giơ tay chó (chân trước) lên, đặt ở trước miệng dùng đầu lưỡi liếm lấy một chút, sau đó hơi đè ép xuống dưới.

"Ầm!"

Lập tức, một cái tay chó vô cùng to lớn xuất hiện ở trên bầu trời, giống như vẫn thạch khổng lồ buông xuống, lao đập thẳng về phía Hạo Thiên Khuyển.

Hạo Thiên Khuyển chỉ cảm thấy bầu trời đột nhiên u ám xuống, ánh sáng măt trời bị chặn lại, cả người bị bao phủ bởi một lớp bóng tối.

Lúc ngẩng đầu nhìn, tay của con chó kia đã phóng lớn một cách nhanh chóng, đè xuống trên đầu!

Trong chớp nhoáng này, tròng mắt của nó gần như cũng trợn lồi cả ra, miệng chó há to, lông chó toàn thân lập tức bật tưng lên, từng chiếc dựng thẳng đứng lên, thành con nhím, đầu óc trống rỗng, toàn bộ thân thể đều bị bản năng sợ nhấn chìm.

"Gâu... Ô!"

Sau đó chỉ thấy nó trực tiếp từ phía trên như một bức tượng rơi xuống dưới, ầm một tiếng, làm mặt đất vỡ ra một cái hố sâu thẳm vô cùng tĩnh mịch, giống như đâm xuyên cả ngọn núi này, ở bên trong hoàn toàn yên tĩnh, không có động tĩnh.

Hạo Thiên Khuyển ngã chổng vó nằm ở trong cái hố, đầu óc giống như còn không có kịp đi theo thân thể của mình, trong đôi mắt chó hiển thị rõ vẻ mê mang.

Ta đường đường là Cẩu tiên đệ nhất, dường như bị một con chó đen đánh bại một cách dễ dàng rồi?

Tình huống như thế nào?

Thời đại thay đổi?

Đại Hắc lại một lần nữa nằm xuống hưởng thụ xa hoa vô độ, nhắm mắt lại, lạnh nhạt nói: "Mang xuống nhốt vào lồng chó."

"Đại vương uy vũ."

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!